Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiệm Quan Tài Phố Tây

Chương 79

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: mèomỡ

(http://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Chuyện Ly Du Dao mang thai không chỉ khiến Bạch

Nham vui mừng đến phát điên, càng làm cho toàn bộ Đông Hải tràn ngập không khí

vui mừng. Từ ngày Bạch Nham mang theo con dâu về Đông Hải, Long vương vẫn cười

không khép miệng được. Long vương vui vẻ, không chỉ tất cả mọi người trong Long

cung vui vẻ theo, mà cả dân chúng người phàm gần Đông Hải cũng được hưởng ân

trạch, liên tục hơn mười năm mưa thuận gió hoà.

Bạch Nham nói được thì làm

được, thật sự đã đưa Bạch Doanh Chi từ Bột Hải trở về. Nhưng Bột Hải cũng cần

quản lý, Bạch Doanh Chi trở lại đương nhiên phải có người đi thay nàng. “Khổ

sai” này liền rơi xuống đầu Bạch Tiêu Thừa. Long vương vốn đã không để ý tới

công việc ở Đông Hải, Bạch Tiêu Thừa trải qua ba trăm năm mươi năm mới tu thành

Ứng Long, vừa trở lại Đông Hải đã phải thay Long vương gánh vác trách nhiệm, ai

bảo Bạch Nham chỉ thích cùng Ly Du Dao làm người phàm cơ chứ. Mà nay, Bạch

Nham kéo Bạch Doanh Chi trở lại Đông Hải cùng Ly Du Dao “An thai”, lại muốn ép Bạch

Tiêu Thừa đi tiếp quản Bột Hải, công việc ở Đông Hải vì vậy lại do Bạch Nham

gánh vác. Hắn thật ra không có ý kiến, chỉ cần không rời khỏi Du Dao, hắn thế

nào cũng được. Nhưng Bạch Tiêu Thừa lại không thích, hắn cũng muốn ở lại chính

mắt nhìn Ly Du Dao sinh cho hắn một đứa cháu, dựa vào cái gì mà đuổi hắn đi?!

Bạch Nham khuyên can mãi, lại

thêm dụ dỗ đe dọa một thời gian, Bạch Tiêu Thừa mới tâm không cam lòng không

nguyện đồng ý đến Bột Hải. Cuối cùng, trước khi đi còn nhắc nhở một câu:“Chờ

chị dâu sinh trứng rồng, đệ nhất định phải trở về nhìn một cái!”

Ly Du Dao nghe xong lời này, trong lòng

liền mất hứng. Vì sao là trứng rồng mà không phải trứng Huyền Điểu? Kết quả là,

mỗi ngày Ly Du Dao đều

vuốt cái bụng nhỏ của mình âm thầm nhắc tới:“Bé con, nhớ đừng làm mất mặt mẹ,

nhất định phải theo mẹ nhé, trăm ngàn lần đừng là rồng!”

Ly Du Dao ở Đông Hải thật nhàm chán, bình

thường tuy có Bạch Doanh Chi cùng nói chuyện phiếm, nhưng vẫn vô công rỗi nghề.

Hơn nữa càng ngày càng tham ngủ, có khi sẽ ngủ liền hai ba ngày. Lúc đầu Bạch

Nham rất lo lắng, sau cũng quen dần với thói thích ngủ của nàng. Cũng vì vậy,

Bạch Doanh Chi hoàn toàn không cần cả ngày lẫn đêm ở cùng nàng, ở Đông Hải càng

thoải mái tự tại hơn so với Bột Hải.

Có một ngày, Du Dao đột nhiên

tỉnh lại trong lúc ngủ mơ, rõ ràng cảm nhận được có ma khí ở gần Đông Hải, hơn

nữa nàng còn rất quen thuộc với khí này, là Vân Nhai. Có lẽ vì nàng mang thai,

cảm giác càng nhạy bén hơn trước, đặc biệt là tính cảnh giác đối với nguy hiểm

càng mẫn cảm hơn bao giờ hết. Nàng bỗng nhiên bừng tỉnh, là vì đã nhận ra sát

khí của Vân

Nhai.

Tính tình Vân Nhai rất ôn hòa,

đại đa số thời gian đều bình thản, rất ít khi tức giận muốn giết người, nhưng

Ly Du Dao rõ ràng

đã cảm nhận được sát ý của hắn. Nhưng đây là Đông Hải, Vân Nhai sẽ nổi lên sát

tâm với ai? Du Dao không

yên tâm, liền ra Đông Hải nhìn xem.

