Tân khách trong tiền viện liên tục truyền ra âm thanh huyên náo, nâng ly cạn chén, ăn uống linh đình, càng làm cho sự yên tĩnh ở hành lang nhỏ này giống như đã chết.
Ngụy La cứng người trong chốc lát, theo ánh mắt của Ngụy Thường Hoằng nhìn đến trên đầu Triệu Giới, rất nhanh liền hiểu được chuyện gì xảy ra. Đây là ngọc kê lần trước nàng mua, Thường Hoằng nhất định đã nhận ra…Lần này làm sao bây giờ? Nàng không dám tiến lên, chỉ cảm thấy trong nháy mắt tiếp theo hai người họ sẽ xông lên đánh nhau.
Ngụy La vốn định lặng lẽ không tiếng động rời đi, ai ngờ tiểu cữu cữu của Ngụy Thường Di phối hợp tác chiến quay đầu nhìn qua, hiếm lạ nói: “A, Thường Di tới chơi sao?”. Ánh mắt hắn hướng về phía trước, dừng trên người Ngụy La, hắn cân nhắc một hồi rồi gọi tên nàng:“Vị này là…Tứ tỷ tỷ của Thường Di, cháu ngoại A La?”
Lúc còn nhỏ Tần Sách thường tới Phủ Anh Quốc Công, lúc đó Ngụy La mới ba bốn tuổi. Ngụy La không biết hắn là bình thường, có điều hắn lại biết nàng.
Bởi vì bộ dáng Ngụy La khi lớn lên rất giống Khương Diệu Lan, mặt hạnh má đào, diệu mục anh thần. Lúc Khương Diệu Lan còn chưa sinh Ngụy La và Ngụy Thường Hoằng, Tần Sách từng gặp Khương Diệu Lan vài lần, ấn tượng về nàng ấy tương đối sâu sắc. Về sau, Khương Diệu Lan không báo trước mà rời đi, lưu lại một đôi song sinh long phượng, Tần Sách vì thế mà tiếc hận rất lâu. Bây giờ đôi trai gái này đều đã trưởng thành rồi, một người là thiếu niên phong thái oai hùng đang đứng đối diện hắn; một người là tiểu cô nương mềm mại ướt át, hai má phấn nộn, thuần khiết hoàn mỹ.
Ngụy Thường Hoằng nghe Tần Sách gọi A La, ánh mắt chuyển chuyển, theo tiếng nói nhìn lại.
Ngụy La bước từng bước thật chậm, cho đến khi cả người đều xuất hiện trong tầm mắt của Ngụy Thường Hoằng. Nàng tự biết mình đuối lý, môi mấp máy lúng túng, có chút nịnh nọt gọi: “Thường Hoằng, sao đệ ở chỗ này?”
Ngụy Thường Hoằng không nói lời nào, chăm chăm nhìn thẳng vào nàng, trong mắt hắn không có tức giận, chỉ có ủy khuất, còn có bi thương. Hắn nhận ra ngọc kê trên đầu Triệu Giới, đúng là cái mua cùng với lễ vật lần trước nàng ra ngoài mua tặng hắn. Lúc ấy hắn nghĩ là tặng cho Tống Huy, dù rằng không muốn, nhưng vẫn miễn cưỡng chấp nhận được. Bây giờ lại thấy ngọc kê này trên đầu Triệu Giới, cho nên hắn mới một mạch đuổi theo đến đây, muốn hỏi cho rõ, là A La tặng cho Triệu Giới sao? Quan hệ giữa bọn họ là như thế nào?
Trong nháy mắt, cảm giác bị lừa gạt trong lòng Ngụy Thường Hoằng dâng lên, hắn thu hồi ánh mắt đáng thương đang nhìn Ngụy La, hung dữ nhìn chằm chằm Triệu Giới.
Nhất định là tên này dụ dỗ A La, nếu không A La sao có thể để ý tới hắn ta? Triệu Giới lớn hơn A La gần mười tuổi, bộ dáng cũng không tốt như Tống Huy, ngay cả Tống Huy A La còn thấy chướng mắt nói gì tới hắn ta.
Nắm đ.ấ.m trong tay áo Ngụy Thường Hoằng lại khẩn trương nắm chặt lại, tiến lên nửa bước, mở miệng nói: “Ngươi…”.
Ngụy La cho rằng Thường Hoằng muốn động thủ, dù sao cũng không phải chưa từng có tiền lệ này, lúc Tết Nguyên Tiêu Lý Tụng khinh bạc nàng, không phải Thường Hoằng cũng tiến lên đánh vài quyền sao? Nghĩ vậy, Ngụy La vội vàng tiến lên giữ lấy quả đ.ấ.m của Thường Hoằng, trong mắt có vẻ khẩn cầu, cuống cuồng nói: “… Đừng đánh huynh ấy”.
Một câu kia vừa thốt ra, thân thể Ngụy Thường Hoằng cứng đờ, ánh mắt ưu tư chua xót.
Ngược lại, Triệu Giới ở phía đối diện môi mỏng cong lên, vẻ bén nhọn trên mặt cũng phai nhạt hơn, biểu tình vui vẻ nhìn tiểu cô nương trước mặt.
