Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TÔI LÀ TỐNG LƯU CHÂU

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dù sống ở miền quê hẻo lánh, ông vẫn ngày ngày quan tâm đến đại sự quốc gia.

Anh hai lại nói:

“Mẹ ơi, lần này con đi công tác gặp đúng lúc Lưu Châu cũng đi, hai đứa đang ăn tối chung nè!”

Chỉ thấy ba nhỏ bé trong màn hình lập tức đứng bật dậy, một gương mặt to tướng dí sát vào ống kính.

“Lưu Châu cũng có mặt à?”

“Các con đi công tác ở đâu vậy?”

Ông bắt đầu lải nhải hỏi tới tấp.

Anh hai nghe mà chua xót hết cả lòng:

“Ba, ba nói thật đi, Lưu Châu mới là con ruột của ba, con chắc là con nuôi đúng không?”

Ba liếc một cái, mất kiên nhẫn:

“Con tránh ra cái coi, che hết cả màn hình rồi kìa.”

Anh hai suýt tức đến hộc máu.

Anh hai thì ba lơ đẹp, chuyện cưới hỏi lại càng đau đầu. Năm này qua năm nọ, anh vẫn chưa đâu vào đâu.

Mẹ sốt ruột muốn c.h.ế.t, lần nào gọi video cũng không quên thúc cưới.

Năm ba mươi tuổi, cuối cùng anh hai cũng có người yêu — là một đàn chị hơn năm tuổi.

Cực kỳ mạnh mẽ!

Năng lực làm việc siêu khủng, lương còn gấp ba lần anh hai.

Mẹ thì không hài lòng:

“Lớn tuổi vậy rồi, sinh con cũng khó đấy con à…”

“Mà cái thằng anh hai con, ở trước mặt con bé ấy thì y như con cún con, mẹ đây cũng chẳng dám sai thằng con mình như thế đâu!”

Anh hai liếc mẹ một cái:

“Mẹ đừng lo chuyện của con. Con theo đuổi người ta bao nhiêu năm mới thành, ai mà dám phá hỏng, con thề đời này không cưới nữa luôn.”

Lúc cưới, miệng anh hai cười tới tận mang tai:

“Tuyệt thật, răng con yếu, đời này là quyết tâm ăn cơm mềm rồi.”

Vợ anh cả thì hiền lành dịu dàng, còn vợ anh hai thì mạnh mẽ quyết đoán.

Mẹ càng lớn tuổi, trong họ có chuyện gì lớn nhỏ đều do vợ anh hai quyết định.

Dần dần, mẹ cũng chấp nhận chị ấy.

Thậm chí còn đem ra khoe khắp làng:

“Vợ thằng hai nhà tôi tiêu tiền mạnh tay lắm, mua cho tôi cái chậu ngâm chân gì mà mấy nghìn tệ!”

“Cái ghế mát-xa, phải tới hơn chục nghìn tệ ấy. Người như tôi, chỉ làm ruộng với đi cấy, dùng mấy cái đó làm gì cho phí!”

“Dắt tôi đi mua dây chuyền vàng, chọn cái sợi còn to hơn cả xích chó, đeo lên cổ chắc gãy cổ mất thôi!”

“Biết kiếm tiền thì giỏi đó, nhưng tiêu kiểu đó thì cũng quá tay rồi…”

Tôi cứ nhắc bà hoài:

“Mẹ nói kiểu đó hoài, mai mốt chẳng ai muốn ngồi tám chuyện với mẹ nữa đâu.”

Bà phẩy tay không để tâm:

“Gớm, họ cũng thế mà! Hôm trước bà Trương còn khoe con dâu tặng cho cái vòng vàng, khoe đi khoe lại cả ngàn lần rồi đấy!”

Đây chính là ba mẹ bình thường như bao người.

Thật ra, họ cũng không thiếu mấy món đó.

Nhưng khi con cái nhớ đến họ, thương họ, lo cho họ — thì với họ, thế là đủ đầy rồi.

Đó là lý do để họ tự tin ngẩng cao đầu mà sống.