Du Dao đi theo khí của Vân

Nhai, không tìm được Vân Nhai mà lại thấy Bạch Doanh Chi.

“Tam công chúa?” Ly Du

Dao đến gần

Bạch Doanh Chi mới phát hiện nàng bị thương. Bàn tay phải của nàng có vết

thương như vết bỏng mới, Du Dao liếc mắt một cái liền nhận ra được là Vân Nhai đả

thương nàng,“Tam công chúa, xảy ra chuyện gì? Vì sao Vân Nhai đả thương muội?”

Bạch Doanh Chi cúi đầu nhìn vết

thương trên lòng bàn tay mình từ từ tự khép lại, dường như không biết Ly Du Dao

ở ngay bên cạnh nàng, cũng giống như không nghe thấy câu hỏi của nàng, một lúc

lâu cũng không trả lời.

Du Dao nhìn khuôn mặt nàng tái nhợt,

vẻ mặt bi thương, trong lòng bồn chồn. Giữa nàng và Vân Nhai rốt cuộc đã xảy ra

chuyện gì? Vì sao Vân Nhai nổi lên sát ý với nàng? Lại vì sao chỉ làm tay nàng

bị thương mà không nguy hiểm đến tính mạng?

“Chị dâu, đừng nói cho người

khác được không? Đừng nói cho ai cả, dù là đại ca cũng đừng nói, được không?”

Lần đầu tiên Bạch Doanh Chi đưa ra yêu cầu với Ly Du Dao .

“Được,” Du Dao nhìn nàng, trong

lòng có một suy đoán nhưng cũng không dám chắc chắn, hỏi,“Vậy muội có thể nói cho

tỷ biết? Muội và Vân Nhai rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Chị dâu có biết nguyên hình

của Vân Nhai là gì không?” Bạch Doanh Chi không trực tiếp đồng ý với Ly Du

Dao, nhưng nàng dường như cũng có ý nói cho Ly Du Dao nghe. Nhưng ngay cả chính

nàng cũng không biết nên nói như thế nào, chính nàng cũng không quá rõ ràng

giữa nàng và Vân Nhai rốt cuộc là gì.

Ly Du Dao lắc đầu:“Từng có đoán, nhưng

chưa bao giờ xác định. Tỷ cũng chưa bao giờ hỏi.”

Bạch Doanh Chi gật đầu cũng

không biết là có ý gì, ngược lại nói:“Chúng ta trở về đi, nếu để cho đại ca

biết tỷ đi ra ngoài sẽ lại sốt ruột.”

“Được, chúng ta trở về thôi.”

Ly Du Dao nhìn

Bạch Doanh Chi giả vờ kiên cường trong lòng càng thêm chắc chắn giữa nàng và

Vân Nhai có vấn đề.

Sau việc này, Bạch Doanh Chi

gần như ngày nào cũng ở bên chăm sóc Ly Du Dao, nhưng buồn bực không vui trên

mặt nàng ai cũng nhìn thấy được. Có lẽ chỉ có Bạch Nham một lòng một dạ đều đặt

ở trên người Du Dao mới không biết không thấy, làm cho Du Dao thậm chí có chút buồn bực. Chính

hắn không phát hiện muội muội mình không ổn, nàng lại đồng ý với Doanh Chi là

sẽ không nói, chẳng lẽ cứ để cho nàng ấy như vậy?

Nhưng Ly Du Dao cũng không nghĩ ra, nàng và Vân

Nhai làm đồng môn năm trăm năm cũng không biết nguyên hình của hắn là gì, vì

sao Bạch Doanh Chi không chỉ hỏi đến mà hình như còn biết? Theo lý thuyết, Vân

Nhai là sẽ không nói cho bất cứ kẻ nào. Nếu muốn biết chỉ có hai cách, thứ nhất

đến Phong Đô vào Tháp Linh Lung nhìn lửa Vô Sinh của hắn, nhưng bây giờ Vân

Nhai đứng đầu ma giới, Lục cô nương tuyệt đối sẽ không để ai vào Tháp Linh Lung

nhìn lửa Vô Sinh của hắn, dù là Long tam công chúa cũng không được; Thứ hai là

người biết quá khứ của Vân Nhai. Cái này lại càng không thể, có lẽ ngoại trừ

Thiên Khê không ai biết Vân Nhai nhập núi Ngũ Hành như thế nào. Nay Thiên Khê

đã hồn bay phách tán, còn có ai có thể biết quá khứ của Vân Nhai?

