Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Yêu Khắc Cốt Ghi Tâm

Chương 316

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Là…… sao vậy” Giản Mạch Bạch ngây ra, bên giường, Giản Đồng quay người rồi cất bước rời khỏi, anh vội vàng nắm chặt cánh tay cô: “Em……

em thật sự đã tìm thấy người quyên tặng tủy xương phù hợp sao?”

Anh nhìn chằm chằm người phụ nữ bên giường, khoảnh khắc ấy, tim như sắp rơi khỏi lông ngực, Giản Đồng cúi đầu, ánh mắt nhìn sang vẻ hôi hộp, lo âu, mong đợi, còn cả hy vọng…… của Giản Mạch Bạch.

Hy vọng được sống.

Khóe môi cô bỗng nở nụ cười dịu dàng, tươi tắn: “Đúng, tìm thấy rồi. Anh, anh sẽ có thể tiếp tục sống”

Rồi châm chậm giơ bàn tay tiêu tụy ra trước mặt Giản Mạch Bạch, để buông tay anh ra, bàn tay đó, gây gò, nhưng như thể đã hạ quyết tâm.

Lúc quay người đi tới cửa……

Trên giường bệnh, Giản Mạch Bạch nhìn ngây ra, ở cửa, em gái anh, quay đầu lại nở nụ cười, trong quãng đời về sau, anh sẽ không thể nào quên được.

“Anh, hãy sống thật tốt”

Dứt lời, cửa, đóng lại.

Giản Mạch Bạch không kịp nói lời “Cảm ơn”, câu nói này chỉ vang lên trong phòng bệnh.

Anh kích động vội vàng gọi điện cho bà chủ Giản: “Mẹ, con được cứu rôi! Con sẽ không chết đâu!”

Anh kích động, gấp gáp báo tin mừng.

Đâu dây bên kia, bà chủ Giản không dám tin vào những gì mình nghe thấy, ngây ra 3 giây, cuối cùng xác nhận được rằng, mình không hê nghe nhầm, không phải giấc mơ, “Thật sao? Thật sự là như vậy sao? Là ai? Là ai có tấm lòng lương thiện như vậy?

Mẹ phải cảm ơn người ta mới được.

Lát nữa mẹ sẽ gọi điện cho đứa em gái máu lạnh của con, nó là em gái ruột, thấy anh trai chết mà không cứu.

Người ta không có quan hệ gì với con, người lạ còn có lòng thương xót nữa.

Để mẹ xem nó còn có mặt mũi nào không”

Gò má hóp lại của Giản Mạch Bạch, bỗng chốc đỏ ửng lên, lỗ tai như thể sắp rỉ máu ra ngoài, giọng nói trâm xuống, “Mẹ, mẹ đừng như vậy. Người hiến tặng tủy xương càmho con, là Tiểu Đồng tìm được đấy”

Bà chủ Giản ngây ra, mãi lâu sau, bắt đầu có chút ngang ngược: “Mặc kệ, nó tìm thấy, cũng không phải là nó hiến tặng, nó vẫn không muốn hiến tủy cho con, nên mới chịu bỏ thời gian cho người đi tìm người tình nguyện?

Con tưởng rằng nó vì con?

Nó chỉ vì bản thân nó mà thôi”

Mặt Giản Mạch Bạch càng đỏ thêm: “Mẹ, con mệt rồi, không muốn nói thêm nữa”

Không lâu sau, bác sĩ chính của anh đến, nói rằng anh đã có thể làm phẫu thuật ghép tủy được rồi.

Giản Mạch Bạch do dự một hồi, từ đầu tới cuối vẫn không nói ra được câu “Là ai”.

Bác sĩ chỉ nói một câu: “Cậu rất may măn. Bắt đầu từ hôm nay, sẽ phải chuẩn bị một vài thứ trước khi phầu thuật, tôi sẽ kê cho cậu thuốc kháng sinh, cái này cậu bắt buộc phải uống. Chờ xem một loạt các triệu chứng bệnh trong cơ thể cậu có bình thường hay không, đợi sau khi tất cả bình thường, sẽ lập tức sắp xếp phầu thuật cho cạu.

Bác sĩ cũng biết tình trạng của anh, hỏi một câu: “Còn có một vài chuyện, tôi cần nhấn mạnh riêng với người nhà của cậu. Phâu thuật thành công hay không, phải quan sát trong một tháng sau khi phầu thuật”

“Cô chủ Giản, cô chắc chản là muốn hiến tủy chứ?

Tuy người cô bị thiếu một bên thận, theo góc độ y học, thì không có hại cho cơ thể. Chỉ có một bên thận vân có thể sống” Y tá phụ trách ở bàn lề tân giải thích, thế nhưng có một vài lời, lại có chút mơ hồ, nhưng cho dù như vậy, cũng không sao, cô đã hiểu ý của y tá.

“Thực ra trong cuộc sống, chỉ cần thiếu một bên thận, bán thận đi, chất lượng cuộc sống đều sẽ suy giảm, thể chất yếu đi, không thể làm việc nặng, hay cảm thấy mệt mỏi…… những di chứng này, đều sẽ xuất hiện trong cuộc sống từ nay về sau của những người thiếu một quả thận.

