Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Sủng Phi

Chương 37

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Linh

Phùng Liên Dung nằm nhìn một lát, Chung ma ma đi qua nói: “Vừa rồi phòng bếp phái người đến, nói Điện hạ săn được nhiều món ăn dân dã, có thỏ, hươu bào, thịt sói, hỏi chủ tử muốn ăn cái gì?”

“Đánh được nhiều vậy á!” Phùng Liên Dung chảy nước miếng.

“Heo rừng,” Phùng Liên Dung đầu tiên liền nói, “Làm món canh giò heo hầm.”

Gần đây khẩu vị của nàng lớn, thích loại canh thịt đậm này, không chút nào cảm thấy béo ngậy.

Chung ma ma lắc đầu, “Món này cần mấy canh giờ lận, sáng mai lại ăn, nếu chủ tử muốn ăn bây giờ, làm món đơn giản chút.”

Phùng Liên Dung hơi chút thất vọng, nghĩ nghĩ nói: “Vậy thì hươu bào đi.”

“Hươu bào nặng vị, ngâm một ngày mới được.

Phùng Liên Dung liếc Chung ma ma một cái, đây không phải là đùa nàng à, tổng cộng chỉ có bốn dạng, hai dạng đã không thể ăn, nàng thở phì phì nói: “Vậy thì tùy tiện đi.”

Chung ma ma cười rộ lên: “Hay là nô tì cho chủ tử một chủ ý, làm bát hà cung.”

“Bát hà cung?” Phùng Liên Dung ngạc nhiên, “Là cái gì vậy?”

“Đó là món mà người ở cố hương chúng ta thường ăn, bát hà cung này ấy, chính là thịt thỏ thái miếng mỏng, dùng rượu tương tiêu ướp một lát, lúc ăn thì dùng phong lô ăn, đợi phong lô chuẩn bị xong, canh bên trong nóng lên liền bỏ thịt thỏ vào...”

Chung ma ma còn chưa nói xong, Phùng Liên Dung đã thúc giục: “Vậy nhanh lên, nhanh lên, lát nữa muộn rồi, đói lắm.”

Chung ma ma liền biết nàng muốn ăn, chạy nhanh bảo hoàng môn đi nói với Ngự thiện phòng.

Lúc này Vương ngự trù đã xử lý qua mấy món ăn dân dã, chỉ chờ bên kia nói muốn ăn gì, kết quả đến đây là món bát hà cung, Vương ngự trù nghĩ chủ ý này tốt!

Bát hà cung là món ăn vui vẻ, cũng được coi là món ăn nổi tiếng, nghe sư phụ hắn nói tiền triều rất thịnh món này. Lúc đó thỏ hoang phải mất giá cao mới mua được, có thể thấy được có bao nhiêu người ăn.

Có điều món ăn này, thịt thỏ là quan trọng nhất, nhúng vào canh lại càng tốn tâm tư, hắn suy nghĩ một lát mới bắt đầu động thủ.

Phùng Liên Dung ngàn trông vạn ngóng, rốt cuộc thấy được phong lô, ngửi một cái, vị canh nồng đậm, nhưng nhìn vào bên trong nước canh trong suốt, cũng không biết thả cái gì.

Lát sau thịt thỏ thái mỏng cũng được bưng lên, Phùng Liên Dung gắp lên nhìn, mỏng đến độ trong suốt, có thể từ bên này nhìn rõ Châu Lan ở đối diện.

Vương ngự trù tay nghề quả nhiên tốt, chỉ bằng kỹ thuật thái thịt này cũng đủ đứng vững ở Ngự thiện phòng.

Nàng đang suy nghĩ, Kim Quý Ngân Quế lại theo thứ tự tiến vào, mang lên một bàn đầy đồ nhúng, dù sao Phùng Liên Dung cũng không biết đó là những gì. Bọn Ngân Quế cũng không dám giới thiệu cái gì, chủ tử ăn qua mỗi loại, thích cái nào thì ăn cái đó, về sau trong lòng Vương ngự trù cũng có cái để.