Du Dao đoán rằng có lẽ Doanh Chi động

lòng với Vân Nhai, nhưng Vân Nhai lại đả thương nàng, có thể là hắn muốn cắt

đứt ý muốn trong đầu Doanh Chi. Nhưng chuyện giữa bọn họ, Bạch Doanh Chi không

nói thì nàng cũng không biết được, lại càng không thể ngang ngược can thiệp.

Chuyện tình yêu người bên ngoài không thể hiểu được cũng không thể giải thích

rõ được, mặc dù kẻ trong cuộc thì cũng u mê. Nếu chính bọn họ đã quyết tâm thì

ai khuyên cũng vô dụng, thật giống như nàng và Bạch Nham, bao nhiêu chuyện ngu

ngốc, điên cuồng đều đã làm, lỗi gì tội gì cũng đều đã phạm phải, nhưng vẫn có

chết cũng không hối hận. Cũng may là cố chấp nên mới có thể chờ đến khi mây tan

trăng sáng. Nàng chỉ hy vọng Doanh Chi và Vân Nhai nếu thật sự hữu tình, dù là

ngàn nan vạn hiểm cũng có thể có được kết quả tốt.

Những ngày Ly Du Dao lo lắng

cho Bạch Doanh Chi đang mù quáng cũng không kéo dài bao lâu, từ lần duy nhất

nhận thấy Vân Nhai tới Đông Hải, Bạch Doanh Chi và Vân Nhai cũng không gặp lại

nữa, hơn nữa ngày dự sinh càng ngày càng gần, Ly Du Dao cũng càng ngủ nhiều, lần lâu

nhất ngủ đến tận mười ngày.

Ở Đông Hải gần ba năm, dưới sự

chờ mong của mọi người, con của Ly Du Dao và Bạch Nham chào đời .

Ly Du Dao nhìn quả trứng chỉ to bằng bàn

tay Bạch Nham, lông mày nhăn tịt lại. Khi vừa sinh quả trứng này, vỏ trứng lộ

ra thịt hồng nhạt, hơn nữa sờ vẫn mềm, ước chừng nửa canh giờ sau vỏ trứng liền

trở nên cứng rắn, màu cũng biến thành màu trắng. Ly Du Dao và Bạch Nham nhìn đều cảm thấy

thần kỳ. Cả một phòng người, Long vương, Long vương phi, Bạch Doanh Chi, Bạch

Nham và Ly Du Dao trừng

mắt nhìn quả trứng suốt nửa ngày, nó cũng không hề có chút động tĩnh nào, dường

như nàng đã sinh ra tảng đá. Nàng nhất thời tò mò, dùng ngón tay chọc chọc nó

khiến Bạch Nham gần như là cướp lại ôm “Con” hắn vào trong lòng, miễn cho còn

chưa phá trứng đã bị mẹ ruột của nó đùa chết.

Ly Du Dao cười nhạt trước hành vi bảo vệ

thái quá của Bạch Nham, con của nàng sao không cho nàng đụng vào?! Thật sự là

buồn cười.

Sau này Ly Du Dao mới dần hiểu được vì sao dì

Thúy nói mẹ nàng chỉ khi mới sinh nàng ra vừa mới bắt đầu tò mò, sau này lại

không quan tâm nàng. Bởi vì một quả trứng dù có nhìn ngang nhìn dọc, nhìn chằm

chằm một khắc không dời, nó cũng sẽ không nở ra hoa. Không đến nửa tháng, Ly Du

Dao đã không

còn thích nhìn nó nữa.

Nhưng Bạch Nham lại hoàn toàn

không giống vậy, hắn thật sự là vui mừng đến điên rồi, nhất định phải tự mình

chăm sóc con, chờ nó phá trứng. Dù có công việc của Đông Hải cần xử lý, cũng

nhất định phải để con ở trong tầm mắt. Điều này làm cho Ly Du Dao rất không vui, đây là có con

không cần nàng nữa sao? Lúc trước thì đi theo nàng không rời một tấc, nay đi

đâu cũng phải ôm con của hắn theo. Hơn nữa, ai dám xác định quả trứng này là

long tử? Nhỡ là long nữ thì sao? Không đúng! Vì sao lại là rồng? Nên là Huyền

Điểu mới đúng!