Không giống chị cả, cuối cùng chị hai lại không nghe theo sắp xếp của mẹ ruột.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-la-tong-luu-chau/chuong-13.html.]

Chị bỏ nhà theo bạn trai.

Biệt tăm suốt hai năm.

Về sau, đến Tết thì bế con quay về.

Mẹ ruột tức đến nỗi khóc lóc om sòm, mắng chị bất hiếu, mắng là đồ vong ân bội nghĩa, là lòng lang dạ thú.

Thế thì sao chứ.

Con cũng sinh rồi.

Cũng chẳng gả bán được giá tốt nữa, đành bỏ qua cho xong chuyện.

Mẹ ruột cũng từng muốn moi tiền từ chị hai, nhưng chị hai không chiều theo.

Tình cảm giữa hai mẹ con cứ thế mà lạnh nhạt.

Ngược lại, chị hai sau này cũng lập nghiệp ở tỉnh thành, đi lại với tôi lại nhiều hơn.

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

Sinh nhật ba mươi tuổi của tôi, chị hai tặng tôi một sợi dây chuyền vàng:

“Bù lại cho em.”

Thì ra chuyện sợi dây chuyền bạc năm đó, chị vẫn luôn biết.

Hôm đó, chúng tôi uống không ít rượu, mặt chị ửng đỏ, mắt cũng mơ màng, nói:

“Cho em nghe chuyện buồn cười này nè.”

“Kể từ khi em đậu đại học, ba với mẹ không biết đã nói bao nhiêu lần: Sớm biết vậy thì hồi đó nên giữ em lại, đem chị đi cho người ta.”

Chị hai nói giọng nhẹ tênh, nhưng tôi có thể tưởng tượng ra, mỗi lần nghe thấy mấy lời đó, lòng chị phải khó chịu tới mức nào.

Tôi nắm lấy tay chị:

“Nếu em bị giữ lại nhà họ Trương, cho dù có đậu Nhất Trung cũng chẳng được đi học, chứ đừng nói là đại học hay cao học.”

“Chị hai, bây giờ chị sống rất tốt. Thật ra chị còn giỏi hơn em nữa.”

Dưới sự tẩy não của cha mẹ ruột, chị ấy không bị đồng hóa như chị cả, mà vẫn luôn kiên định với chính mình.

Thoát khỏi vòng kiềm tỏa của cha mẹ ruột, chỉ với trình độ trung học cơ sở, chị đã tự mình tạo dựng được cuộc sống.

Thật ra, cuộc đời của chị mới là điều đáng để viết thành sách lớn.

Cha mẹ ruột thì đặt kỳ vọng rất cao vào Trương Vĩ.

Trong mắt họ, tôi còn đậu được đại học thì Trương Vĩ đương nhiên chẳng có gì là không làm được.

Dù gì Trương Vĩ cũng là “thái tử gia”, nhất định là hội tụ linh khí trời đất.

Thế mà Trương Vĩ lại không đậu nổi Nhất Trung.

Mẹ ruột muốn bỏ tiền xin cho nó vào, nhưng điểm thấp quá, cho tiền người ta cũng không nhận.

Sau đó đành đi học trung cấp.

Mà cũng chẳng thấy học hành gì, suốt ngày ăn chơi lêu lổng.

Tốt nghiệp rồi đi làm ở xưởng, thì ba ngày đi làm, hai ngày nghỉ ngang.

Thích mơ cao nhưng lại lười làm.

Một năm hết nửa năm là ăn không ngồi rồi.

Cha mẹ ruột nóng ruột muốn c.h.ế.t.

Nhưng làm được gì đây?

Dù gì đó cũng là hoàng thái tử của nhà họ Trương, vẫn phải cung phụng thôi.

Lúc tôi sinh Kiều Kiều, Trương Vĩ còn chưa kết hôn.

Mẹ ruột tìm mối cho nó không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng chẳng ai chịu cưới.

Có lẽ cả đời nó sẽ ở vậy thôi.

Ai mà biết được.

Dù sao thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi cả.

Hết.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TÔI LÀ TỐNG LƯU CHÂU
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...