Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRĂNG VỪA NHÔ LÊN

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

11

Khi chúng tôi gần ra đến cửa nhà hàng, cô tiểu thư cuối cùng cũng hoàn hồn, vội vàng bước đến bên cạnh ông chủ nhà hàng: "Chú! Chú là ông chủ nhà hàng lớn nhất Tĩnh Thành đấy! Sao lại sợ người đó như vậy? Anh ta còn trẻ như thế, có tôn trọng thì cũng là anh ta tôn trọng chú chứ! Sao chú lại tỏ ra vội vàng thế?"

Ông chủ nhà hàng cau có kéo cô ta qua một bên: "Cô im miệng ngay, suýt nữa thì cô hại c.h.ế.t tôi rồi. Cô gái đó chắc chắn không phải người đơn giản, cô làm sao dám chọc vào cô ta? Tĩnh Thành này không ai dám đụng vào Cố thị, tổng giám đốc mới của họ nổi tiếng là thủ đoạn tàn nhẫn, ai cũng không nể mặt đâu. Nhà hàng chúng ta dạo này phải giữ mình, cả cô nữa, không được làm khó bạn bè của cô gái đó nữa."

Bãi đậu xe, Cố Đình mở cửa ghế phụ để tôi ngồi trong xe chờ anh, anh nói chuyện với mấy người đi cùng một lúc rồi mới mở cửa xe ngồi vào.

Xe chạy một lúc lâu mà tôi vẫn không nói gì, trong khoảng dừng chờ đèn đỏ, anh lơ đãng hỏi tôi: "Sao thế, bị dọa rồi à?"

Nghe ba từ "bị dọa rồi", tôi phản xạ mà "hừ" một tiếng, tự mãn đáp: "Sao có thể? Chỉ có thế mà..."

Chưa nói hết câu, tôi quay đầu bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Cố Đình, hình như khẽ nhếch lên, rõ ràng là đang trêu chọc.

Tôi đột nhiên nhận ra vẻ mặt đắc ý của mình lúc này, lặng lẽ quay người ngồi ngay ngắn lại: "Thật ra là bị dọa rồi, bình thường em đâu thấy cảnh như vậy. Cảm ơn anh Cố Đình, hôm nay anh và họ đến ăn cơm phải không, vì em mà để họ leo cây không sao chứ?"

Đèn xanh sáng lên, Cố Đình khởi động xe: "Không sao, đều là bạn chơi với nhau, không vấn đề gì."

"Ồ, vậy à, thế thì tốt." Tôi chăm chú nhìn đôi giày của mình, không nói gì thêm.

Khí thế của Cố Đình thật sự quá mạnh, trên xe chỉ có hai người chúng tôi. Khoảng cách quá gần, tôi có thể thoang thoảng ngửi thấy mùi khói thuốc nhẹ nhàng từ anh.

Còn... rất dễ chịu, bất ngờ làm người ta thấy yên tâm.

12

Xe dừng trước cửa nhà, tôi chần chừ không muốn xuống xe, thử ngẩng đầu nhìn phản ứng của Cố Đình nhưng lại bị anh bắt gặp, anh khẽ cười một tiếng: "Tiểu Tinh, có chuyện gì cứ nói thẳng."

Tôi do dự mãi, cuối cùng cũng nhỏ giọng mở miệng: "Anh Cố Đình chắc là bận lắm, ba mẹ em cũng thường bận, có lẽ giờ vẫn chưa về nhà."

Cố Đình nhìn tôi, lúc này tôi hồi hộp đến mức lòng bàn tay sắp chảy mồ hôi, trong mắt anh rõ ràng có ý cười: "Ừ, sẽ không nói với dì và chú đâu."

Quả nhiên anh hiểu tôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trang-vua-nho-len/chuong-11-12.html.]

Tôi thở phào một hơi, nụ cười trên mặt chân thành hơn: "Em đã nói Cố thị thật lợi hại mà, hôm nay ông chủ nhà hàng sợ đến vậy, thật là ngầu!"

Cố Đình nhướng mày, một tay chống cằm, dựa vào vô lăng, dáng vẻ lười nhác: "Tiểu Tinh, ngầu không phải là Cố thị, là anh."

Tôi và Cố Đình nhìn nhau, lúc này tôi cảm nhận được một mặt khác của anh không giống với ấn tượng thường ngày của tôi, vẫn là khuôn mặt đó, vẫn là giọng điệu nhàn nhạt đó, nhưng tôi lại nghe ra cảm giác kiêu ngạo.

Thì ra Cố Đình là như vậy.

Một lúc tôi sững sờ, đến khi phản ứng lại thì bị ánh mắt của anh làm choáng, tim không tự chủ đập nhanh hơn, không rõ nguyên do.

"Em, em về trước đây."

Ánh mắt Cố Đình luôn dõi theo tôi, tôi đi được vài bước, anh gọi một tiếng: "Tiểu Tinh."

Tôi căng thẳng quay đầu: "Dạ?"

Cố Đình cười: "Sinh nhật vui vẻ, không biết hôm nay là sinh nhật em, không chuẩn bị gì. Nhưng lần sau sẽ nhớ sinh nhật của em. Chúc mừng em, lớn thêm một tuổi."

Mọi người đều nói Cố Đình là con hổ đội lốt người, không ai có thể nhìn thấu suy nghĩ thật sự của anh, nhưng lúc này, tôi lại thấy anh vô cùng chân thành.

Trong lòng tôi như có pháo hoa nở rộ, tôi vừa đi về nhà, vừa sờ vào lồng n.g.ự.c đang đập rộn ràng.

Mấy ngày trước còn cười nhạo Cố Bắc vì bị tình yêu quấn lấy, hôm nay tôi đã có người mình thích rồi.

Tôi mỉm cười, thật vinh hạnh cho Cố Đình vì được tôi thích.

Sáng hôm sau vừa tỉnh dậy, mẹ đã gõ cửa phòng tôi đưa cho tôi một hộp quà, nói là Cố Đình sáng sớm đã gửi tặng quà sinh nhật bù cho tôi, là một bộ Lego rất ngầu.

Mẹ không ngớt lời khen ngợi: "Cố Đình thật có lòng."

Tôi nhìn chiếc Lego trong tay, tim đập thình thịch, từ đó tôi và Cố Bắc giống nhau, cùng rơi vào mối tình đơn phương dài đằng đẵng này.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRĂNG VỪA NHÔ LÊN
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...