Tôi tin rằng điều này, bản thân cô có thể cảm nhận được.

Theo góc độ y học, cơ thể người có chức năng tái tạo tủy xương, giống như rau hẹ, cắt đi một gốc vần có thể sinh trưởng trở lại.

Thế nhưng tình trạng cơ thể của cô…… hơn nữa, trước khi hiến tủy, cô sẽ phải tiêm yếu tố tăng trưởng liên tiếp từ 4 đến 5 ngày, chúng tôi cần thu tập tế bào tái tạo máu gốc, sau khi thu thập xong, người bình thường có thể sẽ cảm thấy nóng lên từ 1 đến 2 ngày.

Thế nhưng tình trạng của cô đặc biệt.

Hơn nữa, là phâu thuật thì sẽ có khả năng thất bại, thu thập tế bào tái tạo máu gốc cũng không hề an toàn tuyệt đối, vần tồn tại một sự nguy hiểm rất nhỏ. Tuy sự nguy hiểm này, gân như có thể bỏ qua, thế nhưng, bất kì giai đoạn chữa trị trong y học, đều có một tỉ lệ thất bại và nguy hiểm nhất định.

Hơn nữa, tình trạng của cô, quả thực là rất đặc biệt.

Cô chủ Giản, cô đã suy nghĩ kỹ chưa?”

“Tôi suy nghĩ kỹ rồi, hậu quả như thế nào, tôi sẽ tự mình gánh chịu” Cô cầm bút lên, ký lên giấy cam kết hiến tặng, cái tên trên chứng minh thư–Trâm Đồng.

“Không phải cô họ Giản sao?” Y tá ngạc nhiên Giản Đồng khẽ trả lời: “Ông nội tôi họ Giản. Về sau đã đổi rồi.”

Vẻ mặt y tá khó hiểu bởi câu nói này của cô…… ông nội họ Giản, về sau đã đổi rồi?

Giản Đồng về nhà, lúc đến nhà, mới phát hiện, ở cửa có một hình bóng cao to.

Định quay người định bỏ đi, nhưng cô đã cố gắng kìm nén lại, ý định rời khỏi đó, đi đến trước mặt người ấy: “Tôi nhìn thấy tin nanh và cuộc gọi của anh rồi.”

Không đợi đối phương mở lời, người phụ nữ chậm rãi nói.

Ánh mắt đen và sâu lăng của người đàn ông liếc nhìn cô: “m7 Giọng trầm xuống, ánh mắt anh u ám, hỏi: “Tại sao không trả lời tin nanh và cuộc gọi?”

Người phụ nữ bình thản mở lời, trước ánh mắt như thiêu đốt đang chăm chú nhìn cô: “Là anh đã tự làm trái với lời mình trước. Tôi đã nói rằng, để tôi một mình yên tĩnh suy nghĩ, còn anh, anh cũng đã đồng ý rồi, không phải sao?”

Đã đồng ý rồi, tại sao còn tới đây làm phiên cô?

Đây là hàm ý trong lời nói của cô Đôi mắt người đàn ông bồng nhấp nháy, cũng cảm thấy lời cô nói có lý.

Ánh mắt vân sâu thẳm, nhưng vần không buông tha cho cô, giọng nói trâm lắng, châm chậm vang lên: “Em đã đi đâu vậy?”

Có vẻ như là một câu hỏi thông thường Người phụ nữ nhét tay vào túi áo, vẻ mặt bình thản nói: “Không đi đâu cả, chỉ là đi uống trà chiều với Vi Vi An”

Cô có cảm giác rảng, dường như trong lời nói có vẻ như không quan tâm của anh, lại có ý nghĩa khác.

Läc lắc đầu…… không được chột dạ. Lúc đó chăc chăn anh đang bận rộn với mớ công việc hỗn độn ở Trầm Thị, không cần phải chột dạ, sao anh có thể biết được răng cô đã làm gì.

“Không mời tôi vào nhà sao?”

Người đàn ông nhíu cô, thấy cô mãi vần không lấy chìa khóa ra mở cửa.

Giản Đồng cố ra vẻ trấn tĩnh: “Đã nói là cho tôi không gian riêng, để tôi bình tĩnh một khoảng thời gian. Lễ nào…… anh lại định lừa tôi à?”

Đôi mắt đen láy của người đàn ông bông nheo lại, chăm chú nhìn ngắm sự kiên định trong ánh mắt của người phụ nữ trước mặt, “Được, tôi cho em thời gian, cho em không gian riêng”

Anh quay người, bước vào thang máy, đứng trong thang máy, đối mặt với dáng vẻ khó chịu của người phụ nữ đứng ở cửa, giọng nói trâm lãng, ẩn chứa một nỗi đau khó có thể phát hiện ra: “Tiểu Đồng, tôi chỉ muốn em có thể ở bên cạnh tôi, cả đời này”

Thân hình gầy gò ở cửa, bỏng run lên, khẽ “Ừm” một tiếng, rồi cúi đầu.

