Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Chương 101

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong đại sảnh Vương phủ, Mộ Dung Trần sắc mặt âm trầm ngồi ở đó, nhìn ba nữ nhân đang đi tới.

“Thiếp thân tham kiến Vương gia.” Mai Cơ, Lan Cơ, Tình Cơ mang vẻ mặt ảm đạm, trong lòng lo lắng không yên, bất an hành lễ.

Đợi một lúc lâu vẫn không thấy Vương gia bảo đứng dậy nên bọn họ không khỏi trộm ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Vương gia đang bắn về phía mình, lập tức hoảng sợ vội vàng cúi đầu xuống.

“Mai Cơ, Lan Cơ, Tình Cơ, các ngươi đi theo bổn Vương bao nhiêu năm rồi?” Cuối cùng Mộ Dung Trần cũng mở miệng, nhưng giọng điệu lại âm u lạnh lẽo.

“Bảy năm.” Mai Cơ nói.

“Sáu năm.” Lan Cơ nói.

“Sáu năm.” Tình Cơ cũng nói.

“Đã nhiều năm như vậy thì các ngươi nên hiểu rõ tính khí của bổn Vương, đừng tưởng rằng những việc các ngươi làm bổn Vương không biết gì cả, bổn Vương không truy cứu là bởi vì nghĩ tình trong những năm gần đây các ngươi hầu hạ bổn Vương, lần này bỏ qua cho các ngươi. Tốt nhất các ngươi nên tự giải quyết cho ổn thỏa, nếu còn có lần nữa, để bổn Vương biết được sẽ không lưu tình đâu.” Lúc nói những từ cuối cùng giọng điệu của Mộ Dung Trần đã biến thành hàn khí bức người.

“Vương gia, thiếp thật oan uổng.” Bọn người Mai Cơ, Lan Cơ tuy rằng trong lòng rất sợ hãi nhưng vẫn quỳ trên mặt đất giả vờ vô tội, một mực phủ nhận.

“Có oan uổng hay không thì trong lòng các ngươi tự hiểu. Được rồi, hôm nay bổn Vương không phải đến để truy cứu mà là để cảnh cáo. Các ngươi lui xuống đi.” Mộ Dung Trần vung tay lên phân phó, không muốn nghe các nàng tiếp tục ngụy biện nữa.

“Dạ, Vương gia, thiếp thân cáo lui.” Các nàng cùng nhau lui ra ngoài.

Ra đến đại sảnh.

Tình Cơ vẻ mặt lo lắng nói: “Làm sao bây giờ? Vương gia rõ ràng đã hoài nghi chúng ta. Mặc dù không truy cứu nhưng mà sau này chỉ sợ người sẽ không tiếp tục sủng ái chúng ta nữa. E rằng những ngày tháng sau này của chúng ta ở Vương phủ sẽ rất khó sống.”

Mai Cơ và Lan Cơ vẻ mặt cũng hơi âm trầm, sự việc rõ ràng như vậy sao bọn họ lại không nghĩ đến.

“Làm sao bây giờ? Sự việc đã như vậy rồi thì chúng ta cũng không thể ngồi chờ chết.” Lan Cơ mở miệng nói.

“Bây giờ ta thật sự hối hận đã không nghe theo đề nghị của ngươi khiến nàng ta biến mất.” Mai Cơ nghiến răng nghiến lợi nói.

“Hối hận cũng đã muộn rồi, mấu chốt là bây giờ chúng ta nên làm sao đây. Không thể chờ Vương gia bỏ chúng ta, nhưng cũng không thể ở Vương phủ sống kiếp chăn đơn gối chiếc.” Lan Cơ nói, đây mới là hậu quả nghiêm trọng nhất.

“Nhưng mà bây giờ phỏng chừng Vương gia đã chú ý chúng ta rồi, chúng ta không thể tiếp tục động thủ, đợi them một thời gian nữa rồi bàn tiếp.” Giọng điệu của Mai Cơ có vẻ bất đắc dĩ, không cam lòng.

“Ừ, cũng chỉ có thể như vậy.” Lan Cơ và Tình Cơ cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý, bọn họ không thể đặt cược tính mạng của mình được.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, rất nhanh đã qua gần một tháng.

Cung Tuyết Thiến dùng tay chống cằm. Một tháng này Mộ Dung Trần gần như mỗi ngày đều qua đêm ở Tuyết Uyển của nàng. Từ trong ánh mắt và những động tác rất nhỏ của hắn, nàng đã cảm thấy sự sủng ái của hắn dành cho mình. Nàng khẳng định hắn đã thích nàng, nhưng mà nàng lại do dự bởi mỗi lần thấy sự sủng ái của hắn nàng lại không thể nhẫn tâm thương tổn hắn.

“Đang suy nghĩ gì vậy?” Mộ Dung Trần đi tới từ phía sau, ôm lấy nàng.

