13
Đêm hôm đó, thái độ của Cát Vĩ Minh vô cùng hèn mọn.
Anh ta cười nịnh, nhìn tôi lấy lòng:
“Vợ à, anh có chuyện này muốn bàn với em.”
Tôi thì chẳng muốn nhìn thêm anh ta một cái nào, tiện tay cầm một tập tài liệu, hờ hững nói:
“Có chuyện gì thì nói nhanh đi, nói xong để tôi còn tiếp tục học.”
Anh ta lại cười gượng:
“Anh biết vợ anh bây giờ giỏi giang lắm. Còn anh làm công việc kia bao nhiêu năm, mà chẳng có gì khởi sắc, chỉ là một giám đốc bộ phận nhỏ nhoi, chức vị thì lên nhưng lương chẳng tăng. Anh muốn nghỉ việc.”
Nghe vậy tôi thấy hơi nghi hoặc, công việc anh ta dù không hẳn là tốt, nhưng cũng chẳng tệ như anh ta nói, sao tự nhiên lại nghỉ việc.
Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta:
“Nghỉ việc? Đã tìm được chỗ mới chưa, hay là có người mời anh?”
Anh ta thành thật trả lời:
“Chưa có, nhưng em yên tâm, với năng lực của chồng em, đổi sang công ty khác thì ít nhất cũng phải là cấp lãnh đạo.”
Tôi vốn định nói thêm vài câu, nhưng nghĩ đến chuyện chẳng bao lâu nữa anh ta sẽ trở thành chồng cũ của tôi, thì thấy cũng chẳng có gì đáng để bận tâm.
Tôi gật đầu: “Anh tự nghĩ kỹ là được rồi, mấy chục tuổi rồi, đâu cần tôi quyết định thay.”
“Nếu thật sự không chắc, thì hỏi ý kiến mẹ anh đi.”
Trong lòng tôi khẽ cười lạnh — dù sao thì anh cũng chỉ là một “máy con rối trong tay mẹ”.
Sau này nếu hối hận, thì có trách cũng chỉ trách mẹ anh ta thôi.
Nghe tôi nói vậy, Cát Vĩ Minh lập tức gật gù:
“Được rồi, vợ anh là nhất.”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Tôi ôm tập tài liệu đứng dậy, lại quay vào thư phòng.
Điều tôi không ngờ là ngày hôm sau, Cát Vĩ Minh lại rúc ở nhà.
Hoàn toàn không giống như những gì anh ta nói — đi tìm việc, đi phỏng vấn — mà ngược lại, chỉ ở nhà chơi game, chat WeChat.
Lúc đầu thấy tôi về, anh ta còn nhúc nhích m.ô.n.g một chút.
Về sau thì ngay cả nhúc nhích cũng chẳng buồn, đầu tóc thì bóng dầu bết chặt vào da đầu, trông hệt như một kẻ chỉ biết ăn rồi chờ chết.
Chỉ có mẹ chồng là khi thấy tôi về, giả bộ cười tươi rồi nhắc khéo:
“Giờ tình hình kinh tế khó khăn, công việc của Vĩ Minh cũng khó tìm, các con cũng đừng quá sốt ruột.”
“À đúng rồi Vĩ Minh, chẳng phải hôm qua có công ty mời con sao? Con chê lương thấp nên mới chưa đi, vậy thì cứ đợi thêm vài hôm nữa cũng được.”
Tôi biết rõ mấy lời này là cố ý nói cho tôi nghe, nhưng bây giờ tôi đã chẳng còn bận tâm nữa.
Đi làm hơn nửa năm, tôi đã thăng chức, tăng lương, đứng vững chỗ trong công ty, chứng cứ cũng đã nắm đủ trong tay.
Lần này, đến lượt tôi ra đòn rồi.
14
Chỉ là tôi không ngờ, còn chưa kịp ra tay, thì đã có người nhịn không nổi mà ra đòn trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tim-lai-ban-than-vwmg/6.html.]
