Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRĂNG VỪA NHÔ LÊN

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

13

Từ năm lớp 11 đến lớp 12, tôi lén viết rất nhiều thư tình, nhưng chỉ dám viết chứ không dám gửi.

Lạ kỳ đến mức điểm ngữ văn của tôi cũng tăng lên, nhưng một lá thư tình cũng không dám gửi đi.

Dù vậy tôi vẫn cười nhạo Cố Bắc yêu thầm cô bé kia bao năm trời mà không nói được câu nào, tôi và anh ta đúng là "kẻ tám lạng người nửa cân".

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Cố Bắc phải cảm ơn tôi, bạn gái dễ thương của anh ta là nhờ tôi ra tay giúp mới có được, chứ không thì tốt nghiệp rồi chắc gì đã nói được câu nào.

Chỉ là tôi không ngờ, tôi giúp Cố Bắc, còn anh ta lại phản bội tôi.

Bức thư tình tôi đưa anh ta để diễn trò, anh ta lại trao thẳng cho anh trai của mình, còn tôi thì không hề hay biết.

Tôi cũng không ngờ rằng, bức thư tình đó cuối cùng lại trở thành lý do khiến tôi từ bỏ Cố Đình.

Sinh nhật 18 tuổi của tôi, mẹ nói đây là một ngày trọng đại, không thể để tôi trải qua như những lần sinh nhật trước. Bà kiên quyết muốn tổ chức một buổi lễ trưởng thành hoành tráng tại nhà.

Buổi sinh nhật năm nay có chút trang trọng, bạn bè thân thiết của tôi mượn quần áo, trang điểm thật đẹp, cuối cùng tất cả đều xuất hiện đầy đủ tại buổi lễ trưởng thành của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trang-vua-nho-len/chuong-13.html.]

Tôi mặc lễ phục đứng trên sân khấu cùng các bậc trưởng bối nhà họ Lâm cảm ơn tất cả mọi người đã đến tham dự.

Ánh mắt lướt qua thấy họ đứng ở góc khuất lén lút vẫy tay với tôi, lúc đó tôi cảm thấy họ sẽ là bạn bè cả đời của tôi.

Chỉ có điều khiến tôi tiếc nuối là Cố Đình không thể về kịp, nghe nói gần đây anh dẫn nhân viên ra nước ngoài, đang bận một dự án rất lớn, ít nhất phải cuối tháng này mới về được.

Sau buổi lễ trưởng thành, gia đình tôi và gia đình dì Tống ngồi lại ăn bánh ngọt, tôi giả vờ vô tình hỏi thăm tình hình của Cố Đình.

Dì Tống cười: "Cố Đình mặc dù không về được, nhưng thực ra đã chuẩn bị quà cho con từ lâu rồi. Dì thấy trước đây mỗi ngày về nhà là nó lại bận rộn trong phòng làm việc, nào là vẽ tranh nào là thiết kế."

Mắt tôi sáng rực lên: "Vậy con có thể đi xem ngay bây giờ không? Con không đợi được nữa rồi."

Dì Tống: "Tất nhiên rồi, dù sao cũng là tặng con, con cứ lấy đi, để trong phòng làm việc của nó đấy."

Được sự cho phép của dì Tống, tôi vội vã chạy sang nhà Cố Đình.

Mẹ tôi cười trách yêu: "Đứa trẻ này, vào phòng làm việc đừng động vào tài liệu của Cố Đình nhé."

Tôi vừa chạy vừa đáp: "Biết rồi ạ!"

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRĂNG VỪA NHÔ LÊN
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...