Nhưng đúng lúc hành động, suýt chút nữa đã xảy ra sơ suất.
May mà người của chúng ta cũng đã giả làm tùy tùng của Hoàng thượng và các quan viên, bí mật bảo vệ xung quanh, nhờ đó mới tránh được t.h.ả.m kịch.
"Thẩm khanh!"
Lần này, Hoàng thượng gọi đích danh ta.
"Trẫm nghe nói đêm qua khanh dũng mãnh g.i.ế.c địch, lập công cứu giá,"
"khanh muốn trẫm ban thưởng gì?"
Nghĩ đến cảnh mình như Tu La giữa chiến trường tối qua, ta cảm thấy hơi hổ thẹn, liền vội vàng hành lễ:
"Bảo vệ Hoàng thượng là chức trách của thần, không dám kể công!"
Tứ ca đứng bên cạnh ra sức nháy mắt, ta do dự một chút, rồi cất lời:
"Nay nhiệm vụ đã hoàn thành, xin Hoàng thượng chuẩn cho thần hòa ly, hồi biên quan!"
Sắc mặt Hoàng thượng thoáng hiện vẻ bất mãn:
"Lẽ nào, ngươi chỉ giả ý tuân chỉ tứ hôn?"
"Ngươi coi thánh chỉ của trẫm là trò đùa sao?"
"Hơn nữa, hôn nhân đại sự,"
"ngươi nói hòa ly là hòa ly à?"
"Vậy còn nhà họ Ngụy thì sao?"
"Ngụy thế tử thì sao?"
"Ngụy Cẩn Phong không xứng với muội muội thần!’’
Tứ ca không nhịn được mà lớn tiếng.
Hoàng thượng bừng bừng tức giận:
"Hoang đường!"
"Đường đường là bá phủ trăm năm,
thế tử họ Ngụy tuấn tú lỗi lạc,"
"vậy mà lại không xứng với muội muội ngươi?"
Ngay lúc cục diện đang giằng co, Ngụy Cẩn Phong bất ngờ xin cầu kiến.
Hắn hành lễ, giọng nói nghiêm túc mà trầm thấp:
"Bẩm Hoàng thượng,"
"Thẩm cô nương trung dũng nghĩa liệt, một lòng vì nước,"
"mà thần thì lại vì tư oán cá nhân, suýt chút nữa khiến bệ hạ và triều đình lâm vào hiểm cảnh."
"So sánh giữa hai người, thần thực sự không xứng với Thẩm cô nương!"
Mọi người vừa mới thoát khỏi cửa tử, sau khi biết rõ chân tướng, đều phẫn nộ bất bình.
Nếu không phải lão phụ nhân nhà họ Ngụy đến giờ vẫn còn điên loạn,
Ngụy nhị phu nhân sợ đến mức không dám ra ngoài,
e rằng bọn họ đã sớm bị lôi ra giữa điện để lên án.
May thay, lão hầu gia tối qua có mặt tại Săn cung, cùng Hoàng thượng và các trọng thần đồng tâm hiệp lực, nếu không, Ngụy gia sợ là sẽ bị nghi ngờ có liên quan đến địch quốc.
Nghe nói ngay khi chiến sự kết thúc, lão hầu gia đã dẫn theo Ngụy Cẩn Phong quỳ trước bậc thềm đại điện suốt cả đêm để thỉnh tội.
Lúc này, trên mặt Hoàng thượng thoáng hiện nét hứng thú:
"Nhưng bây giờ, ngươi đã hối lỗi rồi."
"Tấm chân tình này đối với Thẩm khanh cũng coi như là bù đắp rồi đấy chứ!"
"Vậy sao có thể nói là không xứng?"
26
Ngụy Cẩn Phong lặng lẽ gỡ mũ mềm trên đầu xuống.
Hoàng thượng kinh ngạc đến mức ngồi thẳng dậy:
"Ngụy khanh, ngươi đây là..."
Ngụy Cẩn Phong liếc ta một cái, rồi hạ giọng nói:
"Đây là do Thẩm cô nương đ.á.n.h khi nổi giận."
"Mấy ngày trước, nàng còn trật khớp tay thần, hôm qua thì đá thần đến mức thổ huyết..."
Trong điện, tất cả cung nữ thái giám đều hít vào một hơi lạnh.
Ngụy Cẩn Phong cười khổ, chắp tay thỉnh cầu:
"Thẩm cô nương quả thực rất tốt, nhưng..."
"Nếu còn tiếp tục làm phu thê với nàng, chỉ e thần chẳng còn mạng mà sống nữa."
"Xin Hoàng thượng thành toàn!"
Hoàng thượng c.ắ.n răng suýt xoa, sắc mặt như thể cảm nhận được nỗi đau thay hắn:
"Thẩm khanh, ngươi là phu nhân của hắn, sao có thể ra tay tàn nhẫn như vậy?"
"Tổ phụ của ngươi dạy dỗ ngươi như thế à?"
