3
Lục Trạm Lễ hết lần này đến lần khác kéo tôi ra khỏi vực sâu, khiến tôi lầm tưởng mối quan hệ của chúng tôi khác với mọi người. Tiếc là không phải. Chỉ là tôi nhìn thấu quá muộn. May mà giờ vẫn còn cơ hội để lựa chọn lại.
“Ba mẹ nói chuẩn bị món em thích, bảo chúng ta về ăn. Họ lâu rồi cũng không gặp em.”
Nhưng mới tới cổng nhà, một người bạn của Bạch Từ Ninh đã vội vã chạy tới nói gì đó với anh.
“Từ Ninh vì chuyện hôm nay có chút hoảng sợ, không dám dùng nước nên không nấu được cơm. Anh qua đó giúp cô ấy nấu chút đồ ăn.”
Lục Trạm Lễ đi rồi. Tôi ăn xong với cha mẹ chồng đang định về thì mẹ anh từ ngoài trở về, mặt tối sầm:
“Trạm Lễ lại qua chỗ Bạch Từ Ninh đúng không!”
Thấy tôi không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, mẹ anh đặt bó đậu xuống bàn:
“Con bảo Trạm Lễ bận việc nên không về, thế mà mẹ vừa qua nhà Sáu lấy đậu lại nghe Bạch Từ Ninh khoe trong sân rằng Trạm Lễ nấu cơm cho cô ta!”
“Không hiểu con nhỏ đó có gì hay mà Trạm Lễ mê mệt như thế. Nếu không sợ nó biết xong tức giận làm liều, mẹ đã nói cho nó chuyện Bạch Từ Ninh từng có chồng rồi!”
Nghe vậy tôi vẫn bình thản. Tôi đã biết trước chuyện này từ chỗ cha mẹ chồng: Bạch Từ Ninh từng kết hôn, che giấu rất kỹ. Nếu không tình cờ, cha mẹ chồng cũng không biết. Vì chồng đối xử tệ nên cô ta mới bỏ lên thị trấn. Họ không dám nói cho Lục Trạm Lễ vì sợ anh tìm đến chồng cũ của cô ta gây chuyện, bị đuổi việc.
Sau khi tôi cưới Lục Trạm Lễ mới biết chuyện này, nên kiếp trước tôi chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn. Nhưng lần này, tôi chọn buông tay. Anh muốn làm gì là quyền của anh. Tôi không muốn bị cuốn vào mớ cảm xúc phức tạp ấy nữa.
“Sơ Dao, mẹ biết con chịu thiệt thòi. Chúng ta năm xưa khăng khăng để con lấy Trạm Lễ cũng vì nghĩ nó thật sự khác, ai ngờ…”
Tôi bình thản nhìn mẹ anh, mỉm cười nhạt:
“Anh ấy giúp con chắc vì anh ấy tốt, chứ không phải yêu con. Trước đây là chúng ta hiểu sai, can thiệp vào đời anh ấy. Ở bên nhau mà cả hai đều không vui thì chi bằng sớm chia tay.”
“Chia tay!” – cha mẹ chồng kinh hãi.
“Đúng vậy. Đơn ly hôn con đã chuẩn bị, Lục Trạm Lễ cũng đã ký rồi. Chỉ cần nộp lên chờ duyệt nữa là xong.”
“Nhưng xin hai người đừng nói với anh ấy vội. Con không muốn anh ấy lại vì trách nhiệm mà làm trái lòng mình.”
Nghĩ tới bảy năm tương kính như tân, tim tôi dấy lên nỗi đau hỗn loạn.
Tối đó tôi chuẩn bị đi ngủ thì cửa phòng bị đá tung.
Túy Nguyệt Các - 醉月阁
Tôi ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt đầy giận dữ của Lục Trạm Lễ.
“Tạ Sơ Dao, quả nhiên cô lại mách lẻo với ba mẹ tôi! Cô muốn ép Từ Ninh rời khỏi tôi mới chịu đúng không!”