Ly Du Dao nghĩ vậy cũng bắt đầu

giống Bạch Nham thích ở cạnh con mình. Nàng mới ba năm đã sinh trứng vậy có

phải chứng tỏ nó là Huyền Điểu mà không phải rồng hay không? Chỉ cần vỏ trứng

còn chưa phá thì không ai xác định được. Nhỡ đứa bé ngày ngày ở bên Bạch Nham,

lại giống hắn nhiều hơn thì sao, người mẹ như nàng chẳng phải chịu thiệt sao?

Đặc biệt là Bạch Tiêu Thừa thường trở về Đông Hải, nói liên miên cằn nhằn với “cháu” của hắn rất nhiều

điều “Vô nghĩa”, ví dụ như bởi vì Bạch Nham và Ly Du Dao đều từng tiến vào cảnh

giới hỗn độn, cho nên đứa bé này hẳn sẽ là long tử có thể tu thành Ứng Long sớm

nhất trong long tộc vân vân. Ly Du Dao mỗi lần nghe được trong lòng đều không thoải mái,

dựa vào cái gì mà con nàng lại là rồng?!

Vì thế, Ly Du Dao ngầm mâu thuẫn với Bạch Nham, mỗi đêm đều

muốn ôm trứng trong lòng mình ngủ, không chịu cho Bạch Nham chạm vào.

Bạch Nham sao lại không biết

trong lòng nàng nghĩ cái gì, chỉ đành phải trấn an nói:“Cho dù là rồng hay là

Huyền Điểu không phải đều là con của chúng ta sao? Không cần so đo đâu? Dù nó

là gì đi nữa, ta cũng vẫn sẽ yêu thương nó.”

Ban đầu lời này của Bạch Nham

khiến Du Dao tạm

thời dễ chịu, nhưng chờ đến ngày trứng nở thật, nàng lại thét chói tai suýt

chút nữa quăng ngã con mình, may mắn có Bạch Nham lanh tay lẹ mắt bảo vệ.

“Đây...... Đây...... Đây......

Đây không phải con của ta!!!” Tiếng gào của Du Dao gần như toàn bộ Đông Hải đều

nghe thấy được.

Bạch Nham nâng trong tay thằng

nhóc vừa mới phá trứng, trong lòng cười đến nở hoa nhưng ngoài vẫn còn phải bận

tâm đến Du Dao cho nên cố gắng làm ra vẻ khó xử, nói:“Sao lại không phải con

nàng? Nàng ngày ngày đêm đêm ôm con trong ngực, con cũng chưa từng rời khỏi tầm

mắt của nàng, sao giờ nàng lại không nhận con?”

“Đây, đây...... nó sao có thể

là con ta?!” Ly Du Dao tức giận nói,“Sừng rồng, vuốt rồng, vảy rồng, đuôi

rồng!! Từ đầu tới đuôi rõ ràng là một con rồng!! Nửa cọng lông chim cũng không

có! Có chỗ nào giống ta?!”

Bạch Nham nhìn thằng nhóc mới

nửa mở mắt trong tay, nhịn cười, nói:“Nó màu vàng.”

Du Dao giận không thể át:“Lúc chàng

sinh ra là màu gì?”

“Màu đen.”

“Bạch Tiêu Thừa?”

“Màu xanh.”

“Bạch Doanh Chi?”

“Màu bạc.”

“Long vương?”

“...... Màu vàng.”

“Nó thà rằng giống ông nội nó

cũng không chịu giống người mẹ ruột này nửa phần!! Nó sao có thể là con ta?!”

Ly Du Dao đuổi

Bạch Nham và con rồng vàng nhỏ ra khỏi cửa, một mình ở trong phòng tức giận. Vì

sao nàng ngày ngày ngóng trông con nàng giống nàng một ít, lại vẫn sinh ra một

con rồng nhỏ? Nàng tức giận, nàng làm mẹ, ngay cả con là long tử hay là long nữ

cũng không phân biệt được!

Ly Du Dao tức giận cuốn gói trở về núi Bình

Đỉnh, không để ý tới Bạch Nham, đứa bé cũng không cần.