Trong lúc đi làm, điện thoại tôi rung lên, hiện ra một tin nhắn từ số lạ.
Mở ra xem, là một tờ phiếu siêu âm B, kèm theo một tin nhắn.
【Tôi m.a.n.g t.h.a.i rồi, đứa bé là con của chồng chị – Cát Vĩ Minh. Anh ấy hiền lành, thật thà, vì nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng mấy năm nay với chị nên vẫn chần chừ chưa nói. Nếu chị không muốn làm ầm ĩ khó coi, thì hãy ly hôn với anh ấy đi.】
Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ cất điện thoại vào túi.
Từ tin nhắn này không khó để nhìn ra, tiểu tam kia chắc hẳn đã ép Cát Vĩ Minh ly hôn.
Nhưng anh ta lại đổ hết trách nhiệm sang tôi, khiến cô tiểu tam này tức quá, trực tiếp tìm đến tôi.
Có được kẽ hở này, tôi càng biết rõ những quân bài còn lại phải đ.á.n.h thế nào.
Về đến nhà, tôi đưa thẳng tin nhắn cho Cát Vĩ Minh xem, rồi mắng cho một trận tơi bời.
“Cát Vĩ Minh, tôi không ngờ anh lại là loại cầm thú như vậy!”
“Anh có còn xứng với tôi, xứng với con, xứng với cái nhà này không?”
Anh ta nhìn tin nhắn, lập tức thề thốt:
“Vợ à, anh thừa nhận là do một lúc hồ đồ mà phạm sai lầm, anh hứa sẽ xử lý ổn thỏa chuyện này, xin em cho anh thêm chút thời gian.”
Tôi cười lạnh:
“Cho anh thời gian xử lý? Xử lý thế nào?”
“Người ta đã m.a.n.g t.h.a.i con của anh, chẳng lẽ anh định để cô gái kia bỏ cái thai trong bụng sao…”
“Cát Vĩ Minh, chúng ta ly hôn đi.”
Cát Vĩ Minh lập tức nổi giận:
“Ly hôn? Tôi nói cho cô biết, đừng có mơ!”
“Tôi hiểu rồi, bây giờ cô thấy tôi sa sút, nên sớm đã muốn ly hôn đúng không?”
Tôi giáng cho anh ta một cái tát thật mạnh:
“Anh có còn chút lương tâm nào không? Rốt cuộc là ai sai trước, tôi hay anh?”
“Là anh ngoại tình, là anh có lỗi với tôi. Người ta tìm đến tận cửa rồi, anh còn muốn tôi thế nào nữa?”
“Được rồi, đừng làm phiền tôi nữa. Công việc đã đủ mệt rồi, tôi không muốn phải phiền não thêm mấy chuyện này.”
Mẹ chồng ở phía sau cũng chen vào, vừa đuổi theo vừa nói:
“Vĩ Minh chẳng qua cũng chỉ mắc lỗi mà đàn ông thiên hạ đều có thôi. Ngoài chuyện này ra, nó có chỗ nào có lỗi với cô?”
“Cưới về rồi thì nó nuôi cô, giờ cô đi làm nó cũng chẳng ngăn cản, còn cho cô ăn ngon mặc đẹp.”
Tôi đáp trả ngay:
“Nuôi cái gì mà nuôi? Chẳng qua coi tôi như bảo mẫu miễn phí thôi chứ gì!”
“Nếu không phải bây giờ tôi đi làm, có khả năng kiếm tiền nuôi gia đình, thì các người có cái thái độ này chắc?”
Nói thẳng ra, thái độ của nhà chồng thay đổi, tất cả đều do địa vị của người phụ nữ trong gia đình mà ra.
Tôi sập cửa, đi thẳng vào thư phòng.
Khoảnh khắc khóa cửa lại, nhìn đoạn ghi âm vừa thu được, tôi không kìm được mà bật cười.
Màn mở đầu này thật sự quá tuyệt, ngày tốt đẹp của tôi đã gần ngay trước mắt.
--------------------------------------------------