Ngay sau đó, tôi hét lên một tiếng kinh hoàng tột độ.
"Á… Cứu tôi với! Ai đó cứu tôi! Anh ta lại muốn g.i.ế.c tôi rồi!"
"Giống như lần trước! Máu, rất nhiều máu!"
Vài người lẻ tẻ trong công viên bị tôi thu hút, ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
"Mẹ kiếp, đồ tiện nhân, tao muốn g.i.ế.c mày!"
"Mày đã hủy hoại tao, hủy hoại tất cả của tao, tao muốn mày phải trả giá!"
Tịch Cường vừa ôm mặt chửi rủa, đôi mắt sưng húp chỉ mở được một khe hẹp, vừa giơ d.a.o tiếp tục tiến về phía tôi.
Lần này, tôi thở gấp và run rẩy, rút đèn pin siêu sáng ra. Ánh sáng chói lóa lập tức khiến anh ta mù tạm thời, anh ta phát ra tiếng gầm gừ rợn người.
Con d.a.o trong tay anh ta vung loạn xạ, từng nhát d.a.o xé gió.
Trong mắt người khác, rõ ràng là tôi đã sợ hãi đến mất kiểm soát. Tôi vừa khóc lóc gào thét, vừa vung vẩy chiếc đèn pin trong tay. Liên tục giáng mạnh xuống người Tịch Cường đang mất thăng bằng và ngã xuống đất.
"Tại sao? Tại sao anh không chịu buông tha tôi? Tôi đã làm gì sai chứ?"
"Đừng ép tôi nữa, hu hu hu, kẻ phải xuống địa ngục là anh! Đồ súc vật!"
Chiếc đèn pin vỏ kim loại nặng trịch giáng thẳng vào người Tịch Cường. Cho đến khi anh ta đột nhiên phát ra tiếng rên la thảm thiết như heo bị chọc tiết, sau đó ôm lấy hạ bộ lăn từ bậc thang xuống, tôi mới sững sờ đứng đó như vừa bừng tỉnh.
Các vệ sĩ kịp thời đến khống chế Tịch Cường đang nằm bất tỉnh nhân sự trên đất, có người qua đường gọi điện báo cảnh sát.
Cơ thể tôi vẫn run rẩy dữ dội như cây sàng gạo.
Lần này, cuối cùng tôi đã tự bảo vệ được bản thân.
Cảnh sát đã tiến hành điều tra về vụ việc này.
Trong thời gian đó, tâm lý của tôi luôn bất ổn, Hứa Vãn đã thay tôi nộp toàn bộ bằng chứng.
Tất cả tin nhắn giữa tôi và Tịch Cường đều được in ra, chứng minh rằng Tịch Cường chỉ đơn phương, chúng tôi chưa từng hẹn hò.
Đoạn ghi âm chửi rủa và ghi âm cuộc gọi của anh ta đều đã được cảnh sát nghe. Tất cả video tôi quay bằng GoPro đều được giao nộp làm bằng chứng. Bao gồm toàn bộ nội dung Tịch Cường vu khống, bịa đặt về tôi trên livestream.
Còn về việc hệ thống camera giám sát trong công viên không đầy đủ, dẫn đến không thể xác nhận tình hình tại hiện trường.
Hứa Vãn vỗ vai một vệ sĩ, ra hiệu anh ta giao điện thoại ra, trong đó có video ghi lại toàn bộ sự việc.
Sự thật có vẻ rõ ràng rành mạch, Tịch Cường khó thoát tội cố ý g.i.ế.c người.
Thế nhưng đúng lúc này, mẹ Tịch Cường khóc lóc gào thét tìm đến cảnh sát. Bà ta cầm một tờ giấy chứng nhận tâm thần, lớn tiếng kêu oan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trai-dang-gjux/chuong-6.html.]
"Thưa cảnh sát, con trai tôi không cố ý! Thằng bé chỉ lên cơn bệnh thôi!"
Mọi chuyện y như kiếp trước. Chỉ có điều, lần này đi cùng bà ta đến để kêu oan còn có chị Vương.
Tôi lạnh lùng nhìn chị ta phụ họa như một con ch.ó chỉ biết nịnh bợ.
