Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Xuyên Vào Sách Rồi

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1.

Trước khi xuyên vào sách, tôi vẫn còn đang ở trong phòng thẩm vấn.

Ánh đèn mạnh mẽ chiếu thẳng vào mặt tôi.

Thật chói mắt.

Viên cảnh sát trẻ tuổi lạnh lùng nhìn chằm chằm tôi một cách lạnh lùng: “Cô đã g.i.ế.c hơn năm mươi người, chẳng lẽ cô không cảm thấy chút áy náy nào sao?”

Tôi điềm tĩnh mỉm cười: “Thưa cảnh sát, anh đang nói gì thế, tôi là một công dân tốt, tuân thủ pháp luật, người có thể đọc thuộc lòng giá trị quan cốt lõi của chủ nghĩa xã hội cơ mà.”

Tôi thấy anh ta càng lúc càng sa sầm mặt mày: “Ba ngày trước, cô đã g.i.ế.c một tên cưỡng hiếp, và trước khi hắn c.h.ế.t, cô đã cắt bộ phận s.i.n.h d.ụ.c của hắn, ép buộc nạn nhân ăn nó.”

Nghe thấy những gì cảnh sát nói, tôi bật cười khe khẽ trong vui vẻ.

Nhưng tôi còn chưa cười được vài giây, trong đầu tôi bỗng vang lên một giọng máy móc xa lạ.

“Đã phát hiện đối tượng phù hợp, ràng buộc thành công, bắt đầu dịch chuyển…”

“Đã tiếp nhận toàn bộ cốt truyện.”

Giây tiếp theo, tôi mất đi ý thức.

“Kiều Kiều, Dao Dao đã tự nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, con mau đi dỗ con bé đi.”

“Bố biết con buồn vì trượt Đại học, nhưng Dao Dao cũng đâu cố ý, con bé chỉ có lòng tốt, muốn nấu cho con một bát mì, việc con bị viêm dạ dày ruột cấp tính chỉ là sự trùng hợp thôi.”

“Con là chị, phải bao dung cho em gái nhiều hơn.”

“Dao Dao sức khỏe yếu, không chịu đựng được sự giày vò này đâu.”

Đôi nam nữ trung niên đang đứng trước mặt tôi đây chính là bố mẹ của thân xác này - Nam Hiểu Quang và Lưu Xuân Mai.

Tôi đã xuyên vào sách, cụ thể là xuyên vào một cuốn tiểu thuyết được độc giả đ.á.n.h giá là một trong mười truyện khổ tâm nổi tiếng nhất.

Nữ chính Nam Kiều trước khi c.h.ế.t không được người nhà coi trọng, thậm chí nam chính Tống Húc - người là thanh mai trúc mã của cô - cũng thiên vị cô em gái giả nai Nam Dao.

Họ cứ như thể bị kẹp cửa vào đầu, chỉ tin vào những gì mà Nam Dao nói.

Tuy Tống Húc là bạn trai của Nam Kiều nhưng anh ta lại quan tâm đến cô em gái Nam Dao hơn.

Cuối cùng, Nam Kiều mắc chứng trầm cảm nặng, không thể chịu đựng được nữa, nhảy từ trên cao xuống.

Sau khi Nam Kiều c.h.ế.t, linh hồn của cô không hề rời đi.

Cô nhìn thấy bố mẹ - những người vốn thờ ơ với mình - quỳ gối khóc lóc trước di ảnh của mình; Tống Húc thì phát điên lên, đòi đưa t.h.i t.h.ể nữ chính về nhà; Nam Dao thân bại danh liệt, mất đi tình yêu của tất cả mọi người, cô ta cũng hóa điên.

Nhưng sinh mạng của Nam Kiều thì không thể quay lại được nữa.

Cô nhìn những người mà cô từng yêu sâu sắc nhưng lại làm cô tổn thương sâu nhất, mà không hề cảm thấy thoải mái chút nào.

Nếu có thể, cô hy vọng có một người khác đến tiếp quản cuộc đời cô.

