Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tìm Lại Bản Thân

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

04

Xếp hàng tiêm vắc-xin xong, thì đã là buổi chiều.

Trong khoảng thời gian đó, tôi đã nghĩ qua vô số khả năng.

Ví dụ như đợi Cát Vĩ Minh về, tôi sẽ giống nữ chính trong tiểu thuyết, bá đạo ném thẳng tờ đơn ly hôn vào mặt anh ta.

Nhưng sau đó thì sao?

Cho dù giành được quyền nuôi con gái, không có thu nhập, tôi sẽ phải sống thế nào cùng con?

Huống hồ, làm vậy gần như chẳng mang lại tổn thất gì cho đàn ông.

Họ sẽ nhanh chóng xây dựng một gia đình mới, tiếp tục vui vẻ sum vầy.

Tôi nhất định phải tính toán cho tốt nhất, hoàn hảo nhất.

Giống như trước giờ tôi vẫn làm.

Sau khi Cát Vĩ Minh tan làm về, anh ta nằm phịch xuống sofa, mặt nặng như chì, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Bà mẹ chồng thì tươi cười lên tiếng:

“Con trai, hôm nay chắc mệt lắm rồi nhỉ?”

“Không giống ai kia được ở nhà thảnh thơi hương phúc, chỉ trông một đứa con vậy mà nhà cửa lại bày thành cái chuồng lợn.”

“Con nhìn xem, ngay cả cơm hôm nay cũng chẳng nấu.”

Tôi đặt điện thoại xuống, bình thản đáp:

“Tôi đã gọi đồ ăn ngoài rồi, sắp tới.”

Cát Vĩ Minh quay sang nhìn tôi, nhíu mày:

“Đồ ăn ngoài không tốt, vậy thế này đi, tối nay anh đưa hai mẹ con ra ngoài ăn.”

Tôi từ chối:

“Tôi không đi, hai người đi đi.”

Ngay lập tức, Cát Vĩ Minh nổi giận, hét toáng lên:

“Tôi nói này Lưu Tiểu Huệ, cô có thôi đi không? Chẳng phải chỉ nói mấy câu với đồng nghiệp thôi sao, tôi có nói sai à?”

“Cô chỉ ở nhà trông con, chăm sóc mẹ tôi, không cần lo toan gì, cơm áo không thiếu, vậy mà còn không biết đủ?”

“Thật sự nghĩ mình vẫn là cô gái trẻ, được phép bày đặt kiểu cách, làm bộ làm tịch à?”

05

Chỉ một câu nói, khiến tim tôi lạnh lẽo đến tận cùng.

Con gái trong lòng cũng bị anh ta làm cho sợ hãi mà khóc nức nở.

Tôi muốn gào lên như anh ta, tôi cũng muốn cãi nhau một trận ra trò.

Nhưng con gái là vô tội, đôi mắt đẫm lệ của con bé ngơ ngác nhìn tôi, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nực cười hơn, là bà mẹ chồng ngồi trên sofa bên cạnh, mang bộ dạng xem kịch vui.

Căn nhà này, còn có ý nghĩa gì để ở lại nữa?

Tôi vừa vỗ về con, vừa cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, hỏi:

“Cát Vĩ Minh, tôi đã nói gì khiến anh phải gào thét như vậy?”

“Chỉ là không muốn ra ngoài ăn cơm, thế cũng là lỗi của tôi sao?”

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tim-lai-ban-than-vwmg/2.html.]

Có lẽ nhận ra lời tôi không sai, anh ta lập tức giật lấy áo khoác trên sofa, rồi nói với mẹ mình:

“Không đi thì thôi, mẹ, chúng ta đi.”

Hai mẹ con họ bước ra ngoài, bà ta còn lẩm bẩm oán trách:

“Đàn bà như bột nhào, phải đ.á.n.h mới ra hình, không thể chiều quá.”

“Con xem nó đi, đã thành ra cái dạng gì rồi.”

Tôi cố nhịn vì biết bây giờ không phải lúc đối chọi trực diện.