“Gả đời này quá dài, tôi không dám nghĩ tới”

€ô nói với cánh cửa đã đóng chặt, lẩm bẩm. Cô lấy chìa khoa ra, bước vào căn nhà tối tăm, như thể trái tim cô lúc này…… rơi xuống vực thắm Cô không phải đức mẹ, cũng biết những nguy hiểm sẽ gặp phải trong quá trình hiến tủy, cho dù không chắc chắn, thế nhưng đối với cơ thể yếu đuối của cô lúc này mà nói, vẫn có sự nguy hiểm gấp mấy chục lân người bình thường Hiến tủy, chính là đang đặt cược Cược xem vận may của cô có đủ tốt hay không Trước đây không dám cược, vì rất nhiều Bây giờ, Giản Thị dần dần đã đi vào quỹ đạo, †âm huyết của ông nội, cuối cùng cũng đã được giữ gìn.

Giản Thị vẫn phồn vinh qua các thế hệ, không bị hủy hoại dưới tay cô, giờ đây, đã làm tròn trách nhiệm với ông nội đã mất, xứng đáng với những thứ tốt đẹp mà trước đây ông đã dành cho mình, còn, những thứ đó, có đơn thuần là muốn tốt cho cô hay không, cô đã không còn quan tâm nữa rồi.

Lúc vê nước, đã hạ quyết tâm, cô sẽ thay anh cô tìm người hiến tủy thích hợp, nếu đến thời khắc cuối cùng, anh cô không còn gắng gượng nổi nữa, vậy thì..

Đúng, lúc đó, lúc quay về từ Nhĩ Hải, đã quyết định như vậy.

Ông nội nói, nhà họ Giản, là của Giản Mạch Bạch Nhà họ Giản vân còn đó, sao Giản Mạch Bạch có thể chết.

Cô cũng không cao cả đến mức lao vào chỗ chết, cho nên cô hy vọng có thể tìm thấy người khỏe mạnh phù hợp để hiến tủy cho Giản Mạch Bạch hơn bất cứ ai.

So với “Cái chết cao cả”, cô không muốn “Cao cả” như vậy, vẫn muốn nhìn ngắm hoa cỏ và cảm nhận làn gió trong lành của Nhĩ Hải.

Vân muốn thủ thí tâm sự lúc đốt vàng mã cho A Lộc mỗi năm.

Cô vốn tưởng rằng Trầm Tu Cẩn mất đi trí nhớ, là một vấn đề nan giải.

Thế nhưng, lúc anh mất đi ký ức, lại một lần nữa khiến cô lưu luyến sự ngây thơ và dịu dàng tỉnh tế của anh.

Sau cùng, người ngây thơ vấn là cô.

Trầm Tu Cẩn, anh đã khiến tôi có cảm giác như sống lại, sau đó lại đẩy tôi xuống địa ngục thêm lân nữa.

Anh vẫn muốn tôi ở bên cạnh anh cả đời này…… anh vần như ngày trước, cố chấp ích kỷ, ngang bướng, và hay lừa gạt.

Anh không hề thay đổi, anh vân như vậy!

Từ trước đến giờ chưa hề thay đổi!

Người nấu cơm cho cô hàng ngày, là một kẻ dối trát Người làm ấm chân cho cô mỗi đêm, là một kẻ dối trái Người luôn miệng nói “Đông Đồng nói gì, A Cẩn đều tin, Đồng Đồng quan trọng nhất”, là một kẻ dối trái “Đồ dối trái!” Ở bậc thêm tối tăm, giọng nói khản đặc của người phụ nữ, đau đớn vang lên.

Đều là lừa dối côi Là thủ đoạn của anh!

Vì anh muốn đạt được mục đích, những “sự tốt đẹp” ấy, đều chỉ là thủ đoạn của anh!

Từ trước tới giờ anh chưa hề hay đổi, trong mắt anh, đây chỉ là trò chơi, thế nhưng người nói “dừng”, chỉ có thể là anh!

Chẳng qua cũng chỉ là anh đang diễn một vở kịch, nhập vai rồi cười nhạo cô vẫn tin vào vở kịch ấy!

Chuyện cân làm cũng đã hoàn thành, gánh nặng trên vai đã có thể đặt xuống rồi…… nên ngủ một giấc thôi.

Trong bóng tối, đôi mắt người phụ nữ, tuyệt vọng và mệt mỏi…… cô, chỉ là mệt rồi, không còn sức lực nữa rồi.

Vi Vi An đến nhà cô như đã hẹn, Giản Đồng rót một cốc nước ấm, đưa tới: “Bây giờ Giản Thị đã dần dần đi vào quỹ đạo rồi Quấng thời gian này, cô đã cùng tôi bận túi bụi” Giản Đồng cầm bản cam kết tặng cổ phiếu đã chuẩn bị sẵn, đưa đến trước mặt Vị Vị An: “Ký vào đi.”

Vi Vi An khó hiếu cầm lên đọc, bồng ngồi thẳng người lại, nhanh chóng đọc qua một lượt, mãi lâu sau, vẻ mặt nặng nề: “Chị muốn tặng cho em 50% cổ phần của Giản Thị?”