Đây là lần đầu tiên Phùng Liên Dung dùng phong lô, do khẩu vị của Hoàng thái hậu, Hoàng thượng nên bình thường Ngự thiện phòng bọn họ cũng không làm.

Kim Quế lại bưng nhiều rau tiến vào, có bạch tùng, cọng tỏi non, rau hẹ.

Phùng Liên Dung nhìn hoa cả mắt, đợi đến nước canh lăn tăn, Bảo Lan gắp một miếng thịt bỏ vào, chỉ qua một lát, màu thịt thỏ liền đẹp như màu mây chiều, nước canh vừa vặn làm bầu trời.

“Khó trách gọi là bát hà cung.” Phùng Liên Dung chọn một cái nhúng, kêu Bảo Lan nhúng cho nàng.

Mười hai loại nhúng không giống nhau, bữa cơm này quả đúng là ăn hết mĩ vị trong thiên hạ.

Mắt thấy cũng ăn không hết, nàng kêu Chung ma ma và bốn cung nữ nếm thử.

Mùi bay ra, Đại Lý và mấy hoàng môn đứng ngoài cửa liên tục nuốt nước miếng, mùa đông lạnh, bọn họ cũng không có mệnh tốt như vậy. Kết quả đang thèm phải chết, Kim Quế bê một cái chậu to ra: “Chủ tử thưởng, nói cũng sắp mừng năm mới, đại gia đều ăn chút.”

Đại Lý cười hì hì cảm tạ, cùng ba người khác cầm đũa chia sẻ.

Phùng Liên Dung ăn uống no đủ, một giấc ngủ đến hừng đông.

Mắt thấy sáng mai chính là mùng một, nếu là bình thường nàng cũng phải đi chúc Tết, nhưng bây giờ nàng đang có thai, Hoàng thái hậu săn sóc, cũng không cần nàng đi.

Cho nên sáng dậy ăn xong bữa cơm tất niên, nàng chỉ cần chờ bên trên phát thưởng. Quý nhân như các nàng, hàng năm qua năm mới cũng đều có tiền thưởng, còn có vải dệt, trang sức, đều là quy cách thống nhất. Quả nhiên lập tức có tiểu hoàng môn đi lại truyền chỉ thưởng đồ.

Phùng Liên Dung tạ ơn.

Bảo Lan nhanh chóng lấy hộp bên trong ra, nàng đã biết thói quen của Phùng Liên Dung, mỗi lần được thưởng gì đó đều phải đếm một lần sau đó mới cẩn thận cất kỹ.

Năm nay được nhiều hơn năm trước, nàng càng được nhiều hơn chút, thoi vàng nén bạc đổi ra cũng được 120 lượng, tính ra một năm này miệng Phùng Liên Dung phồng to, thật sự là phồng to bội phần đâu.

Nhưng lần này nàng không có thu hồi toàn bộ, chỉ để vàng vào, lại lấy ra chút bạc, chia thành chín phần, cho Chung ma ma, bốn cung nhân, bốn hoàng môn mỗi người một phần. Chung ma ma nhiều hơn ít, có 40 lượng, người khác, mỗi người 12 lượng.

Cộng lại là một số bạc lớn.

Chung ma ma vội khuyên nhủ: “Chủ tử cần gì như vậy, hầu hạ chủ tử là việc thuộc bổn phận của chúng ta, nào có thể thưởng nhiều như vậy.”

“Không nhiều lắm, năm nay ta được mấy trăm lượng bạc, không phải ma ma nói sau này sinh con ra còn được rất nhiều sao, này đó tính cái gì? Đều cầm đi, bằng không ta sẽ tức giận.”

Phùng Liên Dung vẫn nhớ chuyện của một đời trước, những người này đi theo bên người nàng rất khổ, ưu việt gì cũng không có, đi ra ngoài còn bị người bắt nạt, hiện giờ nàng tốt hơn chút, tự nhiên đối các nàng cũng phải tốt hơn nhiều.

Suy bụng ta ra bụng người, trước kia nàng nghèo túng như vậy nhưng các nàng cũng chưa từng ghét bỏ nàng, vẫn đều một mực chăm sóc tốt cho nàng.