Trở lại núi Bình Đỉnh, Huyền Nữ

còn đang bế quan, Du Dao liền

đến sơn cốc nhỏ của dì Thúy, ở trước mặt dì Thúy phát giận, làm mình làm mẩy,

quấy nhiễu đến mức dì Thúy không biết làm thể nào, cuối cùng chỉ có thể dùng

một phỏng đoán lung tung lấy lệ với Ly Du Dao.

“Đứa bé kia là rồng mà không

phải Huyền Điểu chỉ sợ là vì con sinh nó ở Đông Hải, chờ nó phá trứng ở Đông

Hải.” Dì Thúy nói,“Cần hoàn cảnh cho phép, mới làm cho nó thành hình rồng.”

“Dì Thúy, ý của người là, nếu

sinh nó, nuôi nó ở núi

Bình Đỉnh, nó sẽ là Huyền Điểu?”

Dì Thúy hơi hơi gật đầu. Thật

ra bà làm sao mà biết được, dù là nguyên nhân gì, con của nàng cũng đã là rồng,

chẳng lẽ thật sự không nhận nó sao? Mau chóng khuyên Ly Du Dao trở về mới chuyện cần làm.

“Du Dao , trở về đi, dù sao

cũng là con con, chẳng lẽ con không có chút luyến tiếc nào sao?”

Ly Du Dao im lặng , lại ngồi ở trong viện

của dì Thúy nửa ngày mới chịu đi. Nhưng cơn giận của nàng còn chưa tan hết, không

muốn về Đông Hải, cũng không muốn gặp Bạch Nham, chỉ một mình trở về phủ Huyền

Thanh.

Ly Du Dao có thể ném cha con Bạch Nham

một mình chạy về núi Bình Đỉnh, nhưng Bạch Nham lại luyến tiếc nàng, cũng không

quan tâm đến sự phản đối của Long vương, mang theo rồng con còn chưa mở hết mắt

đến núi Bình Đỉnh.

Bạch Nham ở phủ Huyền Thanh đợi

hai ngày, mới chờ được Ly Du Dao trở về.

Khi Du Dao trở về, Bạch Nham đang ngủ trưa

cùng rồng con. Thằng nhóc này còn thích ngủ hơn mẹ nó, cũng không biết là bởi

vì còn quá nhỏ hay do Bạch Nham liều lĩnh mang nó ra khỏi Đông Hải làm nó không

thoải mái.

Bạch Nham lấy ngón tay vuốt lên

vảy dọc theo sống lưng con, liên thanh thở dài:“Thằng nhóc con, nếu có nửa phần

giống mẹ con, mẹ con cũng sẽ không bỏ rơi cha con ta chạy về nhà mẹ đẻ. Phụ

thân mặc dù thương con, nhưng con không thể để phụ thân mất vợ chứ? Ngoan

ngoãn, chờ mẹ con về nhất định phải ngoan nhé, mẹ con vui vẻ, cha con ta mới có

ngày tháng tốt đẹp.”

Du Dao ở cửa nghe thấy Bạch Nham nói

vậy, nghĩ rằng tám chín phần mười là hắn cố ý nói cho nàng nghe. Thật ra nàng

cũng không biết mình giận hắn hay giận chính mình. Nàng chẳng qua là nhất thời

khó thở mới chạy về, muốn nàng thật sự cả đời không để ý tới hắn, nàng không hạ

quyết tâm được.

Thở dài đẩy cửa mà vào, Bạch

Nham vô cùng nhanh chóng vọt đến trước mặt nàng, một tay ôm lấy nàng, đề phòng

nàng vung tay áo lại chạy mất tăm.

“Du Dao,” Bạch Nham chui đầu

vào gáy nàng,“Còn tức giận sao?”

“...... Tức giận có tác dụng

sao?”

“Nếu nàng thực không thích,

bằng không ta thi pháp biến nó thành Huyền Điểu nhé.”

“Chàng dám động vào con ta thử

xem?!” Du Dao bị đề

nghị kì lại của Bạch Nham dọa cho nhảy dựng. Đứa bé nhỏ như vậy, sao chịu được

pháp thuật của hắn! Ngay sau đó nàng nghe thấy Bạch Nham khẽ cười mới phát hiện

hắn cố ý lừa nàng.

Lại thở dài, Du Dao nhíu mày nhìn rồng con da lông

ngắn bọc trong chăn nằm trên giường, hỏi:“Nó là con trai hay là con gái?”