4
“Nếu không phải cô đi mách, ba mẹ tôi đã không tìm Từ Ninh, Tiểu Tài cũng không bỏ chạy!”
Tiểu Tài mất tích rồi? Nghe vậy tim tôi thắt lại. Tôi thật sự không thể thay đổi kết cục sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-yeu-luan-hoi/chuong-2.html.]
“Cô nghĩ kỹ xem. Cô mất con đau thế nào thì Từ Ninh mất Tiểu Tài cũng đau thế ấy. Sao cô ích kỷ vậy? Chuyện bắt đầu từ cô, cô phải bù cho Từ Ninh. Nếu không tìm lại được Tiểu Tài thì đứa con trong bụng cô cũng tạm gác lại đi!”
Lời anh như d.a.o đ.â.m vào tim tôi. Tôi còn hiểu rõ mất con đau thế nào hơn bất cứ ai. Chỉ là anh chưa biết đứa trẻ đã không còn.
“Em sẽ đi tìm Tiểu Tài.”
Nói rồi tôi bước ra ngoài. Anh lạnh lùng cười sau lưng:
“Đừng giả vờ làm người tốt. Tìm lại nó vốn là việc cô phải làm. Đừng tưởng vậy mà tôi tha thứ cô.”
Tôi tìm Tiểu Tài quanh nhà Bạch Từ Ninh. Đèn nhà cô ta sáng suốt, cửa sổ phản chiếu hai bóng người ôm nhau. Trời lạnh, tôi vừa sảy thai xong, tìm hơn tiếng mà mắt hoa lên. Nhưng tôi vẫn cố. Tôi phải tìm nó để tôi và Lục Trạm Lễ có thể thật sự dừng lại.
Đến sáng, tôi mới tìm thấy Tiểu Tài trong sân bỏ hoang, bị xích, co ro trên nền đá lạnh run cầm cập.
Tôi dắt Tiểu Tài về thì thấy Lục Trạm Lễ đang ôm Bạch Từ Ninh lau nước mắt.
“Tiểu Tài! Từ Ninh, em nhìn này!”
Bạch Từ Ninh chạy tới ôm Tiểu Tài, khóc lóc:
“Trạm Lễ, hình như Tiểu Tài bị cảm lạnh rồi. Em nghe nói ch.ó rất sợ bị bệnh. Anh đi với em đến bác sĩ thú y nhé, em không thể để nó xảy ra chuyện được!”
Nhìn tôi người yếu, chao đảo, anh thoáng do dự. Tôi vịn tường:
“Em không sao. Anh đi trước đi.”
Anh và cô ta đi rồi, tôi ngã quỵ. Khi tỉnh dậy ở bệnh viện, Lục Trạm Lễ ngồi bên cạnh nhìn tôi lo lắng:
“Khó chịu sao còn cố, muốn để ba mẹ tới gây chuyện với Từ Ninh nữa à?”
Nhìn phản ứng của anh, chắc anh chưa biết chuyện tôi đã sảy thai. Tôi âm thầm thở phào.
“Hôm qua là anh không tốt. Nhưng anh lo Từ Ninh vì Tiểu Tài nghĩ quẩn, nên đành ở lại với cô ấy, không đi tìm với em được.”
“Xin lỗi.”
Nghe anh xin lỗi, tôi khẽ cười. Anh nhìn tôi đầy thắc mắc:
“Anh vẫn luôn như vậy nhỉ? Nên hồi nhỏ giúp em cũng là vì thương hại đúng không? Anh có hối hận không? Nếu không giúp em thì anh đâu phải cưới em.”
Anh sững lại, lắc đầu:
“Anh chưa từng hối hận. Đừng nghĩ linh tinh. Anh mua mì thịt sợi ở quán em hay ăn đấy, ăn đi.”
Anh mở hộp, mùi thơm lan ra. Tôi vừa định cầm đũa thì Bạch Từ Ninh loạng choạng bước vào phòng:
“Trạm Lễ, em đau dạ dày quá, chắc là do đói rồi. Anh nhường em ăn bát mì này được không?”
--------------------------------------------------