“Dì ơi, sợi dây chuyền này chắc phải nặng đến 50 gram ấy nhỉ, đẹp quá trời luôn!”
“Lần đầu tiên cháu được chạm vào dây chuyền vàng đó. Nếu mà được đeo vài hôm thì thích biết bao!”
Bên tai vang lên giọng điệu ngọt xớt pha chút toan tính của Trần Lộ.
Tôi biết, mình đã sống lại.
Kiếp trước, cô ta cũng dùng giọng điệu đáng thương này để lừa lấy dây chuyền vàng của mẹ tôi.
Hôm sau đã giả vờ nói làm mất.
Tôi tưởng là cô ta sơ ý, ai ngờ quay đầu lại đã thấy cô ta đem dây chuyền đến tiệm vàng nhà tôi bán.
Tôi chất vấn, cô ta mặt dày cãi lại, bảo là bạn bè với nhau, chỉ mượn tạm để giải quyết khó khăn thôi.
Còn nói tôi đừng có keo kiệt.
Sau này tôi mới biết, cô ta ăn chơi trác táng bên ngoài, nợ đến hai trăm ngàn tiền vay nặng lãi.
Tôi tức đến run người, định đuổi cô ta ngay lập tức.
Cô ta liền xé áo, đòi tôi đưa năm trăm ngàn.
Nếu không, sẽ báo công an nói ba tôi giở trò đồi bại với cô ta.
Tôi không thèm đếm xỉa, kiên quyết đuổi cô ta ra khỏi nhà.
Tối hôm đó, cô ta điên cuồng đập cửa, khóc lóc nói muốn xin lỗi.
Ba mẹ tôi sợ làm phiền hàng xóm, đành mở cửa cho vào.
Kết quả, mẹ tôi bị Trần Lộ đạp ngã, ba tôi thì bị đánh ngất bằng gậy sắt.
Ba tên tóc vàng kéo tôi vào phòng ngủ…
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi chết, tôi thấy Trần Lộ dội xăng lên người tôi, khuôn mặt vặn vẹo gào lên:
“Chỉ là năm trăm ngàn thôi mà! Ai bảo các người không cho tôi? Đã không cho thì đi c h e c hết đi!”
Chỉ cần nghĩ đến cảnh đó, tôi đã hận không thể lập tức bóp c h e c cô ta.
Nhưng nhìn ba mẹ đang dịu dàng mỉm cười trước mắt, tôi cắn môi đến bật m á u, cố gắng kiềm chế bản thân.
Tôi không thể, vì đám cặn bã này mà hủy hoại tương lai của mình!
Trần Lộ ra vẻ đáng thương, sắp rưng rưng nước mắt. Mẹ tôi thấy vậy thì mềm lòng, giơ tay định tháo dây chuyền.
Tôi vội vàng lại gần, thân mật khoác tay mẹ, cũng tiện tay ngăn động tác của bà lại.
“Trần Lộ, cậu cứ nhìn chằm chằm vào dây chuyền vàng của mẹ tôi làm gì vậy? Không lẽ định ăn trộm à?”
“Vãn Vãn!” – Mẹ tôi kinh ngạc nhìn tôi. Bà chưa từng thấy tôi nói chuyện sắc sảo như vậy.
Sắc mặt Trần Lộ hơi cứng lại, nhưng rồi nhanh chóng nở nụ cười ngọt ngào:
“Vãn Vãn, tớ không có…”
“À mà, khi nào cậu đi vậy?” – Tôi cố ý nhìn cô ta với ánh mắt khinh bỉ – “Không lẽ định bám lấy nhà tớ cả kỳ nghỉ này luôn sao?”
Nụ cười giả tạo của Trần Lộ lập tức đông cứng.
“Lâm Vãn, cậu có ý gì? Tớ nói rồi là tớ chỉ là đến đây du lịch. Chẳng qua đặt không kịp khách sạn thôi…”
“Gần ga tàu có nhà nghỉ đó, rẻ lắm. Hay là để tớ đưa cậu tới?”
