1.
Tôi và bạch nguyệt quang của chồng, người hiện là cơ trưởng, cùng lúc bị mắc kẹt trong trận lũ. Anh do dự giây lát rồi chọn cứu tôi, người đang mang thai.
Đợi anh quay lại cứu cô ấy thì đã quá muộn, chỉ còn có thể trơ mắt nhìn cô bị lũ cuốn trôi.
Anh trách tôi làm lỡ thời gian cứu người, hận tôi suốt bảy năm và không bao giờ cho con trai gọi anh là “ba”.
Ngày máy thời gian ra mắt, anh bỏ lại tất cả để quay về quá khứ.
“Tạ Sơ Dao, nếu không phải lo người ta dị nghị khi tôi chọn cứu Từ Ninh trước thì sao tôi lại cứu cô trước chứ?”
Anh đi rồi, cha mẹ chồng đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.
“Nếu năm đó Trạm Lễ cứu Từ Ninh trước thì tốt biết mấy, ít nhất bây giờ bọn họ đã hạnh phúc rồi.”
Ngay cả con trai tôi cũng không nhận tôi là mẹ.
“Đều tại mẹ hại c.h.ế.t dì Từ Ninh nên ba mới ghét con! Sao hồi đó không phải mẹ c.h.ế.t đi!”
Đối mặt với những lời nhục mạ, tôi quyết định quay lại quá khứ.
Lần này tôi sẽ tự cứu lấy mình, không còn nợ Lục Trạm Lễ một chút ân tình gì nữa.
Cảm giác chóng mặt do máy thời gian mang lại vừa tan đi, cái lạnh do ngâm mình lâu trong nước khiến tôi như sắp chết.
Tôi gắng mở mắt, nhìn thấy Lục Trạm Lễ đứng trên con thuyền gỗ, lạnh lùng nhìn tôi.
Ánh mắt chạm nhau, anh không do dự, quay thuyền cứu Bạch Từ Ninh đang mắc kẹt trên nóc nhà.
Dòng nước xiết suýt cuốn tôi đi, tôi cố ôm khúc gỗ, dồn sức bơi ra ngoài.
Khi tôi sắp tới được vùng an toàn, thuyền gỗ của Lục Trạm Lễ đi ngang qua, Bạch Từ Ninh trên thuyền suýt ngã xuống nước.
Để cứu cô ta, Lục Trạm Lễ buông mái chèo, thuyền đ.â.m thẳng vào tôi.
Cơn đau nhói nơi bụng khiến tôi suýt buông tay, nhưng Lục Trạm Lễ như không nhìn thấy, vội đưa Bạch Từ Ninh vào bờ.
Khi tôi bò lên bờ, ho sặc sụa, Lục Trạm Lễ đã đưa cô ta chạy ra ngoài, quay lại đứng trước mặt tôi, lạnh lùng mở miệng:
“Tạ Sơ Dao, chẳng phải cô tự bơi được sao? Cô cố tình ngâm mình trong nước để ép tôi cứu trước, làm tôi không kịp cứu Từ Ninh đúng không?”
Ánh mắt lạnh lẽo của anh khiến tôi run lên. Anh vẫn không biết tôi cũng quay lại từ máy thời gian.
“Lại định mách ba mẹ tôi chứ gì? Cô nói gì cũng được, nhưng dám vu khống Từ Ninh, dù có ba mẹ tôi bảo vệ cũng đừng hòng tôi bỏ qua!”
Tôi ôm bụng đau, ngẩng đầu nhìn anh:
“Chúng ta ly hôn đi.”
Một thoáng ngạc nhiên hiện trên gương mặt Lục Trạm Lễ, rồi anh cau mày khó chịu:
“Tôi bận, không có thời gian chơi với cô.”
“Tôi không đùa, tôi nói thật.”
Kiếp trước, lúc ra đi anh từng nói: ngoài việc hối hận vì không cứu Bạch Từ Ninh trước, anh còn hối hận vì đã nghe lời gia đình cưới tôi.
Tôi không muốn lặp lại vết xe đổ. Tôi sẽ giúp anh hoàn thành hai tiếc nuối đó.
2.
Anh không tin lời tôi, càng thêm mất kiên nhẫn:
“Ba mẹ không ở đây cô khỏi diễn. Cô muốn dùng ly hôn làm đòn bẩy khiến họ ghét Từ Ninh hơn chứ gì. Tôi khuyên cô đừng lấy chuyện nghiêm túc ra làm trò vớ vẩn nữa. Tôi đưa cô đi viện.”
Anh đưa tay ra đỡ tôi, ra hiệu đừng tiếp tục gây chuyện.
Cơn đau bụng càng dữ dội. Tôi vừa định vịn tay anh thì Bạch Từ Ninh lao tới, ôm chặt cánh tay anh, khóc:
“Trạm Lễ, Tiểu Tài (con chó) vì bảo vệ em mà uống nhiều nước, tình trạng xấu lắm. Anh có thể đi cùng em tìm bác sĩ thú y không?”
Đối mặt với lời cầu xin ấy, anh gật đầu ngay.
Nhìn tôi, anh mới nhớ ra đã nói sẽ đưa tôi đi viện.
Bạch Từ Ninh quỳ trước mặt tôi, cầu khẩn:
“Sơ Dao, chị không sao mà, để Trạm Lễ đưa Tiểu Tài đi bác sĩ trước nhé. Em không thể mất nó được…”
Tiểu Tài là con ch.ó họ nuôi cùng nhau.