"Đúng vậy, thưa cảnh sát, đứa trẻ này rất đáng thương, từ nhỏ đã mắc bệnh này... Những người thân quen như chúng tôi đều biết cả! Việc nó có thể làm ra chuyện này chắc chắn là do phát bệnh nên mới không kiểm soát được bản thân. Thằng bé không cố ý đâu!"
Ha, chị ta đã sớm biết Tịch Cường bị bệnh tâm thần à? Vậy mà chị ta còn giới thiệu cho tôi?
E là vài phút trước chị ta mới khớp lời khai với mẹ Tịch Cường, thống nhất nói như vậy để đối phó cảnh sát.
"Hơn nữa, con trai tôi, con trai tôi, nó..."
Nhận thấy ánh mắt của tôi, mẹ Tịch Cường hung hăng lườm tôi: "Chỗ đó của con tôi bị con đàn bà này đánh hỏng rồi! Thưa cảnh sát, đây có phải là cố ý gây thương tích không? Các anh nên truy cứu trách nhiệm của cô ta! Bắt cô ta bồi thường! Bắt cô ta ngồi tù!"
Đúng vậy, trong lúc phản công, tôi đã làm hỏng hạ bộ của Tịch Cường. Mặc dù không gây c.h.ế.t người, nhưng tôi cũng đã khiến anh ta ta hoàn toàn mất khả năng sinh sản.
Cảnh sát dùng giọng điệu khách sáo trả lời mẹ Tịch Cường: "Qua giám định tư pháp, lúc Cố Tình gây án, do mắc bệnh tâm thần, dẫn đến mất khả năng nhận thức hoặc kiểm soát hành vi. Hơn nữa, cô ấy phản công khi Tịch Cường hành hung, thuộc về phòng vệ chính đáng. Vì vậy, Cố Tình không cần chịu trách nhiệm pháp lý."
Nghe vậy, mẹ Tịch Cường và chị Vương đều trợn tròn mắt không thể tin được.
"Bệnh tâm thần?"
"Cô ta nói bậy! Tôi và cô ta làm đồng nghiệp hơn ba năm trời, tôi chưa bao giờ thấy cô ta có bất kỳ bệnh tâm thần nào!" Chị Vương la hét ầm ĩ.
"Cô Cố Tình đã xuất trình báo cáo đánh giá gần đây của bệnh viện, tổng hợp lại, hành vi phản công của cô ấy là do phát bệnh trầm cảm cấp tính và PTSD nghiêm trọng." Cảnh sát trả lời.
"Không thể nào, chắc chắn cô ta chắc chắn đã mua chuộc bác sĩ! Cô ta làm báo cáo giả!" Chị Vương tức giận nói.
Mẹ Tịch Cường hung hăng kéo chị Vương một cái, ngăn chị ta nói tiếp.
Tôi cười lạnh, mở miệng: "Bệnh viện còn có thể làm báo cáo giả sao, lần đầu tiên tôi nghe thấy đấy. Vậy còn giấy chứng nhận tâm thần của Tịch Cường thì sao? Chẳng lẽ cũng là giả à?"
"Cô, cô!" Chị Vương lảng tránh ánh mắt, chị ta tức giận đến mức mất bình tĩnh: "Cô đừng có vu khống người khác mà không có bằng chứng!"
Mẹ Tịch Cường đúng là đã kéo đến một đồng đội ngu ngốc.
"Về vụ án này, chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra, xin mọi người tích cực hợp tác, chờ đợi kết quả xử lý." Cảnh sát gật đầu ra hiệu rồi vội vàng quay về văn phòng.
Tôi ngồi trên ghế ở khu vực chờ, bên cạnh là vệ sĩ và Hứa Vãn.
Ngẩng đầu lên, tôi nhìn hai người phụ nữ đang dùng ánh mắt u ám trừng tôi. Bỗng nhiên tôi bật cười, một nụ cười châm biếm và khinh thường.
Chẳng qua tôi cũng chỉ dùng cùng một lý do để rũ bỏ trách nhiệm cho mình thôi, sao các người lại sốt sắng thế?
Tôi cố ý để Tịch Cường có cơ hội ra tay. Hứa Vãn đã sắp xếp vệ sĩ chờ sẵn ở nơi kín đáo, trong túi tôi trang bị bình xịt hơi cay và đèn pin siêu sáng.
--------------------------------------------------