Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRỌNG SINH CHỨC VƯƠNG PHI BỊ ÉP NHẬN

Chương 234

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khương Diệu Lan nghe xong sắc mặt càng thêm trắng bệch, nàng gọi Ngụy Côn tới hỏi, có phải có chuyện này hay không. Ngụy Côn lắc đầu phủ nhận, cầm tay nàng nghiêm túc hứa hẹn: “Lan nhi, đời này ta chỉ cần mình nàng”.

Khương Diệu Lan lựa chọn tin tưởng ông.

Tin tưởng đến một ngày Ngụy Côn từ trong phòng nàng đi ra ngoài, đứng ở hành lang nói chuyện với Đỗ Nguyệt Doanh: “Sao muội lại tới đây? Thân thể muội không tốt, không phải hôm trước mới bị cảm sao. Trong phòng Lan nhi bệnh khí quá nặng, sợ lây cho muội, muội nên trở về đi”.

Trong phòng, Khương Diệu Lan nắm chặt chăn đệm dưới thân, nói không ra tư vị trong lòng là gì. Nàng vẫn cho rằng bản thân nàng trong lòng Ngụy Côn là đặc biệt, sau mới phát hiện là không phải vậy, ông đối với tất cả mọi người đều nhu hòa, đều kiên nhẫn, đều khoan dung. Giống như ông đối với Đỗ Nguyệt Doanh vậy.

Tin tưởng cho tới một ngày Đỗ Nguyệt Doanh đi vào phòng nàng, ngượng ngùng đặt tay lên bụng, nói với nàng: “Tỷ tỷ, muội mang thai đứa nhỏ của Ngũ gia”.

Ngũ lôi oanh tạc.

Khương Diệu Lan nhắm mắt, nhìn như bình tĩnh, thật ra trong lòng đã như bị d.a.o khoét.

Nàng không tin lời Đỗ Nguyệt Doanh nói, muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng đêm đó Ngụy Côn không về nhà. Khương Diệu Lan kêu Quế Nhi đi hỏi thăm một chút, biết được Ngụy Côn ra ngoài xã giao.

Ngày hôm sau, Khương Diệu Lan bệnh nặng không dậy nổi, mọi người đại phòng, nhị phòng đều tới thăm, khi đó tam gia Ngụy Xương còn chưa lấy vợ. Ngụy Xương nghĩ gì trong lòng, mọi người trong Phủ Anh Quốc Công điều biết rõ. Ngũ Phu nhân xinh đẹp không những khiến Ngũ gia chung tình, ngay cả Tam gia cũng nhất kiến chung tình với nàng. Đáng tiếc Ngũ phu nhân và Ngũ gia chim cá tình thâm, không có chỗ cho Tam gia dung thân.

Ngụy Xương nhìn thấy bộ dạng này của Khương Diệu Lan, thừa dịp mọi người rời đi mới dám đi tới đầu giường nàng, hai mắt đỏ hồng hỏi: “Sao muội lại gầy như thế này? Có phải hạ nhân không chăm sóc tốt cho muội không?”

Khương Diệu Lan quay đầu ra, yếu ớt nói: “Đa tạ Tam bá quan tâm, muội rất tốt”. Ngụy Xương nhìn nàng, không nói lời nào.

Hồi lâu sau, Khương Diệu Lan mới lên tiếng, nhưng là hỏi một chuyện khác: “Hôm qua… trong phủ có thỉnh đại phu hay không?”

Nàng muốn hỏi cái gì, Ngụy Xương đương nhiên biết rõ.

Ngụy Xương nhớ tới những thủ đoạn của Đỗ Nguyệt Doanh và vị hôn thê Liễu Thị của mình, vì muốn đuổi nữ nhân này đi, hai người đàn bà đó cái gì cũng làm ra được. Nhưng ông ta cũng không biết lúc đó bản thân nghĩ gì, vậy mà không nói cho nàng biết, ngược lại nói thẳng: “Đỗ Thị mang thai, là đứa nhỏ của Ngũ đệ…”

Khương Diệu Lan rốt cục cũng mất đi chút khí lực chống đỡ cuối cùng của mình, giống như thời gian bị ai đó lấy đi, đầu óc nàng trống trơn, không nghĩ được gì. Nàng ngồi ở đầu giường, nhắm mắt lại, tất cả sức lực của hai tháng này như cạn sạch, nàng chỉ cảm thấy như mình đã đến bước đường cùng, chỉ còn lại sự tiều tụy. Nếu như không phải vì hai đứa bé, có lẽ nàng cũng không chống đỡ nổi tới bây giờ.

Lúc Ngụy Côn đi vào, thấy cảnh Khương Diệu Lan đang khóc, Ngụy Xương ngồi ở đầu giường thay nàng lau nước mắt.

Ánh mắt Ngụy Côn trầm xuống, ông xông tới đánh nhau với Ngụy Xương, huynh đệ tình thâm như thể tay chân, cuối cùng vì một nữ nhân mà trở mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-chuc-vuong-phi-bi-ep-nhan/chuong-234.html.]

Đây cũng giống như một cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t lạc đà.

Ngụy Côn dưới cơn tức giận nỗi giận ầm ĩ với Khương Diệu Lan, ông nói vài câu khó nghe, sau đó ngay cả bản thân ông cũng không nhớ được mình đã nói gì, chỉ nhớ rõ sắc mặt Khương Diệu Lan trắng như giấy, trong mắt nhìn không ra tức giận, chỉ lộ ra sắc xám tro chán chường.