“Ký tên đi, cô xứng đáng với thứ này” Giản Đồng nói tiếp: “Cô đã rất hiểu tôi rồi đấy, việc em đã quyết định, sẽ rất khó thay đổi. Nếu cô không muốn, vậy tôi sẽ đổi số cổ phần này ra tiền, để quyên tặng cho khu vực khó khăn, với danh nghĩa của cô”

“Chị đang làm gì vậy chứ…..: Giản Đồng mim cười ngất lời Vị Vi An: “Muốn ngựa chạy nhanh, nhưng lại không cho ngựa ăn cỏ, trên đời này làm gì có chuyện như vậy. Cổ phân tặng cho cô, không phải là cho không đâu, tôi vẫn muốn cô cùng tung hoành thiên hạ với tôi.

Cô hấy coi như là tôi dùng tiền để mua chuộc lòng người là được rồi”

Suy cho cùng thì cô vẫn rất hiểu Vĩ Vi An, Ví Vi An thở phào nhẹ nhõm, gạt đi nghi ngờ trong lòng, cười vui vẻ rồi câm bút ký tên: “Em ký rồi đấy, chị đừng có hối hận”

Giản Đồng mim cười lắc đầu: “Không hối hận”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Đưa cô ta vào tù
Chương 2
Chương 2: Ý của Trầm tiên sinh
Chương 3
Chương 3: Ra tù
Chương 4
Chương 4: Gặp phải yêu đương vụng trộm
Chương 5
Chương 5: Gây hoạ vào người
Chương 6
Chương 6: Đã lâu không gặp mà không chào hỏi sao?
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52: Sự quan tâm đẳng sau Một tiếng động lạ ở đằng sau.
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54: Điều tra
Chương 55
Chương 55: Đưa tôi đi gặp anh ấy
Chương 56
Chương 56: Tôi tác thành cô
Chương 57
Chương 57: Chỉ là thiếu một quả
Chương 58
Chương 58: Nỗi khổ riêng Ngón tay thon dài, chạm lên vết sẹo đó.
Chương 59
Chương 59: Sự ấm áp của Trầm Tu Cẩn
Chương 60
Chương 60: Nỗi đau do anh gây ra
Chương 61
Chương 61: Nhất là sự ấm áp khó Trong lòng Trâm Tu Cẩn có chút hồi hộp, “Giản Đồng, không biết cô có tin hay không, nhưng chuyện này có chút hiểu lầm”
Chương 62
Chương 62: Thứ tôi không cần
Chương 63
Chương 63: Giản Đồng vô liêm sỉ Giản Đồng!
Chương 64
Chương 64: Cô ấy đã làm những gì
Chương 65
Chương 65: Quyết định của anh ấy
Chương 66
Chương 66: Nếu như đau thì cứ cắn
Chương 67
Chương 67: Hôn tới tấp lên mặt
Chương 68
Chương 68: Nỗi căm hận của Trân mộc Mộc Trân Mộc Mộc lúc này cũng rất khó chịu.
Chương 69
Chương 69: Tình cờ gặp lại ở bên
Chương 70
Chương 70: Tôi tên là Kane, hãy “Ừm?”
Chương 71
Chương 71: Giản Đồng nổi giận
Chương 72
Chương 72: Lạnh nhạt như vậy Trân Mộc Mộc đột nhiên câm lặng không nói gì. Cô ấy cảm thấy có chút khó chịu, nhưng không có cách nào để phản bác lại Giản Đồng.
Chương 73
Chương 73: Nghe chị Mộng khuyên “Chị Mộng, cho chị.”
Chương 74
Chương 74: Làm bạn gái tôi nhé
Chương 75
Chương 75: Giản Đồng điên rồi
Chương 76
Chương 76: Giản Đồng Giản Đồng
Chương 77
Chương 77: Lục Thâm và Kane
Chương 78
Chương 78: Đừng chạm vào chỗ đó
Chương 79
Chương 79: Cậu chủ Kane tôi cần
Chương 80
Chương 80: Cuộc săn thú này không thành công
Chương 81
Chương 81: Chỉ cần săn thú không
Chương 82
Chương 82: Sự thay đổi của Giản Đồng
Chương 83
Chương 83: Từ địa ngục đến xã hội
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85: Sự bướng bỉnh và kiên định Ting!
Chương 86
Chương 86: Ui chao đây chẳng phải
Chương 87
Chương 87: Bây giờ có thể quỳ rồi
Chương 88
Chương 88: Bỏ qua cho tôi
Chương 89
Chương 89: Hạ Vi Minh không hề
Chương 90
Chương 90: Ông chủ cứu mạng Đôi vai của Giản Đồng rung lên…
Chương 91
Chương 91: Tự tay xé nát hi vọng
Chương 92
Chương 92: Điêu hối hận nhất ở Trong bệnh viện Bách Dục Hàng sắp xếp ổn thỏa cho Giản Đồng,
Chương 93
Chương 93: Là tôi đã mù mắt mù tai
Chương 94
