Trong phủ không có nhiều hạ nhân, chỉ có hai tên tiểu tư đi theo lão gia ra ngoài.
Vậy là ta nhận trách nhiệm giặt giũ, nấu cơm và lo việc sinh hoạt hàng ngày cho lão gia.
Vì ta làm việc rất tháo vát, nên ngoài những lúc thỉnh thoảng động tay động chân, lão gia đối xử với ta khá khoan dung.
Ta càng làm việc hết lòng. Thậm chí còn lén mua hương cao, mỗi khi hầu hạ ông ăn cơm thì lén thoa một chút.
Nhưng đến năm thứ ba, ông vẫn không hề có ý định cho ta làm thiếp.
Ngược lại, thỉnh thoảng ông lại lôi bài vị của phu nhân ra lau chùi cẩn thận.
Mỗi khi đến dịp lễ tết, ông lại lau nước mắt khóc một trận.
Ta dần dần hết hy vọng, ngay cả hương cao cũng cất đi.
Năm ta gặp Thẩm Trác là năm thứ tư ta đến kinh thành.
Chàng là khách quý được lão gia mời đến. Lão gia cúi đầu khom lưng với chàng, thái độ khiêm tốn như một tên nô bộc hèn mọn.
"Mong Thẩm Thượng thư giơ cao đánh khẽ, để tiểu dân có thể tiếp tục kinh doanh các cửa hàng. Lợi nhuận năm nay, năm thành sẽ được gửi đến phủ thượng."
Khi lão gia nói, ta đứng bên cạnh rót rượu cho Thẩm Trác.
Đây là vị quan lớn đầu tiên mà ta gặp sau khi đến kinh thành.
Chàng mặc một chiếc cẩm bào màu trắng ánh trăng, chừng ba mươi tuổi.
Dù chỉ ngồi đó, toàn thân chàng toát ra một khí chất cao quý bẩm sinh.
Nhưng giữa đôi mày lại có vẻ nhàn nhạt, tâm trạng lơ đễnh, uống rượu một cách thờ ơ.
Ta cố ý làm đổ rượu lên người chàng. Sắc mặt lão gia tái nhợt, bò đến dưới chân chàng lau chùi.
"Thứ này có mắt như mù, Thẩm đại nhân xin đừng so đo với nó. Sau này tiểu dân nhất định sẽ bán nó đi..."
Thẩm Trác mặt không cảm xúc cúi đầu nhìn ta.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta quỳ bên cạnh lão gia, cả người ngây ra, ngước nhìn chàng, vẻ mặt đầy vô tội.
"Bao nhiêu tuổi rồi."
"Gần mười bảy rồi ạ."
"Mười bảy..."
Thẩm Trác lặp lại hai chữ "mười bảy" vài lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tieu-nuong-thuong-vi-ky/2.html.]
Như là đang nhìn ta, lại như là xuyên qua ta nhìn thấy một người nào khác.
Lão gia kinh doanh cả đời, liếc mắt một cái đã nhận ra mấu chốt.
"Con nha đầu này là tiểu dân mua từ mấy năm trước. Lúc mới đến, nó gầy gò, nhỏ bé.
"Nuôi dưỡng mấy năm, ngược lại càng trở nên nổi bật. Mặc dù không phải người kinh kỳ, nhưng người nhà quê chất phác, là một người trong sạch."
Thẩm Trác gật đầu, cho phép lão gia tiếp tục mở cửa hàng. Sau bữa tiệc, chàng mang ta cùng về Thẩm phủ.
Ta nghĩ ngay tối hôm đó Thẩm Trác sẽ nạp ta.
Ít nhất trong nhận thức của ta, việc các quý nhân tặng nhau tỳ nữ, tiểu thiếp là chuyện rất bình thường.
Người ta đã nhận ngươi, đương nhiên là để ngủ cùng, chẳng lẽ còn mang về thờ phụng.
Nghĩ đến đây, ta đặc biệt thoa một chút hương cao đã cất giữ bấy lâu.
Nhưng Thẩm Trác dường như mơ mơ hồ hồ, vừa về phủ liền dẫn ta đến gặp hài nhi chàng - Thẩm Yếm Ly, nhỏ hơn ta ba tuổi.
"Đây là tiểu công tử, sau này ngươi hãy chăm sóc nó."
Thẩm Yếm Ly và Thẩm Trác giống nhau đến tám phần. Chỉ là giữa hai hàng lông mày còn nét ngây thơ chưa mất đi. Nhưng khí chất toát ra lại ôn hòa và tao nhã.
Trông có vẻ là một người dễ hòa hợp.
Tuy ta nghi ngờ ý định của Thẩm Trác, nhưng cũng hiểu rằng, một tỳ nữ như ta không có tư cách đoán ý của chủ nhân.
Ta hy vọng sau này có thể làm thông phòng hoặc tiểu thiếp cho Thẩm Trác, nên mỉm cười lấy lòng Thẩm Yếm Ly.
Nhưng Thẩm Yếm Ly với vẻ mặt ôn hòa lại ngay lập tức thay đổi sắc mặt sau khi Thẩm Trác đi xa dần. Ánh mắt tràn ngập vẻ ghê tởm.
"Đừng tưởng rằng trông có vài phần giống mẫu thân ta, là có thể hóa phượng hoàng. Mơ đi."
Nói xong, hắn chỉ tay vào bậc thềm dưới hành lang, lạnh lùng nói.
"Tối nay ngươi cứ ở đó hầu hạ, tỉnh táo lại cho rõ, xem kỹ thân phận của mình."
Bây giờ vẫn là cuối đông. Sau khi Thẩm Yếm Ly ngủ, những người khác trong viện đều quay về phòng riêng.
Chỉ có ta cuộn tròn lại ngồi dưới hành lang, ngắm trăng cả đêm.
Ta không oán trách Thẩm Yếm Ly. Dù sao ta cũng có ý định quyến rũ Thẩm Trác.
Nhưng biết làm sao đây? Lão gia cứ chần chừ không chịu nạp ta, mà sức khỏe lại càng ngày càng yếu.
Ta chỉ là một nha hoàn, không nơi nương tựa. Nếu lão gia chết, lại không biết sẽ bị bán đi đâu.
--------------------------------------------------