Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trúc Mã Giam Cầm Tôi

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi theo phản xạ lùi lại, nhưng sau lưng lại là mép giường, thế là ngồi phịch xuống, càng tiện cho Kỳ Ngạn tiến sát hơn.

"Em họ Bạch Thiển Cảnh thích anh, mà anh ta lại không vừa mắt em." Anh thì thầm, hơi thở ấm nóng phả lên chóp mũi tôi, "Phi Phi, em nói xem tại sao lại như vậy?"

Trong giọng nói của anh ấy có một chút ý cười nhẹ.

Anh đã đến rất gần rồi, đôi mắt xinh đẹp lúc nào cũng ướt át ấy đang ở ngay trước mặt tôi, như suối nguồn trong khe núi, lạnh lẽo và trong suốt. Bóng đèn chùm phản chiếu trong đôi mắt anh, như một con cá nhỏ bơi lội.

Và giờ đây tôi như bị hút vào trong đó, thành con cá không thể thoát ra khỏi mặt hồ sâu.

Tôi ngơ ngẩn nhìn vào mắt anh thật lâu mới hỏi khẽ:

"…Kỳ Ngạn, có phải anh đang… trêu ghẹo em không?"

Ánh đèn lay động một cái, bầu không khí mờ ám lập tức tan biến sạch. Kỳ Ngạn khẽ cong môi, xoay người ngồi lại mép giường, bất đắc dĩ nói:

"Phi Phi, em đúng là quá biết xem sắc mặt người khác rồi."

Anh nhất định là đang khen tôi. Chắc chắn vậy!

Trong nhóm chat bạn học cấp ba, cuộc bàn tán về tôi và Kỳ Ngạn sau khi hai nhân vật chính không lên tiếng thì cũng dần lắng xuống, chuyển sang những chủ đề khác.

Lúc trước vì công việc bận rộn, tôi chẳng buồn mở nhóm chat, giờ mới biết hóa ra không ít bạn học đã chuẩn bị kết hôn rồi.

Đặc biệt là Lý Viên Viên – người từng ngồi cùng bàn với tôi một thời gian. Tôi nhớ cô ấy nhỏ con, gầy gò, ai ngờ giờ đã sinh đứa thứ hai rồi.

Tôi cảm khái với Kỳ Ngạn:

"Thời gian đúng là không chừa một ai cả!"

Chưa dứt lời, điện thoại rung lên hai cái, tôi mở ra xem thì thấy Đinh Uyển lén lút nhắn cho tôi:

"Ngu Phi Phi, cậu với Kỳ Ngạn đang hẹn hò phải không?"

Chưa kịp trả lời, cô ấy lại gửi tiếp:

"Dạo này cậu hỏi tụi tớ về mấy chuyện hồi cấp ba, chẳng lẽ nghi ngờ Kỳ Ngạn từng cắm sừng cậu, mà đối tượng lại là bạn học cũ à?"

Tôi: "..."

Nghe nói giờ Đinh Uyển viết tiểu thuyết trên Zhihu, quả nhiên trí tưởng tượng không phải dạng vừa.

Tôi định phản bác theo bản năng, nhưng nghĩ đến Khương Diệu, ngón tay khựng lại một chút, rồi gõ:

“Cậu còn nhớ Khương Diệu lớp bên cạnh hồi đó không? Cô bạn học mỹ thuật ấy."

Ai ngờ Đinh Uyển bỗng nhiên im bặt.

Tôi không bỏ cuộc, gửi liền hai chục sticker, cuối cùng cũng gọi được cô ấy trở lại. Nhưng cô ấy cứ ấp a ấp úng:

"Khương Diệu à… Khương Diệu cô ấy…"

"Không sao, cậu cứ nói đi."

Cuối cùng như đã lấy hết can đảm, Đinh Uyển nói:

"Thật ra hồi đó, nếu nói ai có khả năng hẹn hò với Kỳ Ngạn nhất trong trường, ngoài cậu ra, thì chỉ có thể là Khương Diệu thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truc-ma-giam-cam-toi/chuong-22-truc-ma-giam-cam-toi.html.]

"Có lần chiều thứ sáu tan học, tớ quay lại trường lấy đồ, tình cờ thấy Kỳ Ngạn và Khương Diệu cùng đi ra cổng — tuy không có hành động thân mật gì, nhưng Kỳ Ngạn đang cõng giá vẽ của cô ấy. Cả hai đều không nói gì, nhưng khung cảnh lúc ấy rất hài hòa."

Tôi đột nhiên thấy n.g.ự.c mình nặng nề, khó thở.

Khương Diệu luôn là một cái tên không thể phai mờ trong ký ức tôi.

Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang, lãng mạn, đậm chất nghệ sĩ, như thể tất cả những lời hoa mỹ trên đời đều có thể dùng để mô tả cô ấy. Sau kỳ thi đại học, tôi nghe nói cô ấy đã vào Học viện Mỹ thuật Thanh Hoa.

Dù nhìn từ góc độ nào, tôi cũng không bằng cô ấy.

Đinh Uyển an ủi tôi:

"Không sao, dù gì chuyện cũng là quá khứ rồi. Mà trước khi đi du học năm lớp 12, cậu ấy và Khương Diệu đâu có liên lạc gì nhiều nữa. Hơn nữa, nghe nói Khương Diệu giờ mở phòng tranh ở Thượng Hải, chắc cũng không còn liên hệ gì với Kỳ Ngạn đâu…"

Tôi nhìn sang bên cạnh, thấy Kỳ Ngạn đang kiểm tra bản vẽ thiết kế trang sức mà nhà thiết kế vừa gửi.

Nghe nói mẫu mới mùa sau sắp ra mắt, mấy ngày nay cả công ty bận rộn, anh ấy cũng thường tăng ca đến khuya mới về.

Công ty trang sức kết hợp phòng tranh, nghe qua đã thấy hợp nhau quá.

Tôi càng buồn hơn.

Tâm trạng u uất kéo dài suốt hai ngày, Liễu Hạ bỗng liên lạc với tôi:

"Phi Phi, tớ phát hiện một quán buffet hải sản siêu ngon, có cua xanh và tôm tích tươi rói, giá lại rẻ nữa. Cậu rảnh hôm nào thì tụi mình đi ăn nhé!"

Tôi lập tức phấn chấn:

"Lúc nào cũng được!"

Liễu Hạ: "???"

Tôi: "Tớ nghỉ việc rồi!"

“Trời đất, Phi Phi, cậu gan thật đó!" Liễu Hạ lập tức gọi điện, "Cậu nghỉ hồi nào? Làm thủ tục chưa? Tìm được chỗ mới chưa?"

Tôi nghẹn họng:

“Tớ… chưa tìm, giờ đang ở nhà bạn."

Liễu Hạ thoải mái nói:

"Không sao, vậy gọi luôn bạn cậu đi cùng. Chốt chiều thứ bảy tuần này nha."

Kỳ Ngạn về nhà, tôi kể chuyện Liễu Hạ rủ đi ăn.

Anh ấy nhìn tôi một cái:

"Dạo này em có vẻ không vui lắm."

Rồi ngừng một chút, lại hỏi:

"Đây là bạn em à?"

Tôi gật đầu lia lịa:

"Bạn thân đại học của em! Trước giờ giúp em nhiều lắm luôn!"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trúc Mã Giam Cầm Tôi
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...