Chương 94: Ai cũng đều tính tình
Chương 95
Chương 95: Thứ cô phải trả thì cô lại không
Chương 96
Chương 96: Sớm phải phát điên rô
Chương 97
Chương 97: Trầm Tu Cẩn không tự mình làm Anh hỏi cô, vẫn biết sai à?
Chương 98
Chương 98: Người thân
Chương 99
Chương 99: Cô là ai Giản Chấn Đông toàn thân run lên!
Chương 100
Chương 100: Xé nát giấc mơ của cô và A Lộc
Chương 101
Chương 101: Chân tướng của việc mất đi quả thận bên trái
Chương 102
Chương 102: Trầm Tu Cẩn cậu xong đời rồi
Chương 103
Chương 103: Người nào có thể chịu đựng được thì người đó không phải là đàn ông
Chương 104
Chương 104: Tiêu Hằng khiến người ta đau lòng
Chương 105
Chương 105: Em đứng ở đó là được rồi tôi sẽ bước đến gần em
Chương 106
Chương 106: Quyển sổ ghi chép cất giữ đi tâm sự
Chương 107
Chương 107: Mánh khóe quá thâm sâu
Chương 108
Chương 108: Như thế nào cũng được sao
Chương 109
Chương 109: Thượng đế bảo em làm cái gì thì em phải làm cái đó
Chương 110
Chương 110: Chạm mặt
Chương 111
Chương 111: Trầm Tu Cẩn VS Tiêu Hằng T
Chương 112
Chương 112: Anh là ông chủ thì có thể không trả tiên sao
Chương 113
Chương 113: Ra tay rồi
Chương 114
Chương 114: Cùng đi đến cùng “Ông nội..”
Chương 115
Chương 115: Áp lực vô hạn
Chương 116
Chương 116: Đồng hành là lời tỏ tình sâu đậm nhất
Chương 117
Chương 117: Sự hưng phấn của Tiêu Hằng
Chương 118
Chương 118: Sự gây khó dễ của Kane
Chương 119
Chương 119: Sự yên tĩnh trước khi cơn bão ập đến
Chương 120
Chương 120: Giống như nhìn thấy
Chương 121
Chương 121: Đây là một ván cờ
Chương 122
Chương 122: (Xem Lai): Nhìn được nghe được biết được “chân tướng”
Chương 123
Chương 123: Bọn họ không xứng để nhìn thấy Tiêu Hằng!
Chương 124
Chương 124: Anh nhìn xem tôi không hề khóc
Chương 125
Chương 125: Boss Giản Đồng biến mất rồi
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 127: Mâu thuẫn và đau khổ của Tiêu Hằng
Chương 128
Chương 128: Sự ấm áp ở trong vẻ lạnh lùng của Trầm Tu Cẩn
Chương 129
Chương 129: Đến giường đợi tôi
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 131: Cách anh yêu Giản Đồng
Chương 132
Chương 132: Chủ tịch Trầm anh không cần tôi sao
Chương 133
Chương 133: Dựng thẳng lưng lên
Chương 134
Chương 134: Từng bước từng bước ép cô
Chương 135
Chương 135: Chuyện bí mật ở quá khứ
Chương 136
Chương 136: Lặng lẽ bảo vệ
Chương 137
Chương 137: Ngoan nào đừng làm loạn mau về đi
Chương 138
Chương 138: Tính toán
Chương 139
Chương 139: Vô liêm sỉ
Chương 140
Chương 140: In dấu tự tôn và tự tin lên tâm hồn
Chương 141
Chương 141: Chuyện không thể nói
Chương 142
Chương 142: Đồ của cô cô phải đích thân lấy lại
Chương 143
Chương 143: Càng hận hơn
Chương 144
Chương 144: Cô thật hèn hạ
Chương 145
Chương 145: Chỉnh đốn
Chương 146
Chương 146: Trâm Tu Cẩn anh thật độc ác
Chương 147
Chương 147: Video
Chương 148
Chương 148: Bùng nổ tâm trạng
Chương 149
Chương 149: Một cái video mà cô đã không chịu được rồi sao
Chương 150
Chương 150: Là tên họ Trầm hay là tôi có thể làm thỏa mãn cô
Chương 151
Chương 151: Đừng để tôi phải hận anh
Chương 152
Chương 152: Thế giới này chỉ còn lại cô và anh vướng víu nhau đến cùng
Chương 153
Chương 153: Tôi muốn cậu điều tra chuyện ba năm trước
Chương 154
Chương 154: Nếu cô ấy vô tội thì phải làm sao
Chương 155
Chương 155: Dơ bẩn, quá dơ bẩn rồi
Chương 156
Chương 156: Đi theo tôi
Chương 157
Chương 157: Tình yêu này đến quá muộn rồi
Chương 158
Chương 158: Xin lỗi, tôi yêu em tuyệt đối sẽ không buông tay