Ngụy La không biết tại sao mình lại xông lên, lúc ấy nàng chỉ không muốn Triệu Giới bị đánh, nhưng không nghĩ tới nàng làm như vậy cũng là ngầm thừa nhận quan hệ giữa nàng và Triệu Giới. Trên mặt Ngụy La thoáng qua một chút hối hận, cũng có ảo não, Thường Hoằng nắm lấy cổ tay nàng, xoay người kéo nàng cùng rời đi. Nàng luống cuống đuổi kịp hắn, còn chưa được vài bước, tay kia đã bị Triệu Giới nắm lại.
Triệu Giới đứng tại chỗ, môi mỉm cười, ánh mắt sáng quắc: “Không cần đi”.
Triệu Giới nhìn có vẻ thoái mái, thật ra lại âm thầm ra sức, vừa không khiến Ngụy La bị đau, cũng không để nàng dễ dàng thoát thân.
Quả nhiên, Ngụy La kéo tay ra, nhưng mãi cũng không rút ra được.
Nàng ảo não nghĩ, hai người này đến cùng là muốn cái gì? Đây là Phủ An Lăng Hầu, không phải là ở nhà mình. May mà lúc này trên hành lang không có ai, nếu bị người nhìn thấy, thanh danh của nàng để ở đâu? Ngụy La đang luống cuống, Tần Sách đứng một bên cuối cùng cũng nhìn ra chút gì đó, hắn nắm tay Ngụy Thường Di, bộ dáng xem kịch hay, nhịn cười nói: “Thư phòng của ta ở gần đây, không bằng mọi người qua đó dùng trà, có chuyện gì ngồi xuống hảo hảo nói chuyện?”
Ngụy Thường Hoằng dừng bước, không lên tiếng. Triệu Giới cũng không nói đúng sai.
Thế này xem ra đều đồng ý. Tần Sách mỉm cười, xoay người làm tư thế mời: “Vậy cùng đi với Tần mỗ thôi”.
Hôm nay là thọ yến của An Lăng Hầu, người trong Phủ cũng nhiều hơn bình thường, đi trên hành lang khó tránh khỏi gặp phải tân khách hoặc hạ nhân. Triệu Giới chắc chắn cũng biết rõ điểm này, chậm rãi buông tay Ngụy La ra, đi trước nói: “Làm phiền Phi Luận”.
Phi Luận là tên tự của Tần Sách.
Giao tình giữa Tần Sách và Triệu Giới rất tốt, hai người thường bí mật liên lạc. Lúc Triệu Giới cầm quân đi đánh Ô Khương, phần lớn đều là Tần Sách bày mưu tính kế, có thể coi như một nửa quân sư của Triệu Giới.
Mọi người đi tới thư phòng, Tần Sách đẩy cửa trực linh môn ra, mời bọn họ vào trong, ngồi ở bàn trà bằng đá cẩm thạch khắc hoa cúc lê, hắn ta lấy từ trong tủ phía sau bàn trà ra một hộp Động Đình Quân Sơn , dùng thìa trà bằng bạc lấy hai thìa lá trà từ miệng hộp cho vào ấm tử sa pha một bình trà. Hắn không ngồi lâu, rất có nhãn lực dắt Ngụy Thường Di rời đi: “Tĩnh Vương và Lục thiếu gia chậm rãi tán gẫu, ta mang Di Ca nhi ra ngoài chơi”.
Triệu Giới xoay xoay nhẫn ngọc trên ngón cái, cúi đầu ừ một tiếng.
Ngụy Thường Di tất nhiên không muốn, nằm trên vai Tần Sách giãy giụa nói: “Đệ không muốn đi, đệ muốn ở chung với A La tỷ tỷ, tiểu cữu cữu…”
Tần Sách vỗ vỗ m.ô.n.g hắn, cười cười nói: “Đi nào, tiểu cữu cữu dẫn con đi chơi xích đu”. Đứa nhỏ ngốc, A La tỷ tỷ lúc này căn bản không đếm xỉa tới ngươi đâu.
*** *** ***
Không khí trong thư phòng vô cùng tế nhị.
Ngụy La nhìn chằm chằm ấm tử sa trước mặt, chờ trà trong bình đã hãm tốt, lại dùng lọc trà hớt đi một tầng bọt trên mặt trà nóng, rót ra ba chén trà màu đen hoa văn chim tước làm bằng trúc. Một cho Thường Hoằng, một cho nàng, một chén khác đang chuẩn bị đưa cho Triệu Giới. Thường Hoằng lạnh lùng nhìn qua, Ngụy La vội dừng lại, cúi đầu nói: “Tỷ uống hai chén”.
Triệu Giới thấp giọng cười thành tiếng, không hỏi mà lấy một chén trà trước mặt Ngụy La bưng đi, ngữ khí chế nhạo: “Trà còn nóng, vẫn là để bổn vương giúp nàng”.
Tay Ngụy Thường Hoằng cầm chén trà nắm lại lộ ra khớp xương, Ngụy La lo lắng nếu nàng nói thêm gì nữa sẽ khiến Thường Hoằng động thủ nên im lặng, cúi đầu uống trà.