Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tin lời th ầy b ói

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong phòng chứa đồ có chai r ượu mà bố vẫn uống.

Tôi đập vỡ chai, những mảnh thủy tinh lấp lánh ánh xanh mờ trong bóng tối, như những con đom đóm tôi từng thấy hồi nhỏ.

R ượu và m..áu tràn lan khắp nơi…

2

Trà Sữa Tiên Sinh

Tôi vẫn chưa ch ết được.

Khi tỉnh dậy, tôi đang ở trong bệnh viện.

Ánh mắt của mẹ có chút sợ hãi, nhưng phần lớn vẫn là ghét bỏ và trá ch m óc.

“Học ai mà đòi t!ự s?át hả? Nhỏ như vậy đã học đòi đóng kịch rồi? Mayf có biết viện phí tốn bao nhiêu không?” Vì ngại mất mặt nên bà hạ giọng xuống.

Tôi không để ý đến bà, tôi vẫn quá nhút nhát, sợ đ au nên vết cắ t không đủ sâu…

Sự im lặng của tôi càng khiến mẹ giận dữ, bà đưa tay v ỗ mạ nh lên đầu tôi, rồi dậm đôi giày cao gót bỏ đi.

Tôi cô đơn nằm trên giường bệnh, mở to mắt nhìn trần nhà, nghĩ làm sao để rời khỏi thế giới này.

Lúc ấy, tôi ngửi thấy mùi cơm thơm phức, bụng tôi kêu lên vì đ”ói…

Tôi quay đầu nhìn sang giường bên cạnh.

Đó là một cậu bé trông trạc tuổi tôi, chân bó bột.

Bà của cậu bày các món ăn lên chiếc bàn nhỏ.

Tôi đói đến mức nuốt nước bọt, đói đến mức họ nghe thấy tiếng bụng tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tin-loi-th-ay-b-oi/chuong-2.html.]

“Bé con, người nhà con đâu rồi?” Bà cụ hỏi.

“Mẹ cậu ấy vừa bỏ đi rồi ạ.” Cậu bé trả lời.

“Chưa ăn cơm hả? Để bà múc cho con một ít nhé?”

Ánh mắt bà dịu dàng, giống hệt bà ngoại tôi.

Nước mắt tôi không kìm được nữa, cứ thế tuôn rơi.

Bà cụ hoảng hốt: “Sao thế, con đa u ở đâu à? Ngoan, đừng khóc, đừng khóc.”

Tôi lắc đầu thật mạnh.

Tôi đã cố nín nhịn bao lâu nay, dù bố đá nh tôi, dù mẹ mắng tôi, dù chị gái s.ỉ nhụ c tôi, dù anh trai sai bảo tôi… vì tôi biết, khóc trước mặt họ chỉ đổi lại sự chế giễu.

Vừa khóc tôi vừa ăn bát cơm trước mặt.

Bà cụ xót xa, gắp cho tôi một miếng thịt.

Tôi dừng đũa, hoảng hốt hỏi: “Đây là thịt gì vậy ạ?”

“Thịt heo.”

Toàn thân tôi ru n rẩ y không ngừng…

“Được rồi, nếu con không muốn ăn thịt thì không cần ăn đâu.” Bà nội vội vàng đưa miếng thịt cho đứa cháu trai của mình.

“Con xin lỗi…”

Ră ng tôi va lậ p cậ p vào nhau, r”un r”ẩy nói, “Con chó của con đã bị mẹ con giets chets, sau đó nấu lên mất rồi…”

Miếng thịt trong miệng cậu bé bỗng trở nên mất ngon, rơ i vào bát.

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tin lời th ầy b ói
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...