Chung ma ma thấy vậy cũng chỉ có thể nhận, cung nhân và hoàng môn đều nói lời cảm tạ.

Phùng Liên Dung lại cho hai ma ma khác mỗi người một hồng bao, xem như đáp tạ mấy tháng này chăm sóc.

Hai ma ma tự nhiên là vui vẻ ra mặt.

Các nàng thường cách một đoạn thời gian đều sẽ đi bẩm báo với Hoàng thái hậu, 15 ngày lại đi một lần.

Hoàng thái hậu nghe xong gật đầu: “Tất cả không có chuyện gì là tốt rồi.” Lại ngừng một chút, “Phùng quý nhân như thế nào?”

Bà phái hai người này đi cũng không phải chỉ vì đứa bé trong bụng Phùng Liên Dung, cũng là muốn xem xem nàng là người như thế nào. Tuy rằng Thái tử thuyết phục bà tạm thời không động đứa bé này, nhưng nếu Phùng Liên Dung không tốt, đứa bé này đương nhiên là không thể để nàng nuôi.

Hai ma ma vội nói: “Phùng quý nhân rất tốt, không có cái giá, cũng không có tâm nhãn gì.”

Hoàng thái hậu nghĩ, năm đó Hồ quý phi cũng biểu hiện là không có tâm nhãn gì, kết quả đứa nhỏ sinh ra liền tranh cái này tranh cái kia.

Có đôi khi, người thay đổi thật sự rất nhanh.

Bà khoát tay: “Tiếp tục nhìn đi.”

Hai ma ma vội vàng ứng một tiếng.

Gần nhất Hồ quý phi như bị giam cầm, bởi vì Thái tử giám quốc, mắt thấy hai đứa con trai là không trông cậy được vào, bà ta lòng sinh sợ hãi. Nhớ ngày đó bà ta đối nghịch với Hoàng thái hậu, Hoàng hậu thế nào, sau này một khi Thái tử đăng cơ, bà ta còn có đường sống sao?

Ngày hôm đó Hồ quý phi liền đi cầu kiến Hoàng thượng.

Vốn Hoàng thái hậu hạ lệnh không có bất cứ phi tần nào cầu kiến, nhưng Hồ quý phi dù sao cũng không giống vậy, ngay cả Hoàng Ứng Túc cũng muốn giúp bà ta, thông báo với Hoàng thượng.

Mà lần trước Thái tử bị thương, Hoàng thượng hiểu rõ trái tim mình vẫn luôn hứng về Hồ quý phi, hai người lại lần nữa hòa hảo.

Nhưng mà, Hồ quý phi vừa nhìn thấy ông ta liền khóc: “Hoàng thượng bị bệnh thật sự là khiến thiếp thân lo lắng, hôm qua còn mơ thấy Hoàng thượng bị bệnh nghiêm trọng, sau khi thiếp thân bừng tỉnh liền vẫn luôn không có ngủ, trời sáng lập tức đến gặp Hoàng thượng.”

Hoàng thượng cười rộ lên: “Nàng đây là suy nghĩ nhiều, trẫm không phải rất tốt sao.”

“Nhưng vì sao lâu như vậy vẫn chưa khỏi hẳn?” Hồ quý phi nói, “Toàn bộ quốc gia vẫn cần Hoàng thượng đó, thiếp thân cũng không tin một đám ngự y đó đều trị không hết cho Hoàng thượng.”

Hoàng thượng thở dài, ông ta không phải cũng nóng ruột sao, bằng không cũng sẽ không kêu ngự dược phòng lại chế dược đan, ông ta thật sự không muốn cả ngày tĩnh dưỡng, ngay cả nữ sắc cũng không thể gần. [Móa, sao không chết sớm luôn đi cho lành, cứ edit đến đoạn ông HT vs HQP là ta muốn ói >

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 25: . Chủ động.
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 49: Phiên vương gặp phiên vương.
Chương 50
Chương 51
Chương 51: .
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...