Chương 159
Chương 159: Sự tuyệt vọng dưới vẻ bê ngoài bình tĩnh mà anh không nhìn được ra Sao cô lại ở đây!
Chương 160
Chương 160: Cô có lời gì muốn nói với tôi không
Chương 161
Chương 161: Phải ra tay nhanh chóng Giản Đồng nhìn lên trời, có vẻ trời sắp mưa.
Chương 162
Chương 162: Chúng ta kết hôn đi Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã đến mùa đông.
Chương 163
Chương 163: Em biết thế nào mới gọi là tán tỉnh không
Chương 164
Chương 164: Câu nói cô nghe không hiểu
Chương 165
Chương 165: Tôi sẽ không bao giờ cầu xin anh nữa
Chương 166
Chương 166: Chỉ cân cô ta chết
Chương 167
Chương 167: Chân tướng của ba năm trước được vén lên một góc
Chương 168
Chương 168: Anh đoán ra rồi
Chương 169
Chương 169: Không thể thuận theo em
Chương 170
Chương 170: Cơ thể trong ba năm được khắc ghi cái thấp hèn
Chương 171
Chương 171: Nỗi đau từng bị quên lãng
Chương 172
Chương 172: Hà tất phải để cô nhớ lại
Chương 173
Chương 173: Những tên lưu manh kia xuất hiện rồi
Chương 174
Chương 174: Người phụ nữ hám của Giản Đồng
Chương 175
Chương 175: Trầm Tu Cẩn ghen đến phát điên rồi
Chương 176
Chương 176: Em quá ngây thơ rồi
Chương 177
Chương 177: Cậu chủ lẽ nào cậu đã quên cái chết của Vi Minh rồi sao
Chương 178
Chương 178: Nhà họ Trầm chúng tôi nợ em quá nhiều rồi “Quản gia Hạ, đi theo tôi.”
Chương 179
Chương 179: Hạ độc
Chương 180
Chương 180: Đợi đến khi bé cưng ra đời
Chương 181
Chương 181: Em đang ăn cái gì thế?
Chương 182
Chương 182: Lời chứng của người nhìn thấy tận mắt “Nhìn thấy tận mắt?”
Chương 183
Chương 183: Bố sai rồi Giản Đồng và bà chủ Giản “nói lại kỷ niệm cũ”
Chương 184
Chương 184: Một lần nữa quay trở về nhà họ Giản
Chương 185
Chương 185: Giây phút vỡ mộng
Chương 186
Chương 186: NHỮNG LỜI CỦA BÁCH DỤC HÀNG
Chương 187
Chương 187: ANH ĐIÊN RỒI À?
Chương 188
Chương 188: GIÀY VÒ LẦN NHAU
Chương 189
Chương 189: NỔI TRÊN MẶT NƯỚC
Chương 190
Chương 190: HÀNH ĐỘNG (1)
Chương 191
Chương 191: HÀNH ĐỘNG (2)
Chương 192
Chương 192: SỚM ĐÃ BẮT ĐẦU LÊN KẾ HOẠCH
Chương 193
Chương 193: VẾT THƯƠNG LẶP LẠI
Chương 194
Chương 194: TÔI KHÔNG HỀ NHẬN ĐƯỢC ĐIỆN THOẠI CỦA CÔ ẤY
Chương 195
Chương 195: ĐIỆN THOẠI TẮT MÁY
Chương 196
Chương 196: CUỐI CÙNG CÔ CŨNG TỈNH RỒI
Chương 197
Chương 197: TRA HỎI SỰ THẬT
Chương 198
Chương 198: SỰ LẠNH GIÁ THÂM SÂU SAU CHÂN TƯỚNG SỰ THẬT
Chương 199
Chương 199: ANH SẼ TIN TƯỞNG TÔI CHỨ?
Chương 200
Chương 200: TẠI SAO VẤN MUỐN RỜI ĐI
Chương 201
Chương 201: ĐÂY CHẲNG PHẢI LÀ NGƯỜI EM TRAI TỐT CỦA TÔI SAO?
Chương 202
Chương 202: CHUỘC TỘI
Chương 203
Chương 203: ĐƯỢC ĂN CẢ NGÃ VỀ KHÔNG
Chương 204
Chương 204: TẤT CẢ ĐÃ KẾT THÚC RỒI
Chương 205
Chương 205: RẤT NHIỀU SAI LẦM NGẪU NHIÊN
Chương 206
Chương 206: Tôi đến xem trò cười của cậu Đã năm ngày rồi!
Chương 207
Chương 207: Tôi tới uống rượu cùng cậu, không say không về
Chương 208
Chương 208: Đây là những gì trái tim muốn
Chương 209
Chương 209: Chật vật chán chường
Chương 210
Chương 210: Ba năm và tin tức mới nhất
Chương 211
Chương 211: Bà chủ, khách đến rồi
Chương 212
Chương 212: Xin chào
Chương 213
Chương 213: Thú vị
Chương 214
Chương 214: Là rung động “Xin lõi”
Chương 215
Chương 215: Trầm Tu Cẩn nổi tiếng lẫy lừng hoàn toàn sụp đổ
Chương 216
Chương 216: Lục Minh Sơ thật xấu xa Sáng sớm thức dậy, thời tiết cực kỳ đẹp.
Chương 217
Chương 217: Tôi thích Từ Nhị Hải đi phố cổ
Chương 218
Chương 218: Lục Minh Sơ lòng dạ đen tối Lục Minh Sơ cười nhạt, quả nhiên.
