11
Đêm đó, khi định đốt hương, tôi lại do dự. Cuối cùng, tôi vẫn không đốt nén hương mà ông Bảy đưa cho.
Tôi nằm trên giường suy nghĩ vẩn vơ.
Mẹ tôi đẩy cửa bước vào, mẹ nhìn chằm chằm vào tôi một cách âm u, ánh mắt độc địa như rắn khiến tôi rùng mình.
"Mẹ, mẹ làm sao vậy?" Tôi run rẩy hỏi mẹ.
Mẹ tôi cầm nén hương trên bàn, chất vấn tôi: "Tại sao không đốt hương, tại sao con không đốt hương?"
Vừa nói, mẹ tôi vừa tự mình lấy diêm từ trong n.g.ự.c ra.
"Đừng!" Tôi lớn tiếng kêu lên muốn ngăn mẹ lại. Nhưng đã muộn, mẹ tôi đã đốt hương rồi.
Mẹ tôi nhìn chằm chằm vào nén hương với ánh mắt cuồng nhiệt, trên mặt là vẻ phấn khích khó tả: "Thằng Bân, thằng Bân sắp về rồi, thằng Bân của mẹ."
"Mẹ, mẹ đang nói gì vậy, mẹ!"
Tôi nhảy xuống giường giật lấy nén hương từ tay mẹ, dẫm tắt, nhưng đã muộn, chị dâu tôi đã đến trước cửa, nhìn tôi một cách âm u.
Chị ta cười hắc hắc: "Cũng nhờ có mẹ đốt hương dẫn hồn, nếu không tôi còn không tìm được em đâu."
Mẹ tôi nhìn thấy chị dâu lại không hề sợ hãi, xông lên nắm lấy tay chị dâu: "Thằng Bân, con là thằng Bân phải không?"
"Có phải con đã trở về rồi không, con mau nhập vào người thằng Long đi, mau sống lại đi."
Lúc này, tôi vượt qua mọi nỗi sợ hãi, tức giận kéo mẹ lại: "Mẹ, cô ta không phải người, không phải anh con, mẹ mau lại đây đi."
Chị dâu vẫn cười âm u, nhưng lần này là với tôi: "Thật đáng thương. Đến giờ mà em vẫn chưa hiểu ra sao? Mẹ em muốn anh trai em sống thay em trong thân thể của em đó."
"Nói cách khác, mẹ em muốn em c.h.ế.t, đổi lấy anh trai em sống lại."
Tôi từ từ buông tay mẹ ra, nhìn mẹ với vẻ không thể tin được. Mẹ tôi không thích tôi, tôi vẫn luôn biết, nhưng tôi không ngờ bà ấy lại muốn tôi c.h.ế.t.
Trong lúc tôi ngơ ngác, chị dâu đã đưa tay móc trái tim của mẹ tôi ra khỏi lồng ngực.
"Bà già, khi bà bóp c.h.ế.t tôi, đáng lẽ bà phải nghĩ đến ngày hôm nay rồi chứ."
Mẹ tôi nhìn chị dâu với vẻ không thể tin được, chị dâu còn bồi thêm một câu: "Đứa con trai của bà, sớm đã bị tôi hấp thụ rồi, hồn phi phách tán rồi, bà già à."
Mẹ tôi thở hổn hển muốn xông lên xé xác chị dâu, nhưng lại bị chị dâu đá một phát ngã xuống đất. Mẹ tôi nằm trên đất thoi thóp, chỉ còn hít vào mà không thở ra, môi mấp máy, tuy không phát ra âm thanh, nhưng tôi nhìn khẩu hình cũng có thể đoán ra được, là thằng Bân.
12
Tôi ngã quỵ xuống đất, lúc này lại không cảm thấy sợ hãi đến vậy.
"Cô gi3t tôi đi."
Ai ngờ chị dâu chỉ cười âm u, không chịu tiến lên: "Gi3t em. Gi3t em chẳng phải là làm áo cưới cho người khác sao."
Sau đó chị ta lại nhìn mẹ tôi: "Bà có biết con trai bà c.h.ế.t như thế nào không?"
Đôi mắt vốn sắp nhắm nghiền của mẹ tôi đột nhiên mở to.
"Là ông Bảy sắp xếp người đ.â.m c.h.ế.t đứa con trai lớn của bà đó."
