4
Sắc mặt ông Bảy trở nên rất khó coi, lẩm bẩm: "Lúc này mà tìm mộ mới thì chắc chắn không kịp rồi."
Nửa câu sau gần như là nghiến răng nói: "Xúc c.h.ế.t hết lũ súc vật này đi."
Lời ông Bảy vừa thốt ra, sắc mặt mọi người đều thay đổi, ngay cả mẹ tôi cũng có chút do dự.
Dù sao, trong dân gian rắn là loài vật có linh tính.
Mẹ tôi thăm dò hỏi ông Bảy: "Gi3t nhiều rắn như vậy, sẽ không có chuyện gì chứ?"
Ông Bảy âm trầm nói: "Làm chậm trễ việc chôn cất người c.h.ế.t bất đắc kỳ tử, chuyện còn lớn hơn."
Tám người khiêng quan tài không muốn tạo ra sát nghiệp lớn như vậy, nắm chặt cuốc lùi lại, muốn đình công.
Mẹ tôi nghiến răng: "Làm đi, mỗi người thêm năm nghìn."
Mọi người nhìn nhau, trên mặt có chút do dự, mẹ tôi lại hét lên: "Tám nghìn."
Tục ngữ nói có tiền mua tiên cũng được. Lúc này trên mặt mọi người đều hiện lên một tia hung ác.
Người đứng đầu cầm cuốc đập vào đống rắn, có người đầu tiên, mọi người cũng không còn lo lắng nữa.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và hatdaukhaai.com.
Người xúc, người đập. Đàn rắn dày đặc quấn vào nhau, rất nhanh đều bị đ.á.n.h c.h.ế.t. Còn hố mộ thì trực tiếp biến thành màu máu.
Rắn c.h.ế.t hết, tám người khiêng quan tài muốn dọn dẹp xác rắn trong hố, nhưng bị ông Bảy ngăn lại.
Ông Bảy sắc mặt âm trầm nói: "Cứ thế này mà chôn trực tiếp."
"Rắn c.h.ế.t trấn tà, không gì thích hợp hơn."
Mọi người nhìn nhau không dám động thủ, ông Bảy gầm lên một tiếng đầy nội lực: "Chôn!"
Tám người khiêng quan tài mới nghiến răng, đặt quan tài đỏ đôi lên trên xác rắn.
Quan tài đè xuống, những cái đuôi rắn chưa c.h.ế.t hẳn lộ ra ngoài vùng vẫy kịch liệt.
Tôi sợ hãi lùi lại hai bước, trốn sau lưng mẹ.
Lấp đất xong, lúc ra về, ông Bảy gọi tôi và mẹ lại, đưa cho mỗi người chúng tôi ba nén hương.
Ông Bảy nói, bảo chúng tôi tối ngủ thì thắp hương ở đầu giường. Nói rằng nén hương này ông đã thờ trong thần đường một năm, có tác dụng trừ tà.
Mẹ tôi cảm ơn rối rít nhận lấy.
5
Trở về nhà sau đám tang của anh trai, trời đã chập tối.
Tôi và mẹ vừa đến cửa thì thấy một hòa thượng đang ngó nghiêng trước cửa nhà.
Tôi tiến lên hỏi: "Ông nhìn gì vậy?"
Hòa thượng hiền từ, cười một cái là mặt đầy nếp nhăn: "Tôi đi ngang qua đây, khát nước, muốn xin một ngụm nước uống."
Vừa chôn cất anh trai xong, mẹ tôi có lẽ tâm trạng không tốt, liếc nhìn nhà sư một cái rồi quay vào nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tram-ran-lot-quan-tai/chuong-2.html.]
Tôi nhẹ nhàng nói: "Ông đợi ở đây."
Sau đó, tôi chạy nhanh vào phòng mang ra một bát nước và hai cái bánh bao cho vị hòa thượng.
Hòa thượng nhận lấy, ngồi trên ghế đá trước cửa vừa ăn vừa trò chuyện với tôi. "Ai đã c.h.ế.t?"
"Anh trai cháu."
Tôi cúi đầu trả lời, có chút buồn, dù bình thường tôi không thân thiết với anh trai lắm, nhưng dù sao anh ấy cũng là anh trai tôi.
Hòa thượng lại nói: "Tôi đã ăn bánh bao của cháu, uống nước của cháu, không có tiền trả cho cháu, vậy thì cháu nói cho tôi biết ngày sinh của cháu đi, tôi sẽ xem bói cho cháu."
Nghe hòa thượng hỏi ngày sinh của mình, tôi im lặng cúi đầu.
"Có gì không tiện nói sao?"
Tôi lắc đầu: "Thật ra cũng không có gì khó nói, cháu sinh ngày mùng 7 tháng 7."
"Mọi người trong làng đều gọi cháu là đứa trẻ quỷ, ngay cả mẹ cháu cũng không mấy ưa tôi."
Hòa thượng tỏ vẻ bừng tỉnh.
Tôi buồn bã nói: "Các vị làm hoà thượng có phải cũng thấy cháu không may mắn không?"
Hòa thượng xoa đầu tôi, cười hiền từ: "Sao lại thế được, sau này cháu chắc chắn sẽ có thành tựu lớn."
Nói rồi hòa thượng đưa chuỗi hạt trên tay cho tôi: "Cái này tặng cháu."
"Tặng cháu sao?"
Tôi vui mừng nhìn hòa thượng, dù sao từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai tặng quà cho tôi. Nên dù chuỗi hạt này không dùng được, tôi cũng rất vui.
Sau đó vị hòa thượng đứng dậy phủi bụi trên người.
Tôi lưu luyến hỏi hòa thượng: "Ông đi rồi sao?"
"Đúng vậy." Hòa thượng nhìn lên núi: "Lần này tôi đến có việc."
"Vậy sau này cháu còn có thể gặp lại ông không?" Tôi không cam lòng hỏi.
"Cậu bé, cháu hãy nhớ mấy lời tôi nói, nếu cháu làm được, ba ngày sau tôi sẽ đến tìm cháu."
Tôi giục hòa thượng nói nhanh lên, và đảm bảo rằng tôi nhất định sẽ làm được.
Hòa thượng cười, nhe hàm răng trắng bóc:
"Thứ nhất, tối nay khi ngủ cháu hãy treo chuỗi hạt lên cửa phòng, khi thức dậy thì tháo xuống, đừng rời khỏi người cho đến khi gặp tôi."
"Thứ hai, tối nay dù ai gõ cửa, dù nghe thấy tiếng động gì, cũng đừng mở cửa."
"Thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất."
Đôi mắt đen láy của vị hòa thượng nhìn chằm chằm vào tôi, cực kỳ nghiêm túc nói: "Đừng tin bất cứ ai."
Vẻ mặt nghiêm túc của hòa thượng làm tôi giật mình, khi tôi định thần lại vị hòa thượng đã trở lại vẻ hiền từ, vỗ vai tôi nói: "Cậu bé, tôi phải đi rồi, hy vọng ba ngày sau tôi vẫn có thể gặp lại cháu."
--------------------------------------------------