Tiếp theo sau đó, Ngụy Côn liền không nhìn thấy Khương Diệu Lan nữa.

Nàng rời đi rất sạch sẽ, nhân lúc đêm tối mà rời đi cùng nha hoàn Quế Nhi của nàng. Nếu không phải trong phòng còn mùi thuốc nhè nhẹ, Ngụy Côn cảm thấy tất cả mọi thứ phát sinh trong khoảng thời gian này đều là một giấc mộng, không có Khương Diệu Lan, không có hai đứa nhỏ…

Hài tử!

Ngụy Côn chợt nhớ tới điều gì, vội vàng chạy tới thiên phòng bên cạnh. Ông nhìn thấy hai đứa trẻ sơ sinh nằm trong tã lót, mặt giống nhau như đúc, một đứa tỉnh, một đứa vẫn còn ngủ say. Ngụy La mở to đôi mắt đen lúng liếng nhìn ông, nắm tay nhỏ mềm mềm trắng trắng làm hình quả đấm, hoàn toàn không biết rõ chuyện gì đã xảy ra, nhìn ông chằm chằm, thậm chí còn nhếch miệng cười khúc khích.

Ngụy Côn quỳ bên cạnh nôi, nhịn không được khóc rống thất thanh.

Ông sẽ không biết nguyên nhân Khương Diệu Lan rời đi, cũng vĩnh viễn không biết chân tướng là gì. Ngụy Côn không chạm vào Đỗ Nguyệt Doanh, chỉ là ông uống rượu say, coi Đỗ Nguyệt Doanh là Khương Diệu Lan, ôm bà ta nói hai câu mê sảng. Còn chuyện mang thai, là lời nói vô căn cứ. Cho dù Ngụy Côn có chạm vào bà ta, cũng không dễ dàng mang thai như vậy, chỉ có Khương Diệu Lan vốn sớm cho rằng bọn họ cẩu thả, mới dễ dàng tin lời Đỗ Thị nói. Mục đích của bọn họ là bức tử Khương Diệu Lan, bây giờ tuy Khương Diệu Lan rời đi, nhưng một nữ nhân có thể đi nơi nào? Không phải lưu lạc xóm cô đầu thì là chết, coi như đạt được mục đích.

Ngụy Côn chẳng hay biết gì, lúc ấy từ bên ngoài trở lại vốn muốn giải thích hết với Khương Diệu Lan, nhưng khi nhìn thấy hành động thân mật của nàng và Ngụy Xương, lại nhớ tới tình ý của Ngụy Xương đối với nàng, ông nhất thời nổi m.á.u ghen, bất an và phẫn nộ khiến đầu óc mụ mị mới có thể làm ra chuyện sai lầm.

Nhưng chuyện Ngụy Côn chạm qua Đỗ Nguyệt Doanh là thật, cho dù không tới bước cuối cùng, nhưng cũng tổn hại trong sạch của cô nương người ta. Ông tìm không được Khương Diệu Lan, tâm như tro tàn, trở lại Thịnh Kinh Thành rồi, không thể không cưới Đỗ Thị.

Dù tình đầu ý hợp thế nào cũng bù không được duyên phận nông cạn.

Cho nên Phủ Anh Quốc Công mới có thể nói với bên ngoài là Khương Diệu Lan qua đời vì bệnh, dù sao một tức phụ nhi bỏ nhà đi nếu truyền ra ngoài cũng là một vụ tai tiếng.

Sau khi Khương Diệu Lan rời khỏi Phủ Anh Quốc Công, vốn cũng cho rằng mình sống không được bao lâu, lại không nghĩ sẽ gặp được Phó Hành Vân.

Phó Hành Vân là đại phu, y thuật cao siêu, cứu nàng một mạng.

Chỉ là lúc trước ở Phủ Anh Quốc Công thân thể nàng bị thương kéo dài quá lâu, đả thương căn cơ, sớm đã không thể sinh nở.

Khương Diệu Lan rời đi nhiều năm như vậy, lúc mới đầu cũng biết Ngụy La và Thường Hoằng sẽ không nhận nàng, nàng cũng chuẩn bị tâm lý. Nhưng hôm nay vừa nhìn thấy, lại không kìm được xúc động, cho dù Ngụy La không nhận nàng, nàng cũng muốn nói cho Ngụy La biết, nàng mà mẹ của nó.

Khương Diệu Lan nhìn Ngụy Côn: “… Nghe nói ông cưới Đỗ Nguyệt Doanh, hai người sống tốt chứ?” Ngụy Côn che mặt, không nói nên lời.

Cũng không ai biết vẻ mặt ông ấy lúc đó thế nào, chỉ có thể nhìn thấy thân thể ông run rẩy và thoát ra một tràn thanh âm thống khổ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324
Chương 325
Chương 326
Chương 327
Chương 328
Chương 329
Chương 330
Chương 331
Chương 332
Chương 333
Chương 334
Chương 335
Chương 336
Chương 337
Chương 338
Chương 339
Chương 340
Chương 341
Chương 342
Chương 343
Chương 344

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRỌNG SINH CHỨC VƯƠNG PHI BỊ ÉP NHẬN
Chương 234

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 234
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...