Đối với những lời của bà ta, tôi chỉ có thể âm thầm ghi nhớ trong lòng, giả vờ như không nghe thấy.

Chờ khi hai mẹ con họ rời khỏi, tôi bắt đầu tìm kiếm nhà trẻ gần đây.

May mắn là ở thành phố lớn, những cơ sở trông trẻ như thế này không ít, tôi nhanh chóng chọn được ba nơi, gọi điện đặt lịch, chuẩn bị ngày mai đưa con đến xem thử.

Khi Cát Vĩ Minh trở về, trên người toàn mùi rượu.

Mẹ chồng đặt phần đồ ăn thừa hai người họ mang về lên bàn, rồi lại bắt đầu trách móc.

“Xem Vĩ Minh đối xử với cô tốt thế nào, đi ăn còn không quên mang phần về cho cô.”

“Cô cứ yên tâm ở nhà chăm con cho tốt, sớm sinh cho nhà họ Cát chúng ta một cậu con trai mập mạp, còn hơn bất cứ thứ gì khác.”

Nhìn bộ dạng bà ta vênh váo, chắc hẳn thật sự coi mình là thái hậu rồi.

Tôi không thèm đáp lời, chỉ đi dỗ con gái ngủ.

Vì uống rượu nên Cát Vĩ Minh vừa lên giường đã ngã lăn ra ngủ, còn tôi thì trằn trọc không sao chợp mắt được.

Tôi mở máy tính tìm việc, chỉnh sửa lại sơ yếu lý lịch, gửi đi tất cả những công việc mà tôi cho rằng mình có thể đảm nhận.

Làm xong tất cả, đã là một giờ sáng.

06

Mẹ chồng thích ra ngoài ăn sáng, nhảy quảng trường và chơi mạt chược với các ông bà lớn tuổi.

Hôm sau, vừa khi bà ta ra khỏi cửa, tôi cũng lập tức đưa con gái đi.

Ăn qua loa bữa sáng, tôi liền đưa con đến xem các nhà trẻ.

Sau khi cân nhắc nhiều lần, cuối cùng tôi chọn được một nơi có mức giá và chất lượng cân đối nhất.

Chỉ là học phí ở nhà trẻ thật sự không rẻ, chỗ tôi chọn cũng chỉ là một nơi bình thường, vậy mà mỗi tháng đã hơn 4000 tệ.

May mà suốt một năm nay, Cát Vĩ Minh mỗi tháng đều đưa cho tôi một khoản chi phí sinh hoạt, tôi cũng chắt bóp, tiết kiệm vụng trộm được hơn mười nghìn tệ.

Nộp tiền xong, ngay trong ngày tôi đã gửi con vào nhà trẻ.

Lúc rời đi, con gái khóc rất dữ, nhưng tôi hiểu, nếu giờ không buông tay, e rằng sau này sẽ chẳng còn cơ hội nữa.

Có các cô giáo chuyên nghiệp, nhất định con sẽ được an ủi ổn thỏa.

Xử lý xong chuyện của con gái, các cuộc gọi phỏng vấn cũng lần lượt đến.

Chỉ tiếc là sau khi phỏng vấn liên tiếp mấy nơi, đã có hai công ty lấy lý do tôi đã gián đoạn công việc hơn một năm để từ chối khéo.

Khoảnh khắc ấy tôi mới thấm thía sâu sắc, việc nghỉ việc để làm một bà nội trợ toàn thời gian rốt cuộc là một quyết định sai lầm đến mức nào.

Những công ty còn lại, tôi cũng ôm tâm lý thử một lần rồi thôi mà đi phỏng vấn, đến khi hoàn tất tất cả thì đã hơn bốn giờ chiều.

Tính toán thời gian, tôi đi đến lớp mẫu giáo xem con gái thế nào.

Con bé đã không còn khóc nữa, dưới sự chăm sóc tận tình của cô giáo, nó chơi đồ chơi, tham gia trò chơi, nụ cười rạng rỡ nở trên gương mặt.

Khung cảnh ấm áp ấy khiến tôi hoàn toàn yên lòng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tìm Lại Bản Thân
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...