Chương 219
Chương 219: Bà chủ tôi thích cô “Có thạt là xinh đẹp”
Chương 220
Chương 220: Một trận bão táp đang tới
Chương 221
Chương 221: Sự thật Trong phòng ngủ, yên lặng không một tiếng động.
Chương 222
Chương 222: Anh có còn là người hay không
Chương 223
Chương 223: Giản Mạch Bạch nói anh không muốn chết
Chương 224
Chương 224: Tối nay tôi sẽ chứng minh cho anh thấy
Chương 225
Chương 225: Cô biết tôi muốn cái gì không
Chương 226
Chương 226: Tin tức chấn động
Chương 227
Chương 227: Chủ tịch Trâm, tôi biết tin tức về cô chủ Trâm Giản Mạch Bạch vẫn chưa ngủ, từ khi đồ bệnh, linh hồn anh như thể đã không còn trong phút chốc, cả đêm đều không ngủ được Trong nhóm trò chuyện Wechat đã cài đặt chế độ “ẩn thông báo” từ lâu, hôm nay ma xui quỷ khiển thể nào, lại mở ra, những thứ đập vào mắt, khiến tim anh bồng rung lên Trong ánh mät tràn trê niềm hy vọng!
Chương 228
Chương 228: Tớ bắt buộc phải tìm được cô ấy.
Chương 229
Chương 229: Cô chủ để tôi đưa cô đi nhé Säc mặt của Lục Minh Sơ rất u ám.
Chương 230
Chương 230: Ăn nói tùy tiện Hối hận.
Chương 231
Chương 231: Tìm thấy rồi
Chương 232
Chương 232: Gặp lại
Chương 233
Chương 233: Mỉa mai biết bao Hơi ấm, mùi hương và nỗi sợ hãi……quen thuộc, dâng trào trong lòng!
Chương 234
Chương 234: Chúng tôi đính ước ở Nhĩ Hải.
Chương 235
Chương 235: Đánh vào mặt tư tưởng Ánh mắt Lục Minh Sơ bỗng trở nên lạnh lùng, “Tôi đáng chết? Tại sao tôi lại đáng chết”?
Chương 236
Chương 236: Tiểu Đồng, em đang nói nghiêm túc sao?
Chương 237
Chương 237: Sự cay nghiệt và bình tĩnh của cô chủ
Chương 238
Chương 238: Tòa thành kín đáo không thể bước vào
Chương 239
Chương 239: Di chúc, báo ứng, bà chủ Giản tìm đến “Cô chủ, không phải cô họ Trầm sao?” Chiêu Chiêu đuổi theo, cẩn thận hỏi: “Tại sao bọn họ lại gọi cô là Giản Đồng?”
Chương 240
Chương 240: Sự ngây thơ của cô đã bị gió cuốn đi
Chương 241
Chương 241: Tình thân này có hơi muộn quá không
Chương 242
Chương 242: Đều đang ép cô Bố mình, đã có con riêng ở ngoài từ lâu.
Chương 243
Chương 243: Nguy cơ của Trầm Thị Mở mắt, căn phòng trắng toát.
Chương 244
Chương 244: Lâm vào tình cảnh không hay
Chương 245
Chương 245: Sắp chết đến nơi rôi còn không biết điều
Chương 246
Chương 246: Anh mệt lắm rồi.
Chương 247
Chương 247: Câu nói đó mang rất nhiều nghĩa.
Chương 248
Chương 248: Tiểu Đồng, con đi câu xin chủ tịch Trầm đi.
Chương 249
Chương 249: Trái tim của cô ấy rất mềm yếu.
Chương 250
Chương 250: Em đang cầu xin anh hay là…
Chương 251
Chương 251: Cô rõ hơn bất cứ ai.
Chương 252
Chương 252: Tiêu Hằng.
Chương 253
Chương 253: Giản Thị đổi chủ.
Chương 254
Chương 254: Cô, tuyệt đối sẽ không ngu ngốc nữa.
Chương 255
Chương 255: Không tin thì em sờ xem.
Chương 256
Chương 256: Giản Đồng suy sụp, Trầm Tu Cẩn phát điên lên.
Chương 257
Chương 257: Anh mới chính là kẻ hèn mọn.
Chương 258
Chương 258: Đồ ngốc.
Chương 259
Chương 259: Trầm Tu Cẩm bất thường.
Chương 260
Chương 260: Người phụ nữ của bố cô đang ở trước mặt cô câu dẫn chồng của cô.
Chương 261
Chương 261: Không cần mặt mũi.
Chương 262
Chương 262: Tâm tư thâm sâu.
Chương 263
Chương 263: Kinh tởm.
Chương 264
Chương 264: Thì thào bên gối.
Chương 265
Chương 265: Cô không tin.
Chương 266
Chương 266: EM RẤT VUI
Chương 267
Chương 267: SỰ ÍCH KỶ TRẦM MẶC CỦA GIẢN ĐỒNG
Chương 268
Chương 268: THỨ TÌNH CẢM PHỨC TẠP NHƯ THẾ ĐAU ĐỚN NHƯ THẾ
Chương 269
Chương 269
Chương 270
Chương 270: ANH ẤY LÀ ĐỨA TRẺ TÁM TUỔI
