Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trở Về Trong Lặng Lẽ

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

13

Thời gian lặng lẽ trôi qua, đến năm ba đại học, tôi quyết định đăng ký thi công chức.

Người đầu tiên tôi nói chuyện này là Cố Sơn Thạch.

“Em muốn có một cuộc sống ổn định.”

Khi nghe tôi nói vậy, anh không hề tỏ ra bất ngờ, dường như đã đoán trước từ lâu.

“Ừ, em muốn thi thì cứ thi.”

Từ hôm đó, tôi bắt đầu lao vào học tập. Ngày ngày luyện đề trắc nghiệm, ghi nhớ văn mẫu, sắp xếp lại toàn bộ kiến thức.

Lộ Vi Vi biết chuyện, còn cố tình tìm đến tôi.

“Lâm An, mục tiêu của cô chỉ có vậy thôi sao?”

“Cũng đúng, với xuất thân của cô, dù có cố gắng cả đời cũng không thể đuổi kịp nhà họ Lộ.”

Cô ta giơ cổ tay đeo vòng hàng hiệu, món quà anh trai tặng, lắc lư trước mắt tôi.

“Còn tôi thì khác, tốt nghiệp xong là vào công ty nhà làm việc, cần gì phải cực khổ như cô.”

Tôi không đáp lại, chỉ cúi đầu tiếp tục lật vở ghi chép.

Có lẽ thấy tôi không phản ứng, cô ta chán nản quay người rời đi.

Sau đó, tôi thi đỗ.

Cố Sơn Thạch cũng tìm được một công việc ổn định.

Ngày tốt nghiệp, tôi vẫn là người rời trường muộn nhất. Trước khi mỗi người ra đi, tôi đều chân thành chúc họ thuận lợi, bình an và hạnh phúc.

Tôi và Cố Sơn Thạch chuyển đến một thành phố khác sinh sống.

Chúng tôi thuê một căn nhà nhỏ. Buổi tối cùng nhau tản bộ trong công viên, cuối tuần đi chợ nấu cơm.

Mùa hè ăn kem, mùa đông quây quần bên nồi lẩu.

Nhờ cả hai cùng nỗ lực, cuối cùng cũng dành dụm đủ tiền để mua một căn nhà — tổ ấm thực sự thuộc về chúng tôi.

14

Cuộc sống dường như đã trở nên trọn vẹn, không còn những tháng ngày phải c.ắ.n răng chịu đựng từng chút một như trước.

Chớp mắt, sáu năm trôi qua.

Một buổi chiều nọ, cha mẹ ruột lại tìm đến tôi.

Mẹ tôi nghẹn ngào nói:

“Lâm An, anh trai con xảy ra chuyện rồi… Nó cần một quả thận của con.”

Lộ Vi Vi cũng có mặt. Cô ta liếc tôi, giọng điệu như ban phát ân huệ:

“Tôi biết cô hận chúng tôi. Nhưng anh trai là vô tội.”

“Cô hiến một quả thận, chúng tôi cho cô quay về nhà họ Lộ, được không?”

Tôi bật cười vì bất lực:

“Cô nghĩ bây giờ tôi còn thiếu mấy thứ đó sao?”

Sắc mặt cô ta cứng lại, rồi cười lạnh:

“Cô chỉ là ghen tị với tôi thôi. Ghen vì từ nhỏ tôi đã lớn lên bên ba mẹ, có được tất cả.”

“Giờ cho cô cơ hội bù đắp, vậy mà còn làm bộ thanh cao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-ve-trong-lang-le/8.html.]

Tôi lắc đầu:

“Cô nghĩ nhiều quá rồi.”

Cuối cùng, bố tôi lên tiếng, giọng khô khốc như đang thương lượng một vụ làm ăn:

“Được rồi, đừng diễn nữa. Chỉ cần con chịu hiến, con muốn bao nhiêu tiền, chúng ta đều cho.”

“Tôi không hiến.”

“Lâm An, con đừng có không biết điều!”

Giọng ông ta đột ngột cao v.út:

“Nếu anh con có mệnh hệ gì, ta nhất định sẽ không tha cho con!”

“Không tha cho tôi bằng cách nào?”

“Tôi bây giờ là công chức nhà nước, ông định dùng quan hệ để đuổi việc tôi sao?”

Mặt ông ta đỏ bừng, chỉ tay vào tôi mắng:

“Đồ m.á.u lạnh, sinh con ra đúng là uổng công!”

“Từ nhỏ các người chưa nuôi tôi nổi một ngày, giờ lại muốn tôi dùng nửa cái mạng để trả ơn?”

“Người m.á.u lạnh, là các người.”

Nói xong, tôi quay lưng rời đi, không còn muốn dây dưa thêm chút nào nữa.

15

Sau đó, bố mẹ nhà họ Lộ vẫn nhiều lần tìm tôi. Thậm chí còn đến tận chỗ làm của Cố Sơn Thạch, muốn ép anh khuyên tôi đổi ý.

Nhưng anh chỉ bình thản gọi bảo vệ.

Thấy tôi kiên quyết không nhượng bộ, cuối cùng họ cũng bỏ cuộc.

Nửa năm sau, tôi lại nghe tin về họ.

Hóa ra Lộ Vi Vi là con riêng của bố Lộ. Cô ta đi kiểm tra và cho kết quả phù hợp hiến thận.

Bố Lộ ép cô ta hiến. Không ngờ cô ta lập tức trở mặt, nói dựa vào đâu mà bắt cô phải dùng sức khỏe đổi mạng cho anh trai.

Sau đó, anh trai biết chuyện. Trong lúc giằng co với Lộ Vi Vi, hai người cùng ngã xuống cầu thang và t.ử vong.

Bố mẹ đau buồn được một thời gian. Rồi chẳng biết từ lúc nào, trong nhà lại xuất hiện thêm một đứa trẻ khác.

Họ vẫn như xưa.

Giống hệt năm đó — chỉ cần không vừa ý, liền có thể vứt bỏ con cái không chút do dự.

Trong mắt họ, con cái chưa bao giờ là gia đình, chỉ là công cụ phục vụ nhu cầu của chính họ.

Sau này nhà họ Lộ ra sao, đứa trẻ mới được bế về sẽ sống thế nào — tất cả đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.

Tôi chợt nhớ đến nhiều năm trước, trong ký túc xá xưởng điện t.ử, chị Lý Quyên từng nói với tôi một câu:

“Chúc em được như ý nguyện.”

Khi ấy tôi còn chưa hiểu “ý nguyện” là gì.

Bây giờ tôi đã hiểu.

Và tôi cũng đã đạt được nó.

Như vậy — là đủ rồi.

Hết

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trở Về Trong Lặng Lẽ
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...