"Thằng Long sinh vào ngày âm tháng âm năm âm, là vật chứa tốt nhất cho quỷ hồn. Mà ông Bảy thì đã già yếu, sống không được bao lâu nữa, cho nên ông ta sớm đã nhắm vào thằng Long nhà bà rồi."
"Nhưng tổ âm nhà bà quá mạnh, ông Bảy tùy tiện đoạt xá không được thằng Long, cho nên ông ta mới sắp xếp người đ.â.m c.h.ế.t thằng Bân của bà, lại tìm đến tôi là người sinh tháng dương năm dương để hợp táng với thằng Bân của bà, còn cho chúng tôi dùng trăm rắn lót quan tài, triệt để phá đi vận khí nhà bà."
Mẹ tôi nghe xong thì thở hổn hển, muốn đứng lên nhưng lại không đủ sức. Cuối cùng trợn tròn mắt, c.h.ế.t không nhắm mắt mà tắt thở.
Vô số kích thích khiến tôi chấn kinh tê liệt, giờ khắc này tôi triệt để không còn sợ hãi nữa.
"Sao cô biết?"
Trong mắt chị dâu chảy ra m.á.u lệ: "Tôi làm sao biết ư, tôi gi3t bà mối thì bà ta nói cho tôi biết đó."
"Nếu không phải bà ta nói cho tôi biết, có lẽ tôi c.h.ế.t cũng không biết, ngay cả việc tôi bị bắt cóc, cũng là âm mưu của ông Bảy tốt của các người."
"Nếu không phải bà ta nói cho tôi biết, có lẽ tôi đã nguyên khí đại thương mà đoạt xá thân thể em rồi, phá đi âm khí của em, phá hỏng hàng rào bảo vệ cuối cùng của em, để ông Bảy ngư ông đắc lợi rồi."
13
Tôi giật mình ngẩng đầu lên, phát hiện ông Bảy đã đứng ở cửa.
Mặt ông Bảy cực kỳ âm trầm, "Không ngờ a, vạn xà vây thôn, lại phá hủy khí vận của làng, khiến ngươi ban ngày cũng có thể vào thôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tram-ran-lot-quan-tai/chuong-5-het.html.]
"Có thể gi3t được bà mối, vẫn là kém một nước cờ."
Chị dâu vẫn cười âm hiểm, "Hồng y hạ táng, Hoành t.ử song sát, trăm rắn lót quan, thật là một ván cờ lớn a."
"Chỉ vì cái mạng già không đáng tiền của ngươi, mà phải trả giá bằng mạng của bao nhiêu người."
Ông Bảy không thèm để ý hừ lạnh một tiếng: "Người không vì mình, trời tru đất diệt."
"Ta sẽ thu ngươi trước, rồi từ từ luyện hóa thằng nhãi này."
Tóc của chị dâu đột nhiên mọc dài ra, hét lớn một tiếng rồi lao về phía ông Bảy.
Ông Bảy cũng không chịu thua kém, hai bóng người quấn lấy nhau.
Hai mắt chị dâu đỏ ngầu, rất nhanh đã chiếm thế thượng phong.
Trên cánh tay, chân, cổ của ông Bảy đầy những vết cào của chị dâu.
Ngay lúc tôi tưởng rằng ông Bảy sắp không xong rồi, ông Bảy lại lấy ra từ trong n.g.ự.c chuỗi hạt mà tôi đã đưa cho ông, mạnh mẽ giật đứt ném về phía chị dâu.
Chị dâu kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết, bóng dáng dần dần mờ đi, hung hăng nhìn ông Bảy: "Ta không phục a."
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và hatdaukhaai.com.
Ông Bảy phun ra một ngụm m.á.u tươi, "Hoành t.ử song sát, trăm rắn lót quan, quả nhiên danh bất hư truyền."
"Nếu không có chuỗi Bồ Đề trăm năm này, có lẽ ta đã thực sự c.h.ế.t trong tay ngươi rồi."
Ánh mắt chị tràn đầy oán hận, phẫn nộ, không cam tâm, bóng dáng dần dần biến mất.
14
Đợi bóng dáng chị dâu biến mất hoàn toàn, ông Bảy quay đầu nhìn tôi, cười âm hiểm.
"Thôi vậy thôi vậy, ta bày ván cờ lâu như vậy, ít nhất cũng phá được một nửa Tổ Âm nhà ngươi, nửa còn lại từ từ luyện hóa vậy."
