Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi

Chương 95

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người phụ nữ này luôn kiệm lời, nhưng mà tôi có thể cảm nhận được tình yêu đậm sâu bên trong con người cô ấy.

Câu nói chẳng có lãng mạn nhưng ở trong lòng tôi lại có chút ngọt ngào.

Tôi luyến tiếc quay đầu nhìn cô ấy, cô ấy đứng dậy quay lưng về phía tôi, tôi nghĩ, có lẽ cô ấy cũng buồn lắm.

Trở lại phòng giam, tôi vội vàng tắm rửa sau đó lên giường nghỉ ngơi, lấy ra bức hoạ mà Dư Kiêu vẽ, tôi hôn người phụ nữ trong bức hoạ đó.

Cứ như vậy đi, có thể xuất hiện nhìn tôi một cái, tôi cũng đã thấy thoả mãn rồi.

Thế giới này đã thành công làm cho cuộc đời tôi chao đảo, tôi cố gắng giãy giụa để cho bản thân không chết tâm trong cái nơi đầy tuyệt vọng này, nếu như tôi không tái sinh, thì sẽ đi vào con đường cùng.

Trái đất vẫn cứ xoay, còn chúng tôi thì vẫn ăn ngủ, chẳng qua vào cái lúc tôi cầm hòn đá đập lên đầu Triệu Thái An, tôi coi như đã đánh cược với vận mệnh.

Tiền đặt cược chính là sự tự do của tôi, mặc kệ thắng hay thua thì nó đều rời xa tôi.

Khi trở thành người đứng đầu nhóm và được tuyên dương vào cuối năm, tôi đã trốn trong nhà vệ sinh âm thầm khóc một hồi lâu.

Đè nén trong lòng đã quá lâu, chưa bao giờ giải phóng nó ra, bây giờ khóc trong niềm vui sướng tràn đầy, cảm giác tốt hơn nhiều.

Bốn mùa thay phiên nhau kéo đến, mùa hè nóng như lửa đốt cũng đã qua, trong chớp mắt lại một mùa đông lạnh giá kéo đến.

Cũng may Soso vẫn liên tục đến thăm tôi khiến tôi cảm thấy tốt hơn những tù nhân khác nhiều.

Ít ra tôi cũng không thiếu tiền, không thiếu đồ ăn áo mặc.

Cho nên, tôi cư xử tử tế hơn.

Tôi không phải là thánh, nhưng tôi cũng không thể chấp nhận những người xung quanh tôi có cuộc sống không tốt, cho dù họ chỉ là những người bạn cùng tôi cải tạo lao động.

Dư Đinh Chi mang rất nhiều đồ giữ ấm theo yêu cầu của tôi, tôi lấy lý do tặng quà giáng sinh để tặng cho các bạn cùng phòng.

Dư Kiêu nói tôi, cho dù đang ở trong tù cải tạo nhưng vẫn không quên tích đức cho bản thân.

Tôi vui vẻ chấp nhận lời khen tế nhị của cô ấy.

Tài năng vẽ tranh của Dư Kiêu đã thu hút rất nhiều bạn tù ở những phòng giam khác đến, bọn họ cũng muốn Dư Kiêu vẽ cho họ.

Cuối cùng thì chuyện này của bị trưởng đội phòng giam biết, cũng may là cảnh sát ở trại giam chúng tôi cũng không quá khắc khe thích bắt bẻ người khác, cô ấy còn nhờ Dư Kiêu vẽ một bức tranh chân dung cho cô ấy, đây cũng coi như là tìm trò tiêu khiển cho qua những ngày gian khổ.

Cuối cùng, thì cảnh sát tốt bụng cũng nhận lấy quà giáng sinh của tôi.

Vào đêm giao thừa, tất cả tù nhân quây quần bên nhau ăn một bữa sủi cảo nóng.

Quản ngục đứng trên bục cầm danh sách khen thưởng, tôi và Dư Kiêu thực may mắn khi cũng được nằm trong danh sách khen thưởng ấy.

Cái này có nghĩa là chúng tôi có cơ hội được giảm án.

Trưởng trạm giam tuyên bố.

"Hai thành viên trong phòng giam 412 của tổ hai Vương Phi Phàm và Dư Kiêu, một năm qua, các bạn đã chăm chỉ làm việc, nghiêm túc học tập giáo dưỡng, hơn nữa tuân thủ chấp hành nghiêm chỉnh nội quy trại giam.

Với sự phê duyệt của cấp trên, Vương Phi Phàm và Dư Kiêu cùng nhau được giảm 6 tháng.

Hy vọng mọi người sẽ noi gương theo hai người bọn họ, biểu hiện cải tạo cho tốt."

Sau khi xem chương trình cuối năm xong, chúng tôi trở về phòng giam, Dư Kiêu dựa vào vai tôi, giơ tay lên đếm.

"Chờ đến giữa năm sau, lại được khen thưởng lần nữa, giờ này sang năm tôi có thể được tự do."

"Tôi rất coi trọng cô."

"Tôi cũng coi trọng cô nha."

Đã hơn nửa năm kể từ lần đó tôi nhìn thấy Phoebe, khi những người bạn tôi và Soso đến thăm, bọn họ đều cẩn trọng né tránh nhắc đến Phoebe..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi
Chương 95

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...