Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trúc Mã Giam Cầm Tôi

Chương 53

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Phi Phi, em biết không? Thực ra trong khóa của chúng ta, em là học sinh mà thầy Diệp thích nhất.” Anh nói, “Từ thời cấp ba đã vậy rồi. Thầy biết anh bị bệnh, cũng biết anh và em là bạn rất thân. Thầy còn đặc biệt gọi anh tới nói chuyện, bảo rằng em vốn thẳng thắn, vô tư, nên anh phải kiềm chế cảm xúc, đừng làm em tổn thương.”

“Cho nên, Phi Phi, em xem, thực ra em luôn là một cô gái nổi bật, chỉ là bản thân em lại chẳng nhận ra.”

Tôi nghi ngờ anh đang vòng vo chê mình chậm hiểu, nhưng lại không có chứng cứ.

“Thôi, không nói chuyện này nữa.” Tôi phẩy tay, đổi chủ đề. “Nếu vậy thì em sẽ đi gặp Khương Diệu. Dù anh đã giải thích rất rõ ràng, nhưng em vẫn muốn nghe xem cô ấy nói gì.”

Kỳ Ngạn hơi nhướng mày:

“Em sợ anh lừa em à?”

Tôi hừ hừ: “Biết đâu được. Khương Diệu là đại mỹ nhân, nhỡ anh từng thích cô ấy thì sao?”

Chưa dứt lời, cổ tay tôi đã bị Kỳ Ngạn nắm chặt, áp vào bức tường phía sau.

Anh từng chút từng chút áp sát, thong thả hôn lên mắt và chóp mũi tôi, rồi cuối cùng mới dừng ở môi, chậm rãi cọ xát.

… Cứu tôi với, anh ấy thật sự rất giỏi.

Bị hôn đến mức chân tôi mềm nhũn, cơ thể theo bản năng trượt xuống, lại bị anh vòng tay ôm eo kéo về.

Tôi vốn không thấp, nhưng anh lại cao ráo, thẳng tắp, nên cuối cùng tôi gần như phải treo cả người lên người anh, thở gấp, mắt còn mờ đi bởi một lớp nước mỏng.

Ngón tay Kỳ Ngạn luồn vào dưới gấu áo tôi, dừng lại ở bên hông, rồi siết nhẹ.

Anh vùi mặt vào vai tôi, khép mắt, giọng khàn khàn:

“Phi Phi, để anh bình tĩnh một chút.”

Bên ngoài phòng khách, cách một bức tường.

Mẹ tôi đã ra ngoài đi chợ.

Nắng xuân xuyên qua rèm cửa lay động, rải xuống nền nhà những mảng sáng loang lổ như vụn vàng.

Trước khi bầu không khí mờ ám kịp lan thêm, tôi đẩy Kỳ Ngạn ra, khẽ nói:

“Đây là nhà em.”

“Anh biết, Phi Phi.” Anh cúi mắt nhìn tôi, khẽ cười. “Anh chưa đến mức mất bình tĩnh như vậy.”

Tôi cố kéo câu chuyện trở lại:

“... Vậy em sẽ hẹn Khương Diệu nhé?”

“Ừm.”

Cuối cùng tôi và Khương Diệu hẹn sẽ gặp nhau tại phòng tranh của cô ấy sau khi tôi về Thượng Hải.

Ngày tôi và Kỳ Ngạn rời đi, trời xuân lất phất mưa.

Mưa rơi trên cánh hoa, rải đầy mặt đất một màu hồng trắng.

Mẹ tôi không yên tâm nên tiễn chúng tôi ra tận ga tàu cao tốc. Trước khi qua cửa an ninh, bà còn dặn:

“Phi Phi, về đó nghỉ ngơi đủ rồi thì tìm việc đi nhé. Con đã là người lớn, đừng như trẻ con nữa. Huống hồ—”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truc-ma-giam-cam-toi/chuong-53-truc-ma-giam-cam-toi.html.]

Bà ngập ngừng, nhưng tôi lập tức hiểu ý chưa nói hết.

Huống hồ tôi đang yêu Kỳ Ngạn, không thể cứ để anh nuôi mãi.

Phải nói rằng, mẹ tôi nói rất có lý.

Tôi gật đầu, rồi mạnh mẽ vẫy tay:

“Con biết rồi, mẹ về đi!”

Kết quả là khi chúng tôi về Thượng Hải, tôi lại cuộn mình trong căn phòng đầy hương cam xem phim Vua Hài.

Khi trên màn ảnh chiếu đến cảnh kinh điển giữa Liễu Phiêu Phiêu và Doãn Thiên Sầu, Kỳ Ngạn bỗng nói:

“Phi Phi, đừng làm những công việc em không thích nữa.”

Tôi ngẩng đầu trong lòng anh:

“Nếu em không làm việc thì anh nuôi em à?”

“Anh nuôi.” Anh cúi đầu, môi khẽ lướt qua trán tôi. “Anh đâu phải nuôi không nổi.”

… Dù giọng điệu rất kiêu ngạo, nhưng tôi phải thừa nhận, anh nói đúng.

Nhưng tôi vẫn thấy cần giải thích cho mình:

“Em không phải không muốn làm gì, chỉ chờ ăn chờ chết. Chỉ là trước đây làm thiết kế, bị khách hàng ép tới bầm dập, em thật sự không thích. Em muốn làm điều mình thích, lại có thể kiếm tiền — nghe có vẻ hơi viển vông đúng không?”

Nói câu cuối, tôi hơi chột dạ.

Tôi đã 26 tuổi, lăn lộn trong đời sống công sở ba năm, thừa biết đời này khó có chuyện vẹn cả đôi đường.

Nhưng tôi đã gặp lại Kỳ Ngạn, lại liên lạc với Đinh Uyển, thậm chí nhớ về Khương Diệu — cô gái cấp ba luôn mang bảng vẽ lang thang khắp trường.

Nếu đã có người sống được bằng đam mê, thì tại sao người đó không thể là tôi?

Nhưng Kỳ Ngạn chỉ nói:

“Anh biết, Phi Phi.”

“Có lúc anh muốn giữ em mãi bên mình, không cho đi đâu. Nhưng anh cũng rõ, như thế em sẽ chạy nhanh hơn.”

Anh đưa tay che mắt tôi, dường như không muốn tôi nhìn thấy cảm xúc trong đáy mắt anh.

Bóng tối bất chợt phóng đại thính giác, chỉ còn giọng nói của anh vang lên rõ ràng:

“Vì thế, Phi Phi, anh trao cho em quyền lựa chọn. Dù em ở bên anh hay ra ngoài làm việc tự do, anh đều chào đón, đều bằng lòng.”

Khoảnh khắc đó, không hiểu sao tôi chợt nhớ lại một chuyện thời cấp ba.

Hồi đó, tôi liều mạng mà không biết trời cao đất dày, chọn một bộ phim kinh dị nổi tiếng chiếu trong lớp.

Đến khi nhạc phim càng lúc càng rợn người thì chuông vào học vang lên. Cả lớp hoảng hốt giục tôi lên tắt máy.

Nhưng máy chiếu phải đến tận bục giảng mới kéo được màn xuống và tắt.

Khi ấy tôi đã sợ đến run, nhưng vẫn cố gượng bước lên.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trúc Mã Giam Cầm Tôi
Chương 53

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 53
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...