Bạch Nham thật sự không nín

được, cười nói:“Là con trai, là con trai, con trai chúng ta.”

Ly Du Dao đi đến bên giường ngồi xuống,

đưa tay nhẹ nhàng vén lên một chút chăn lông, rồng con bỗng nhiên tỉnh, mở mắt

nhìn nàng. Đôi mắt màu rất sáng, mở to mắt nhìn, phát ra hai tiếng “Anh anh”,

Ly Du Dao có chút lo lắng hỏi Bạch Nham:“Là ta không cẩn thận đánh thức con,

cho nên con không vui sao?”

Bạch Nham cười nói:“Sao nàng

không nghĩ rằng con đang gọi mẫu thân?” Không để Du Dao ngồi xuống, một tay ôm eo nàng,

một tay ôm con, hắn có thể cảm giác được rồng con lớn hơn một chút, cũng nặng

hơn một chút, nhưng nó vẫn rất nhỏ, một tay Bạch Nham cũng đủ ôm.

Ôm đứa bé đến trước mặt Du Dao,

nàng bỗng nhiên nhớ tới có một lần Bạch Nham hóa thành nguyên hình chọc nàng

vui vẻ, cũng là một con rồng nhỏ như vậy. Lúc ấy nàng cảm thấy rất đáng yêu,

sao con nàng sinh, nàng lại không vui chứ?

Du Dao vươn tay chỉ định sờ nó một

chút, nhưng nhìn con bé xíu trong lòng đột nhiên thoải mái, nó thật sự không

giống nàng chút xíu nào.

Thằng nhóc kia chớp mắt mấy

cái, tự chui ra khỏi chăn lông một chút, dùng sừng rồng cọ cọ lên ngón tay Du

Dao, lại làm Du Dao kinh

ngạc. Bạch Nham nhìn vậy cảm thấy vui mừng, nhóc con không tệ, quả nhiên biết

cách lấy lòng Du Dao giống hắn.

Tay Du Dao còn sững lại giữa

không trung, đầu rồng con nhích ra ngoài một tẹo, trượt ra khỏi lòng bàn tay

Bạch Nham, Du Dao vội đưa

tay đón lấy, nâng niu trong lòng bàn tay. Móng vuốt nhỏ gãi gãi trong lòng bàn

tay nàng ngứa ngứa, cảm giác rất kỳ lạ.

“Ngoan ngoãn.” Du Dao khẽ dỗ dành, lúc này mới có

chút bộ dáng người làm mẹ.

Bạch Nham thỏa mãn ôm Du Dao,

nhìn con của bọn họ, trong lòng vô cùng thỏa mãn.

“Bạch Nham, hình như con lớn

hơn một chút phải không?” Du Dao ôm rồng con hỏi.

“Ư, dài thêm được hai đốt ngón

tay.”

“Lớn nhanh vậy sao?” Du

Dao mới rời

khỏi bọn họ hai ngày mà thôi, con nàng đã lớn nhanh như vậy.

Bạch Nham cười nói:“Là nên lớn

nhanh một chút, nàng xem, con bây giờ còn rất nhỏ.”

Sau lại nghe Bạch Nham kể khi

hắn, Bạch Tiêu Thừa và Bạch Doanh Chi mới ra đời ước chừng phải lớn gấp đôi

thằng nhóc này. Bởi vì bọn họ đều ở trong bụng mẫu thân năm năm, ở trong năm

năm, hiển nhiên rồng con là chưa đủ năm. Du Dao mỗi lần nghe Bạch Nham nói long

tộc bọn họ như thế này như thế kia, nàng liền ghen tỵ. Con nàng đều là “Long

tộc bọn họ”, nàng bỗng thành người ngoài?

Bạch Nham thật sự vô tội, lại

không thể tranh cãi với nàng, chỉ đành dỗ nàng.

Du Dao nói với hắn phán đoán

của dì Thúy, là vì hoàn cảnh mới khiến cho con bọn họ thành rồng.

Bạch Nham nghe xong cười quỷ

dị, nói:“Vậy chúng ta ở tại núi Bình Đỉnh, đứa sau chẳng phải sẽ là Huyền Điểu

sao? Như vậy nàng vui chưa?”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiệm Quan Tài Phố Tây
Chương 79

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 79
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...