“Anh sẽ tìm người đạp xe chở em đi viện. Đợi anh đưa Từ Ninh và Tiểu Tài xong sẽ tới tìm em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-yeu-luan-hoi/chuong-1.html.]
Tôi bình thản:
“Được, anh đi đi.”
Anh thoáng kinh ngạc, nhưng dưới sự giục giã của Bạch Từ Ninh, vẫn lái xe đưa cô ta và Tiểu Tài đi.
Anh đi rồi, tôi nhìn vạt váy mình, toàn là máu.
Đến khi vào được bệnh viện, bác sĩ bảo đã quá muộn, đứa trẻ không giữ được.
Kiếp trước, anh cứu tôi trước nên đứa bé vẫn bình an.
Con trai sinh ra, anh chưa từng bế, ngoài tiền sinh hoạt ra anh không quản gì.
Ngay cả quà con tặng cũng bị anh vứt đi.
Có lần con khóc hỏi tôi: tại sao các bạn khác sinh nhật đều có quà của ba, còn ba nó đến một chút đồ ăn vặt cũng không mua nổi cho nó.
Tôi mãi không hiểu, cho đến hôm vô tình nghe anh nói với con:
“Đừng gọi tao là ba. Tao sẽ không bao giờ nhận mày là con đâu.”
Anh lấy ra một túm lông vàng đã giữ nhiều năm:
“Vì mày bệnh nên ai cũng lo đưa mày đi viện, Tiểu Tài mới lạc trong lúc hỗn loạn. Tao đã không bảo vệ được Từ Ninh, còn để mất cả Tiểu Tài. Giá như có thể làm lại, tao nhất định sẽ bảo vệ Từ Ninh và Tiểu Tài, dù cho có phải đ.á.n.h mất đứa con này là mày.”
Tôi lau nước mắt, bình tĩnh.
Từ lúc quay lại, tôi đã quyết định ly hôn. Đứa trẻ này tôi cũng không định giữ.
Viết xong đơn ly hôn, tôi cất đi. Đúng lúc ấy Lục Trạm Lễ về, tay cầm túi đồ chơi mới nổi:
“Lúc anh đii ngang qua cửa hàng quốc doanh, sợ sau này hết hàng nên mua chút đồ cho con.”
Anh cười, trông có chút mong chờ.
“Tiểu Tài thế nào rồi?”
Nụ cười anh cứng lại, gật đầu:
“Bác sĩ thú y bảo không sao. Chuyện hôm nay đừng nói với ba mẹ, anh sợ họ hiểu lầm Từ Ninh. Chỉ cần em giữ kín, muốn anh làm gì cũng được.”
Túy Nguyệt Các - 醉月阁
Hóa ra anh mua đồ này không phải cho con mà để tôi không tìm Từ Ninh gây chuyện.
Tôi cúi đầu, thấy nhãn “Đồ chơi cho chó” trên túi. Tim tôi như bị nghẹn lại.
Anh vì Bạch Từ Ninh mà thật sự rất hào phóng.
“Muốn anh làm gì cũng được à?” Tôi quay đi, không để anh thấy nước mắt.
Anh gật đầu, tôi đưa tờ đơn đã chuẩn bị, chỉ chừa chỗ ký tên:
“Vậy anh ký cái này đi.”
“Cái gì đây?”
“Ba điều ước, cam kết anh không yêu ai khác.”
Trong mắt anh, tôi vẫn trẻ con, hay làm mấy chuyện ngây ngô nên anh không nghi ngờ, ký ngay.
Nhìn chữ ký rơi xuống, tôi thở phào.
Anh từng cứu rỗi tôi, nay tôi trả tự do cho anh, để anh chọn người anh thực sự muốn.
Mẹ tôi và cha mẹ anh là bạn thân, chúng tôi quen nhau từ nhỏ.
Ban đầu, cuộc sống tôi cũng bình yên như anh cho đến khi mẹ mất, bố tái hôn. Tôi rơi xuống địa ngục.
Dưới sự xúi giục của dì ghẻ, bố không cho tôi đồng nào, ngay cả đồ thiết yếu cũng không.
Trong lớp, vì mặc đồ đàn ông cũ rộng thùng thình, tôi bị bạn bè cười nhạo.
Lúc tôi xấu hổ không thể ngẩng đầu, chính Lục Trạm Lễ đứng ra che chắn cho tôi khỏi chậu mực đỏ, dạy dỗ đám bạn đó.
Anh còn nói quần áo anh cũng là đồ họ hàng để lại, chẳng có gì đáng xấu hổ cả.
Ngày ấy, lòng tự trọng vỡ vụn của tôi được anh nhặt lại. Chúng tôi cũng vì vậy mà dần thân hơn.
Sau này, dì ghẻ sinh con trai cho bố, họ không muốn nuôi hai đứa nên đẩy tôi xuống hồ. Khi tôi sắp c.h.ế.t đuối, lại là Lục Trạm Lễ cứu tôi.
Bố và dì ghẻ bị bắt, Lục Trạm Lễ đưa tôi về nhà anh, xin bố mẹ anh nuôi và đóng học phí cho tôi, để tôi không trở thành người vô gia cư…
--------------------------------------------------