“Lâm Vãn! Cậu quá đáng thật rồi đấy!” – Cô ta làm ra vẻ như bị xúc phạm nặng nề – “Tớ lặn lội đến đây, cậu lại đối xử với tớ như vậy? Tớ coi cậu là bạn đó!”
Bạn?
Bạn kiểu gì mà coi tôi là chỗ trốn nợ với máy rút tiền di động chứ?
Tôi cười lạnh trong lòng.
“Xin lỗi, tôi không có loại bạn như cậu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trung-sinh-tra-thu-nguoi-ban-doc-ac/chuong-1.html.]
“Muốn đi thì đi ngay. Không thì tôi đưa cậu đến đồn công an.”
“Tôi tin, cảnh sát sẽ vui vẻ giúp cậu tìm một chỗ ở tốt đó.”
Đồng tử Trần Lộ co rút, như thể bị giẫm trúng đuôi.
“Cậu… đồ điên này!” – Cô ta chửi trong cơn thịnh nộ, giật lấy balo trên ghế sofa, lườm tôi một cái đầy căm hận.
Ánh mắt cuối cùng còn liếc nhanh qua sợi dây chuyền của mẹ tôi, lộ rõ tham lam và tiếc nuối.
Cuối cùng cô ta dậm mạnh chân, nghiến răng:
“Được! Tớ đi! Lâm Vãn, cứ đợi đấy! Rồi cậu sẽ hối hận!”
“Khoan đã!”
Ngay khi cô ta vừa bước tới cửa, tôi bỗng gọi giật lại.
Cô ta khựng lại, quay đầu nhìn, còn tưởng tôi đổi ý.
Tôi bước đến, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của cô ta, rút từ balo ra một chai nước ngọt.
Là chai ba tôi đã mua lúc ra ga đón cô ta.
“Cái này, là của nhà tôi.”
Tôi lắc lắc chai nước trước mặt cô ta, rồi ngay sau đó…
“Rầm!” – Tôi dập cửa thật mạnh trước mặt cô ta.
Ngoài cửa lập tức vang lên tiếng chửi rủa điên cuồng.
“Vãn Vãn, chuyện này là sao vậy con?”
Mẹ tôi giờ mới hoàn hồn, hiển nhiên bị phản ứng vừa rồi của tôi dọa cho sững sờ.
“Mẹ ơi, bạn con vừa bị người khác nhắn tin thông báo, Trần Lộ lừa tiền người ta rồi trốn về đây để trốn nợ.”
“Mẹ tin con đi, sau này nhất định đừng bao giờ mở cửa cho cô ta nữa.”
Mẹ tôi vẻ mặt ngờ vực.
Ba tôi thì im lặng nhìn tôi vài giây, rồi gật đầu trầm giọng nói:
“Được rồi, cứ nghe theo con gái mình đi.”
Ông đứng dậy kiểm tra lại cửa, khóa chặt.
Tôi âm thầm thở phào, nhẹ nhàng thả lỏng cả người.
Kiếp này, tôi tuyệt đối sẽ không để bi kịch kia lặp lại!
Tối hôm đó, điện thoại trên đầu giường rung liên tục như điên.
Trần Lộ spam hàng chục tin nhắn thoại trong group lớp, khóc lóc đến xé lòng:
“Hu hu hu… Lâm Vãn quá đáng lắm!”
“Tớ lặn lội đường xa đến chơi với cậu ấy, vậy mà bị đuổi ra khỏi nhà! Đồ đạc cũng bị ném ra ngoài!”
“Trời đã tối, một mình tớ ở thành phố lạ, sợ lắm…”
Group lớp lập tức nổ tung.
“Trời ơi! Bình thường Lâm Vãn nhìn cũng tốt mà, sao lại như vậy?”
“@LâmVãn, Lộ Lộ không quen ai ở đấy hết, cậu để cô ấy một mình ngoài đó à? Nguy hiểm lắm!”
“Đúng đó, là bạn học với nhau, cho ở vài hôm thì sao chứ?”
Cũng có vài người đứng về phía tôi:
“Có chuyện bất thường chắc chắn có lý do. Lâm Vãn không phải kiểu người vô lý đâu.”
“Trần Lộ, có phải cậu đã nói gì đó không đúng?”
--------------------------------------------------