Và thế là tôi đã bị một thứ gọi là hệ thống dịch chuyển đến thế giới này.

Từ giờ trở đi, tôi chính là Nam Kiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-xuyen-vao-sach-roi/chuong-1.html.]

“Nam Kiều, con có nghe mẹ nói không? Sao còn chưa mau đi gọi em gái con ra?” Lưu Xuân Mai thấy tôi không phản ứng, bèn nói trong bực bội.

“Biết rồi, mẹ.”

Tôi nở nụ cười nhẹ nhàng, đẩy cửa và bước vào phòng Nam Dao.

Nam Dao vốn đang úp mặt trên giường, nghe thấy động tĩnh thì ngẩng đầu lên.

Mắt cô ta sưng đỏ vì khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn như sắp bật khóc lần nữa.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, Nam Dao vừa khóc vừa nói: “Chị, em xin lỗi, tất cả là tại em nên chị mới bỏ lỡ kỳ thi Đại học… Rõ ràng là chị đã cố gắng đến thế, ngày nào cũng học đến hai ba giờ sáng mới ngủ… Bố mẹ nói nếu lần này chị không đậu thì sẽ không cho chị đi học nữa, vậy mà em lại khiến chị mất đi cơ hội thi Đại học duy nhất...”

Nói rồi, cô ta lao đến trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi: “Chị, em biết chị giận lắm, chị đ.á.n.h em đi! Dù chị có đ.á.n.h gãy tay em cũng không sao!”

Giây tiếp theo, mặt Nam Dao bị đ.á.n.h cho nghiêng sang một bên.

Hai hàng m.á.u tươi chảy ra từ chiếc mũi xinh xắn của cô ta.

Tôi dùng lực không hề nhỏ, má phải của Nam Dao sưng vù ngay lập tức.

Cô ta nhìn tôi kiểu không thể tin nổi, ánh mắt cực kỳ kinh ngạc và tức giận.

Nhưng cô ta không có nhiều thời gian để kinh ngạc.

Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay phải cô ta.

Bàn tay phải của Nam Dao rất mảnh khảnh, ngón tay thon dài, xinh đẹp.

Cô ta là học sinh nghệ thuật, gia đình đã tốn rất nhiều tiền để cô ta học vẽ.

Vốn dĩ thiên phú hội họa của Nam Kiều thật còn tốt hơn Nam Dao, nhưng thu nhập của gia đình chỉ đủ cho một người học vẽ.

Lưu Xuân Mai và Nam Hiểu Quang đã không hề do dự mà cho Nam Dao cơ hội ấy.

“Em nói để chị đ.á.n.h gãy tay em cũng không sao, đúng không?” Tôi nói với giọng điệu nhẹ nhàng.

Nam Dao sợ hãi tột độ ra mặt.

Cô ta hét lên: “Bố, mẹ! Mau đến cứu con! Chị phát điên rồi!”

Nhưng họ còn chưa kịp chạy đến, tôi đã bẻ gãy tay phải của Nam Dao.

Nam Dao phát ra một tiếng kêu t.h.ả.m thiết xé ruột gan.

Lưu Xuân Mai đứng ở cửa cũng hét lên chói tai.

Nam Dao ngã xuống sàn trong đau đớn, mặt đầm đìa mồ hôi lạnh.

Tôi đứng trên cao nhìn xuống cô ta: “Từ nay về sau, cuộc đời em sẽ giống như địa ngục - bi t.h.ả.m và đau khổ.”

2.

Nam Hiểu Quang đỏ ngầu mắt, tức giận đùng đùng. Ông ta đi đến trước mặt tôi, giơ tay định đ.á.n.h tôi.

Nhưng bàn tay thô ráp của ông ta còn chưa chạm vào tôi thì đã bị tôi túm lấy.

“Mày! Sao mày dám đ.á.n.h em gái mày?” Nam Hiểu Quang đỏ bừng mặt, gầm lên với tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...