Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tin lời th ầy b ói

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Mẹ Đa Đa, cô không thể cứ đánh trẻ con như vậy, nặng thì có thể phạ m p háp ngồi t ù đấy, cô có biết không?” Giáo viên chủ nhiệm nghiêm mặt nói.

Mẹ tôi sững sờ, bà đã đổ cho tôi tội lớn như vậy, sao lại không được đá nh?

“Thưa cô giáo, xin lỗi đã gây phiền phức cho cô, tôi sẽ đưa con về nhà dạy dỗ lại!” Mẹ tôi nắm lấy cổ tay tôi, muốn kéo tôi đi.

“Đa Đa, cậu có muốn nói gì không.” Quân Tử Mặc nắm lấy tay còn lại của tôi và nói.

“Tao đưa con tao về nhà, còn cần nó phải đồng ý nữa sao?”

Nỗi sợ hãi khắc sâu trong xươ ng cố t khiến tôi nhất thời không biết nói gì.

Mẹ hài lòng nhìn tôi, nói: “Đi thôi. Nếu con ngoan ngoãn về nhà, mẹ sẽ không chấp chuyện con không nghe lời nữa.”

Dường như sau một lúc lâu, tôi mới tìm lại được giọng nói của mình: “Con không muốn!”

“Mày chưa đủ tuổi trưởng thành, mà cánh đã cứn g rồi à? Tao là mẹ của mày đấy!”

“Tôi nghĩ cũng có thể không phải.” Bà nội dẫn cảnh sát đến.

Mẹ tôi cau mày, lại là cảnh sát, có ích gì chứ? Lần trước đánh tôi nặng đến thế mà cảnh sát cũng không làm gì được.

Trà Sữa Tiên Sinh

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tin-loi-th-ay-b-oi/chuong-14-end.html.]

Bà nội nói với tôi: “Cháu gái à, đừng sợ, không ai có thể ép con đi đâu.”

Tôi không ngờ rằng…

Tại tòa án, bác sĩ, hàng xóm, giáo viên và cả cảnh sát lần trước đều đứng về phía tôi.

Tôi không cần nói gì, những vết thương trên người tôi đã là bằng chứng rõ ràng nhất. Trong điện thoại tôi cũng còn giữ lại ảnh chụp các v ết thư ơng của mình, đẫm má—u đến nỗi chính tôi cũng không dám nhìn.

Ngoại trừ bị cáo, mỗi người đến dự tại phiên toà đều rưng rưng nước mắt.

Cha mẹ tôi bị tước quyền nuôi dưỡng và giám hộ.

Anh trai tôi may mắn vì chưa đủ mười sáu tuổi, nên sẽ chỉ bị giam một thời gian rồi sẽ được thả.

Bước ra khỏi tòa án, ánh nắng rực rỡ chiếu lên người tôi, tựa như tôi đã được tái sinh.

“Cậu có muốn về nhà lấy đồ không?”

“Không cần đâu, chẳng có gì đáng để lấy cả.”

#trasuatiensinh

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tin lời th ầy b ói
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...