Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Chương 120

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc này Liễu Nhu mới nhìn hắn, mở miệng hỏi: “Năm năm trước, lúc mai tang thiếp, chàng còn nhớ đã cho thiếp ngậm một viên trân châu không?”

“Ừ, ta còn nhớ, viên trân châu đó là trân châu Nam Hải thượng hạng phụ hoàng ban thưởng cho ta.” Mộ Dung Trần gật đầu, lúc đó hắn cho nàng ngậm viên trân châu kia là để có thể giữ gìn thi thể của nàng.

“Nhưng nhất định chàng không nghĩ tới, viên trân châu này lại có thể hấp thu nọc độc trong cơ thể thiếp. Có lẽ mạng của thiếp vẫn chưa tận, có một kẻ đào trộm mộ ở xa đã phá thông mộ huyệt của thiếp, lén vào trong hầm mộ, trộm toàn bộ những thứ quý giá trên người thiếp mà chàng đã đặt vào trong quan tài. Nhưng cũng phải cảm tạ hắn đã phá thông mộ huyệt, để cho thiếp lại có thể thở được, vì vậy thiếp có thể từ từ tỉnh táo lại. Lúc ngồi dậy, trân châu liền rơi ra từ trong miệng thiếp, nhưng mà đã biến thành màu đen. Thiếp lúc đó rất suy yếu bò ra ngoài theo hang mà tên trộm mộ đã đào, vốn muốn đi tìm chàng nhưng bởi vì thân thể quá yếu nên đã té xỉu. Lúc tỉnh lại, thiếp lại phát hiện mình đang ở trên một tàu hàng, Ở trên đó còn có rất nhiều nữ tử, lúc này thiếp mới biết mình đã bị người khác bán. Sau đó thiếp tới Minh Nguyệt quốc, bị một ma ma ở kỹ viện nhìn trúng rồi mua lại. Thiếp liều chết không theo, liền nhảy từ trên lầu xuống, lại được một người cứu, hắn chuộc thiếp ra ngoài, rồi đưa vào phủ thái tử. May mắn là thái tử cũng không ép buộc thiếp, thiếp liền ở trong phủ thái tử làm nha hoàn. Cứ như vậy đến bốn năm, cho đến một năm trước, sinh nhật của thái tử. Lần đó thiếp không cẩn thận làm đổ một chén trà, vốn tưởng rằng khó tránh khỏi tội chết nhưng trong họa có phúc, lại để Vương phi thấy được thiếp. Chỉ nhìn một cái người liền kích động giữ chặt thiếp hỏi, có phải sau tai có một nốt ruồi đỏ hay không? Trên ngực có phải có đóa hoa sen hay không? Thiếp nghi hoặc nhìn bà, hỏi sao bà biết được. Đột nhiên bà liền ôm lấy thiếp, nói thiếp là con gái bị mất tích của bà, đóa hoa sen đó chính là thứ mà mỗi một công chúa và quận chúa Minh Nguyệt quốc vừa ra đời liền có. Lúc ba tuổi, có một lần thiếp cùng bà vú ra ngoài rồi không trở lại nữa. Bà đã tìm khắp cả Minh Nguyệt quốc nhưng đều không thấy tung tích của thiếp, cũng không ngờ rằng sẽ gặp lại trong hoàn cảnh như vậy. Cứ như vậy thiếp đương nhiên trở thành quận chúa, ngay tại lúc thiếp nói với phụ mẫu muốn đi tìm chàng thì Minh Nguyệt quốc và Chu quốc hòa thân, thiếp liền đứng ra nhận việc, nhưng lại chỉ rõ muốn cùng chàng hòa thân. Như vậy thiếp mới có thể quay lại đây, gặp chàng.” Liễu Nhu nói một hơi tất cả những gì mình đã gặp trong năm năm, trong mắt cũng đong đầy nước mắt chua xót đắng cay.

Mộ Dung Trần đau lòng ôm chặt lấy nàng, tuy rằng nàng kể rất đơn giản nhưng hắn biết năm năm này nàng nhất định đã sống rất vất vả. Thật không biết nàng làm sao có thể gắng gượng được qua năm năm này, “Nàng ở trong phủ thái tử làm nha hoàn bốn năm, vì sao không trở lại tìm ta?” Nếu nàng trở về thì sẽ ít phải chịu khổ cực hơn, hắn cũng có thể ít bị giày vò hơn.

“Thiếp là bị bán vào phủ thái tử, cho dù thiếp có nói thì ai tin chứ. Thiếp cũng đã từng nghĩ đến việc chạy trốn nhưng sau đó vẫn bị tìm được. Thiếp liền nói dối là bị lạc đường mặc dù thái tử không truy cứu nhưng từ đó về sau thiếp cũng không thể ra khỏi phủ thái tử được nữa.” Trong mắt Liễu Nhu chứa đầy nước mắt, những ngày tháng đó trôi qua có biết bao gian khổ chỉ có nàng mới biết.

