Hơi thở nặng nề, lồng n.g.ự.c đau nhói như bị xé toạc, tiếng nức nở nghẹn lại nơi cổ họng câm lặng. Sở Vị quỳ sụp bên giường bệnh lạnh lẽo, nắm chặt bàn tay gầy gò, xương xẩu của Sở Việt Xuyên. Cái lạnh lẽo từ đầu ngón tay anh thấm sâu vào tim cậu, buốt giá đến tận cùng linh hồn. "Cha nuôi..." Cậu muốn gọi, muốn gào thét, nhưng chỉ có những tiếng nấc vô vọng bật ra. Người đàn ông đã vì cậu mà làm lụng vất vả, người đã nhặt cậu về từ cõi c.h.ế.t, người đã dốc hết tâm sức để dạy cậu nói, dạy cậu viết, cho cậu một cuộc đời ý nghĩa, giờ đây đã mãi mãi rời xa.
Sở Vị nhớ như in những năm tháng tuổi thơ cơ cực. Cậu sinh ra đã yếu ớt, lại câm điếc bẩm sinh. Bị bỏ rơi ở một góc chợ cũ, cậu sống lay lắt như một cái bóng. Cho đến khi Sở Việt Xuyên, một người đàn ông với đôi chân không lành lặn, nhưng ánh mắt kiên nghị và trái tim ấm áp, xuất hiện. Anh bế cậu lên, che chở cậu khỏi cái lạnh và những ánh mắt khinh miệt của thế gian. Từ đó, cuộc đời Sở Vị có thêm một điểm tựa vững chắc. Sở Việt Xuyên làm đủ mọi nghề, từ bán hàng rong, sửa giày dép, đến bốc vác, chỉ để có tiền chữa bệnh cho cậu, mua t.h.u.ố.c thang, rồi cặm cụi từng nét, từng chữ dạy cậu giao tiếp. Anh không bỏ cuộc, dù cậu bé câm điếc ấy đôi khi chỉ đáp lại bằng ánh mắt sợ hãi. Dần dần, dưới sự kiên nhẫn vô bờ bến của anh, Sở Vị đã có thể phát ra những âm thanh bập bẹ đầu tiên, rồi từng câu, từng chữ, dù còn ngọng nghịu.
Cậu chăm chỉ học hành, không phụ tấm lòng của cha nuôi. Thi đỗ đại học y, cậu đã nghĩ, cuối cùng mình cũng có thể đứng vững trên đôi chân của mình, có thể phụng dưỡng, báo đáp ân nhân. Nhưng cuộc đời thật trớ trêu. Khi những cánh cửa tương lai vừa hé mở, cánh cửa sinh mệnh của Sở Việt Xuyên lại đóng sập. Anh ra đi vì căn bệnh quái ác, bỏ lại Sở Vị bơ vơ giữa dòng đời.
Nỗi đau quá lớn, như một nhát d.a.o đ.â.m xuyên qua tim. Sở Vị ngã gục bên linh cữu của cha nuôi, ý thức chìm dần vào bóng tối vô tận. Khi tỉnh lại, một cảm giác xa lạ ập đến. Đầu óc choáng váng, thân thể nhỏ bé, và đặc biệt là tiếng ồn ào hỗn tạp xung quanh. Tiếng loa phóng thanh rè rè phát tin tức, tiếng xe đạp lách cách, tiếng người nói chuyện ồn ào bằng phương ngữ cũ kỹ. Cậu mở mắt. Một căn phòng cũ kỹ với bức tường vôi vữa bong tróc, chiếc quạt trần quay chậm chạp, và ánh nắng vàng vọt xuyên qua khung cửa sổ gỗ cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-ve-ben-anh/chuong-1-tro-ve-nam-ay-mua-bui-mo-mit.html.]
Không thể nào! Đây là... những năm 70?
Ký ức của kiếp trước hiện lên rõ mồn một. Cậu đã quay trở về! Quay trở về thời điểm mà mọi thứ còn đơn sơ, cũ kỹ, nhưng cũng là lúc Sở Việt Xuyên của cậu vẫn còn trẻ, vẫn còn khỏe mạnh, chưa bị tàn tật, chưa phải trải qua cuộc sống bôn ba khổ cực. Cậu vẫn là đứa bé câm điếc, nhưng lần này, cậu sinh sớm hơn mười năm. Một tia hy vọng le lói bùng lên trong trái tim đau khổ của Sở Vị. Cậu có cơ hội! Cơ hội để thay đổi số phận của cả hai, để bù đắp tất cả những gì kiếp trước chưa kịp làm.
Với ký ức của một người trưởng thành và kiến thức y học của một sinh viên đại học, Sở Vị tin rằng mình có thể làm được. Cậu sẽ tìm thấy Sở Việt Xuyên, bảo vệ anh, và không để anh phải chịu đựng những cay đắng của cuộc đời nữa. Quyết tâm mãnh liệt cháy lên trong lòng cậu bé câm điếc, xua tan đi phần nào nỗi đau mất mát. Cậu sẽ không để bi kịch lặp lại. Cậu sẽ mang lại cho anh một cuộc đời hạnh phúc.
________________________________________
--------------------------------------------------