“Nhớ chàng.” Cung Tuyết Thiến xoay người lại, vòng tay ôm cổ hắn.

“Nhớ cái gì của bổn Vương?” Trong mắt Mộ Dụng Trần mang theo ý cười nhìn nàng.

“Cái gì cũng nhớ. Chàng có nhớ ta không?” Cung Tuyết Thiến mờ ám hỏi bên tai hắn.

“Không nhớ.” Mộ Dung Trần cố ý nói, nhưng chỉ có hắn mới biết hiện tại mỗi ngày trong đầu hắn đều là bóng dáng của nàng.

“Nghĩ một đằng nói một nẻo.” Cung Tuyết Thiến dùng ngón tay sờ mũi hắn, cười nói.

“Được rồi, đừng đùa nữa, ngày mai bổn Vương mang nàng tiến cung. Nàng phải chuẩn bị một chút.” Mộ Dung Trần đột nhiên nói.

“Tiến cung?” Cung Tuyết Thiến sửng sốt nhìn hắn hỏi: “Vì sao lại mang ta tiến cung?”

“Bà ấy muốn gặp nàng một lần.” Giọng điệu của Mộ Dung Trần đột nhiên có vẻ lạnh lẽo.

“Bà ấy? Ai cơ?” Cung Tuyết Thiến vẫn sửng sốt.

“Mẫu phi.” Mộ Dung Trần giống như không tình nguyện nói ra hai chữ này.

“Mẫu phi? Gặp ta?” Cung Tuyết Thiến cả kinh, mẫu phi của hắn không phải cũng là mẹ chồng của nàng sao? Muốn gặp nàng? Chỉ sợ là không đơn giản như vậy. Khuôn mặt liền ỉu xìu hỏi: “Không đi có được không?”

“Không thể, nhưng nàng không phải sợ, bà ấy không dám làm gì nàng đâu. Bổn Vương sẽ ở bên cạnh nàng.” Giọng điệu Mộ Dung Trần lạnh như băng. Mẫu phi lại trực tiếp muốn dùng nàng để thế chỗ.

Cung Tuyết Thiến nghi hoặc nhìn hắn. Sao lại thế này? Quan hệ giữa hắn và mẫu phi không tốt sao?

“Được rồi, không cần lo lắng, mọi chuyện đều có bổn Vương, bổn Vương sẽ không để cho nàng chịu ủy khuất đâu.” Mộ Dung Trần ôm chặt nàng nói.

“Ừ.” Cung Tuyết Thiến gật đầu, nàng không phải sợ mà là không muốn đến hoàng cung gì đó gặp mẫu phi của hắn thôi. Không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.

Ngày hôm sau.

Chiếc miệng anh đào nhỏ nhắn của Cung Tuyết Thiến không tô son nhưng lại rất tươi tắn, mấy sợi tóc ở hai bên tai theo gió bay bay phất phơ trên mặt, tăng thêm vài phần phong tình nhưng vẫn rất linh hoạt, đôi mắt láu lỉnh tròn xoe khiến nàng vừa có vẻ nghịch ngợm vừa bướng bỉnh. Nàng mặc chiếc váy dài màu xanh, chiếc eo nhỏ nhắn được thắt lại, xinh đẹp không tỳ vết, đẹp đến mức có vẻ như không thật. Nhưng lại linh hoạt dễ thương như đóa hoa chốn nhân gian, chứ không mang vẻ trang trọng thanh nhã.

“Thế nào? Có được hay không?” Nàng quay người lại hỏi. Dù sao nàng cũng rất hài lòng với trang phục của mình. Đây chính là do Tiểu Vân tốn tâm tư sức lực chuẩn bị cho nàng.

“Không tồi.” Mộ Dung Trần cầm lấy tay nàng. Thật ra nàng rất đẹp.

“Cái gì mà không tồi chứ? Phải nói đẹp như thiên tiên.” Cung Tuyết Thiến bất mãn nói.

“Nàng có biết cái gì gọi là xấu hổ không? Làm gì có ai tự mình khen mình chứ.” Mộ Dung Trần vươn tay véo mạnh mũi nàng hỏi.

“Đây là sự thật mà. Được rồi, không nói với chàng nữa. Đi thôi, lên xe.” Cung Tuyết Thiến nói nhỏ.

Dọc theo đường đi nàng đều nghĩ đến hoàng cung sẽ có dáng vẻ như thế nào? Có phải giống như cố cung không? Nhưng mà cố cung của hiện đại đã là công trình kiến trúc không thể tái tạo lại, cả sự huy hoàng cùng tráng lệ cũng không thể như xưa nữa cho nên căn bản không thể cảm thụ được sự rúng động này.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 221: -- Quyến rũ Vương gia
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Thiếp Vị Thành Niên
Chương 101

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 101
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...