“Nhu Nhi, mấy năm nay khổ cực cho nàng rồi, nếu ta biết nàng còn sống trên đời này, ta nhất định sẽ đi tìm nàng.” Mộ Dung Trần lấy tay vuốt ve khuôn mặt nàng.

“Không khổ cực, bởi vì nhớ chàng, bởi vì yêu chàng, bởi vì muốn gặp chàng, những điều đó vẫn luôn là động lực giúp thiếp sống sót. Hôm nay rốt cuộc thì giấc mộng đã trở thành hiện thực rồi, rốt cuộc thiếp cũng có thể nằm trong ngực chàng, toàn bộ khổ cực, khó khăn đều đáng giá.” Ánh mắt Liễu Nhu long lanh nhìn hắn.

“Nhu Nhi, chúng ta sẽ không xa rời nhau nữa.” Mộ Dung Trần lại ôm chặt nàng.

“Phải, sẽ không rời xa nhau nữa. Thân phận của thiếp bây giờ cũng đã đủ xứng với chàng, sẽ không vì là quả phụ mà phải tự ti nữa.” Nhớ tới tất cả những gì trước kia gặp phải, trong lòng Liễu Nhu liền bi ai.

“Không đâu, không bao giờ nữa.” Mộ Dung Trần ôm chặt nàng giống như bảo bối đã mất mà còn tìm thấy được.

Đột nhiên Liễu Nhu ngẩng đầu lên, trong mắt có vẻ nén giận nhìn hắn hỏi: “Trần, người ta hao hết tâm tư tới tìm chàng, sao chàng lại có thể không muốn gặp thiếp.”

“Sao ta có thể biết được quân chúa chính là nàng, là Nhu Nhi của ta, nếu ta sớm biết thì nhất định đã đi nghênh đón nàng.” Mộ Dung Trần khẽ cười một tiếng.

“Vậy sao?” Giọng điệu Liễu Nhu mang theo hoài nghi, đột nhiên nhớ tới nữ tử gảy đàn tranh ở trên yến hội, hắn nói nàng ta là Vương phi của hắn, còn nàng kia lại nói nàng chỉ là tiểu thiếp của hắn. Khó khăn lắm mới qua được năm năm, vậy mà hắn lại thích người khác. Nghĩ vậy, trong lòng nàng liền đau xót nhìn hắn hỏi: “Trần, nói cho thiếp biết, nàng ta là ai?”

“Ai?” Mộ Dung Trần sửng sốt, không kịp hiểu được nàng đang hỏi gì.

“Nữ tử gảy đàn tranh kia, nữ tử mà nàng nói là Vương phi của chàng.” Trong mắt Liễu Nhu ảm đạm, cắn môi hỏi.

Lúc này Mộ Dung Trần mới nhớ tới Cung Tuyết Thiến, không biết hắn đột nhiên kéo Nhu Nhi rời đi, nàng sẽ làm sao?

Nhìn thấy ánh mắt hắn trong nháy mắt trở nên mơ hồ, trái tim Liễu Nhu liền đau xót. Dựa vào trực giác của nữ nhân, nàng biết có lẽ hắn đã yêu người khác.

“Nhu Nhi, ta không muốn lừa dối nàng. Nàng ấy là tiểu thiếp của ta, trong năm năm nàng rời đi, trong Vương phủ của ta có thêm rất nhiều nữ nhân, nhưng không ai có thể thay thế địa vị của nàng trong lòng ta, nàng hiểu không?” Mộ Dung Trần nhìn nàng, thành thật nói.

“Trần, thiếp hiểu, nhưng mà bây giờ thiếp đã trở về rồi, chàng còn nhớ rõ lời thề với thiếp lúc trước không?” Liễu Nhu cũng nhìn hắn hỏi.

“Đời này kiếp này “chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão, vĩnh bất nạp thiếp” (nguyện sống chết có nhau, cùng nắm tay cho tới bạc đầu, vĩnh viễn không nạp thiếp).” Mộ Dung Trần kéo tay nàng nói.

Trong mắt Liễu Nhu lộ ra một tia vui mừng, hắn còn nhớ, hắn đều nhớ rõ.

“Nhưng mà Nhu Nhi, nàng cho ta thời gian, ta sẽ sắp xếp bọn họ thật tốt.” Mộ Dung Trần còn nói thêm, trong tiềm thức, hắn biết rằng nếu Nhu Nhi đã trở lại thì bọn họ cũng nên rời khỏi, bởi vì người hắn yêu là Nhu Nhi.

“Ừ, thiếp hiểu, một tháng có đủ không?” Liễu Nhu nhấc đầu tựa vào trước ngực hắn, nàng sẽ cho hắn thời gian.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 221: -- Quyến rũ Vương gia
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Thiếp Vị Thành Niên
Chương 120

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...