Ta không được tự nhiên, kéo kéo giáp trụ, lí nhí đáp:
"Thần cũng đâu có dùng hết sức..."
"Ai ngờ hắn lại yếu như vậy!"
Tứ ca lẩm bẩm:
"Nếu là tổ phụ dạy thật..."
"Thì hắn đã nằm liệt giường rồi!"
"Cái gì?"
Hoàng thượng trừng lớn mắt, còn Ngụy Cẩn Phong cúi đầu nhận mệnh, cam chịu gật đầu.
"Vậy thì..."
Hoàng thượng cúi xuống, ánh mắt rơi vào bức thư của tổ phụ và nửa miếng hổ phù đặt trên án kỷ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tri-ngoc/12.html.]
Hiện tại, hắn vẫn chưa thể rời bỏ Thẩm gia.
Nếu vậy...
Chi bằng...
Thuận nước đẩy thuyền đi thôi...
27
Ánh nắng rực rỡ bên ngoài đại điện khiến ta đưa tay lên che.
Ngụy Cẩn Phong đuổi theo ra ngoài:
"Tri Ngọc, nàng tự do rồi."
Ta khẽ gật đầu:
"Đa tạ!"
Hắn dường như vẫn không cam lòng:
"Nàng thật sự... không có chút luyến tiếc nào sao?"
Ta xoay người, bước xuống những bậc thềm dài, để mặc hắn đứng phía sau.
Lúc này, Ngụy Cẩn Phong mới nhìn thấy khung cảnh phía xa.
Cờ xí phấp phới.
Chiến mã hí vang.
Vạn quân xếp thành hàng lối ngay ngắn, khí thế sừng sững như núi.
Chính diện, bốn lá đại kỳ xanh, trắng, lam, tím tung bay trong gió—
Đó là bốn đại quân doanh dưới trướng tổ phụ ta.
Còn bốn nha hoàn từng theo hầu bên ta—
Lúc này đều mặc trọng giáp, ngồi trên chiến mã, chính là bốn tiên phong tướng quân của bốn doanh.
Các nàng ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên nghị, đang chờ ta trở về hàng ngũ.
Trên người ta, bộ chiến giáp tím ánh kim phản chiếu hào quang chói mắt, khớp với bọn họ một cách hoàn hảo.
Trên áo giáp vẫn còn vệt m.á.u đã khô của quân địch, như chứng minh chiến công của ta.
Ta lật người lên ngựa, tinh thần phấn chấn, tung roi rời đi.
Ngụy Cẩn Phong đứng yên tại chỗ, ánh mắt đầy chấn động.
Hắn lẩm bẩm:
"Quả nhiên, ta không giữ được nàng."
28
Ta thúc ngựa phi nhanh về phía trước, bỗng nhìn thấy ở đầu hàng ngũ—
Một thiếu niên áo trắng giáp bạc đang cưỡi ngựa đứng đó.
Ta sững sờ.
Bên tai, Tứ ca ghé sát, cười trộm:
"Nghe nói phải đến cứu muội, Nhiếp Tiểu tướng quân đã mấy lần xin tổ phụ xuất quân, đến cả Đại ca và Nhị ca cũng tranh không lại hắn."
"Hắn đã dẫn quân bôn tập ngàn dặm, một khắc cũng không dám dừng! Nhờ vậy mà chúng ta mới có thể giành thắng lợi nhanh như vậy."
Ta đỏ mặt đến mức như quả táo chín:
"Huynh… huynh sao không nói sớm cho muội biết?!"
Tứ ca cười gian:
"Không nói, sợ muội phân tâm mà~"
Từ xa, thiếu niên ấy đã nhìn thấy ta.
Khuôn mặt hắn bừng sáng như ánh bình minh:
"A Ngọc! Ta đem Ngân Liên Thương của muội tới rồi!"
Trước ngày thánh chỉ ban hôn được đưa xuống, ta và hắn vẫn còn luận bàn võ nghệ.
Kẻ thua phải để lại binh khí.
Hôm đó, ta không cam lòng, ước hẹn ngày mai tái đấu.
Nào ngờ, một lần chia xa tưởng như bình thường ấy—lại thành biệt ly dài đằng đẵng.
Dưới ánh mặt trời, hắn vung ngọn thương dài trong tay, mũi thương sáng loáng phản chiếu ánh bạc chói mắt.
Rõ ràng là được ngày ngày lau chùi, bảo dưỡng cẩn thận.
Một cơn sóng ngầm ấm áp trào dâng trong lòng ta.
Ta siết chặt dây cương, phi thẳng về phía hắn.
Trên đầu là trời xanh thăm thẳm.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Bên tai là tiếng gió gào rít mạnh mẽ.
Tuổi thanh xuân của ta.
Chiến trường của ta.
Và thiếu niên của ta!
Thẩm Tri Ngọc.
Đến đây!
-HẾT-