Chương 271
Chương 271: TÊN NGỐC ẤY CƯỜI HA HA
Chương 272
Chương 272: KHÔNG NÊN MỀM LÒNG
Chương 273
Chương 273: CỔ NHÂN
Chương 274
Chương 274: THỰC HIỆN KẾ HOẠCH
Chương 275
Chương 275: CÓ ĐIỀU GÌ ĐÓ DIỄN RA TRONG SỰ BẤT AN CỦA VI VI AN
Chương 276
Chương 276: TỨC GIẬN
Chương 277
Chương 277: THỜI GIAN NÀY A CẨN PHẢI NHỜ VẢ CÔ RỒI
Chương 278
Chương 278: THẬT MUỐN LỪA ANH ẤY VÀO SƠN ĐỘNG ĐEM BÁN
Chương 279
Chương 279: GIẢN ĐỒNG NGẤT RỒI
Chương 280
Chương 280: thầy rồi thì không thể để mặc Đồng Đồng như thế.
Chương 280: ĐÊM NAY Giản Đồng nhìn anh bất đắc dĩ ăn hết bát mì ấy, đến nước canh cũng uống hết sạch, còn dè dặt cẩn thận lén nhìn cô một cái, có chút tâm tư ấy còn nghĩ rằng cô không đoán ra được.
Chương 281
Chương 281: HI THẦN, ANH MAU ĐẾN ĐÂY
Chương 282
Chương 282: CÔ ĐIÊN RỒI À
Chương 283
Chương 283: NGƯỜI ĐÁNG HẬN KHÔNG PHẢI NGƯỜI NÀY
Chương 284
Chương 284: SỰ NHỤC NHÃ BÀY RA TRÊN PHỐ
Chương 285
Chương 285: TRÁI TÌM LẠNH GIÁ MÂU THUẪN MỊT MÙ CỦA GIẢN ĐỒNG
Chương 286
Chương 286: KHÁCH KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN
Chương 287
Chương 287: CẢM ƠN SỰ TIN TƯỞNG CỦA ANH
Chương 288
Chương 288: VIỆC LÀM SAI LẦM CỦA KANE
Chương 289
Chương 289: NGHỊ NGỜ
Chương 290
Chương 290: LẠI GẶP MẶT
Chương 291
Chương 291: XEM THƯỜNG
Chương 292
Chương 292: THĂM DÒ
Chương 293
Chương 293: TÌNH YÊU KHÔNG THẾ NÓI
Chương 294
Chương 294: NGƯỜI PHỤ NỮ ĐIÊN
Chương 295
Chương 295: ANH ẤY LẤY GÌ BẢO VỆ CÔ ẤY
Chương 296
Chương 296: BẢO VỆ
Chương 297
Chương 297: Đồng Đồng nói gì
Chương 298
Chương 298: Chảy máu trong “Sao anh lại xuất hiện ở đó?”
Chương 299
Chương 299: Người tiết lộ bí mật
Chương 300
Chương 300: Hùng hổ dọa người “Tôi muốn gặp cô ta.
Chương 301
Chương 301: Anh không có cảm giác an toàn sao
Chương 302
Chương 302: Phá lệ
Chương 303
Chương 303: Tự mình học
Chương 304
Chương 304: Công tước Kane Tam Á.
Chương 305
Chương 305: Tôi không muốn cảm ơn bằng miệng
Chương 306
Chương 306: Thật xin lỗi,
Chương 307
Chương 307: Đâu mới thật sự là anh
Chương 308
Chương 308: Đoạn Tuyệt
Chương 309
Chương 309: Thật tốt, cuối cùng cũng rời khỏi
Chương 310
Chương 310: Yêu hay không yêu đều phải cố gắng hết sức
Chương 311
Chương 311: Tốt đẹp và ngọt ngào
Chương 312
Chương 312: Anh ta đã lừa cô
Chương 313
Chương 313: Suy nghĩ xấu xa của mỗi người
Chương 314
Chương 314
Chương 315
Chương 315: Tại sao chúng ta lại trở nên như thế này
Chương 316
Chương 316: Em không phải đức mẹ, chỉ là tuyệt vọng và mệt mỏi rồi
Chương 317
Chương 317: Sự điên cuồng trong nỗi
Chương 318
Chương 318: Phía sau lời cầu khẩn cương quyết
Chương 319
Chương 319: Cơ thể trên thiên đường, trái tim dưới địa ngục
Chương 320
Chương 320: Khi niêm tin bị phá vỡ, cô sẽ đau đớn Giản
Chương 321
Chương 321: Chúng ta trở về nhà.
Chương 322
Chương 322: Rất khó để biết sai.
Chương 323
Chương 323: Anh sẽ xây một nhà tủ khác cho cô.
Chương 324
Chương 324: Cuối cùng Giản Đồng cũng đạt được những gì mà cô ấy muốn.
Chương 325
Chương 325: Anh yêu em.
Chương 326
Chương 326: Trong trò chơi này tôi thua rồi.
Chương 327
Chương 327: Khách không mời mà đến.
Chương 328
Chương 328: Từng bước một ép người.
Chương 329
Chương 329: Giản Đồng, từ trước tới giờ em chỉ biết trốn chạy.
Chương 330
Chương 330: Người cầm tù là anh và tù nhân là cô.
Chương 331
Chương 331: Ngoại truyện.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 316
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...