Vừa nói ông vừa lấy ra từ trong n.g.ự.c một cái hồ lô nhỏ, từ trong hồ lô bò ra một con quái vật đầy mình là rắn, tôi cẩn thận nhận dạng hồi lâu mới biết là Lưu Đại.
Ánh mắt Lưu Đại đờ đẫn, trên người đầy rắn bò, giống như con rối bị giật dây, từng bước một đi về phía tôi.
"Bắt lấy là được, đừng làm tổn thương nhục thân của nó." Ông Bảy ở phía sau dặn dò.
Ngay lúc tôi cảm thấy tuyệt vọng, muốn c.h.ế.t quách đi cho xong cũng không để ông Bảy được lợi. Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một tiếng Phật hiệu: "A Di Đà Phật."
Thân thể ông Bảy chấn động, Lưu Đại cũng dừng bước.
Tôi nhìn kỹ lại, hóa ra là vị hòa thượng. Vị hòa thượng vẫn là bộ dạng hiền từ đó, ông nhìn tôi cười nói: "Đứa bé không tệ, vậy mà chống đỡ được đến ngày thứ ba."
Tôi nhìn vị hòa thượng, sống mũi cay cay, lại bừng lên hy vọng.
Ông Bảy kiêng kỵ nhìn vị hòa thượng, nhưng vị hòa thượng không động thủ với ông ta, chỉ im lặng niệm kinh.
Trong tiếng tụng kinh của hòa thượng, bóng dáng Lưu Đại dần dần biến mất, kéo bà mối đi vào trong phòng thay hỉ phục cho chị dâu mới của tôi.
"Cùng ta" Ông Bảy vừa nói vừa muốn rời đi, nhưng lại bị vị hòa thượng chặn đường.
"Ngươi hại đứa bé này tan nhà nát cửa, cũng phải có một lời giải thích chứ?"
Vị hòa thượng vẫy tay với tôi: "Đứa bé lại đây."
Tôi nhanh chóng chạy lên phía trước. Hòa thượng hiền từ nhìn tôi, chỉ vào ông Bảy nói: "Hắn hại c.h.ế.t anh trai cháu, hại c.h.ế.t mẹ cháu, hại cháu tan nhà nát cửa, cháu hận hắn không? Muốn gi3t hắn báo thù không?"
Tôi nhìn ông Bảy một cái, lắc đầu: "Anh trai luôn bắt nạt cháu, mẹ muốn hại c.h.ế.t cháu, cháu không muốn báo thù cho họ."
Vị hòa thượng trên mặt nụ cười không giảm, "Vậy hắn ở trong làng nói cháu là quỷ thai, khiến cháu bị mọi người xa lánh, khiến người mẹ vốn nên yêu thương cháu lại ghét bỏ cháu, cháu có muốn gi3t hắn báo thù không?"
Nghĩ đến ánh mắt ghét bỏ của mẹ, còn có những chuyện đã trải qua từ nhỏ, tôi bắt đầu trở nên hai mắt đỏ ngầu.
Vị hòa thượng đưa cho tôi một con dao, cười vỗ vai tôi: "Tiểu quỷ hắn nuôi đã bị ta siêu độ rồi, hắn lại bị trọng thương, cháu muốn đi thì đi đi."
Tôi nhận lấy con d.a.o trong tay hòa thượng, chậm rãi đi về phía ông Bảy. Ông Bảy kinh hãi nhìn hòa thượng: "Các người xuất gia chú trọng từ bi vi hoài, sao có thể xúi giục người khác gi3t ta?"
Vị òa thượng chỉ cười cười, "Người xuất gia chú trọng nhân quả, ngươi nợ đứa bé này cái nhân, thì phải để đứa bé liễu cái quả của nó."
Tôi cầm con d.a.o trong tay đ.â.m từng nhát từng nhát vào ông Bảy, cho đến khi ông Bảy bị tôi đ.â.m thành cái sàng, không còn động đậy được nữa.
Tôi nói: "Cảm ơn sư phụ."
Hòa thượng đột nhiên cười rất âm , cùng bộ dạng hiền từ trước đây khác hẳn như hai người, "Không cần cảm ơn ta, bây giờ ngươi phạm phải sát giới, cũng coi như phá được một nửa Tổ Âm cuối cùng nhà ngươi rồi."
--------------------------------------------------