Nhắn Nhủ: Dương sẽ không drop, cam đoan đó! Nếu ai đó thấy tiến độ quá chậm th" /> Nhắn Nhủ: Dương sẽ không drop, cam đoan đó! Nếu ai đó thấy tiến độ quá chậm th"> Nhắn Nhủ: Dương sẽ không drop, cam đoan đó! Nếu ai đó thấy tiến độ quá chậm th" />
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trường Tình - Nữ Thượng Nữ Hạ

Chương 100

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Vâng." Tạ Khinh Dung hài lòng gật đầu.

Bố Tạ thấy trên mặt con gái một lần nữa có nụ cười thì trong lòng cũng không còn trầm trọng, chỉ là trong lòng vẫn có điểm tiếc nuối, bất quá bỏ đi, con gái hài lòng mới là quan trọng nhất.

Tạ Khinh Dung cũng không lập tức gọi điện cho Mộc Hãn, cô dự định cho Mộc Hãn một kinh hỉ.

Mộc Hãn ở tại khách sạn ở cạnh quảng trường ở gần nhà Tạ Khinh Dung, nàng giống Tạ Khinh Dung, cũng xin nghỉ dài hạn, loại trạng thái này Mộc Hãn không có tâm trạng làm việc. Mộc Hãn mở cửa sổ trong gian phòng khách sạn, cửa sổ phòng này có thể thấy nhà Tạ Khinh Dung. Nàng ngây ra trên ghế, trong đầu chỉ có thể lo lắng và bất an. Mộc Hãn cảm thấy bản thân bất lực thật tệ hại, thời gian trôi qua cũng mới hai tuần thôi, nhưng Mộc Hãn sống một ngày bằng một năm, mỗi ngày cầm điện thoại gọi cho Dung Dung, cuộc điện thoại vừa thông kia chính là an ủi lớn nhất trong lòng Mộc Hãn.

Nghe được tiếng đập cửa, Mộc Hãn tưởng nhân viên phục vụ của khách sạn, còn có chút không vui vì bị quấy rối, thế nhưng khi nàng mở cửa, thấy Tạ Khinh Dung đứng ở cửa thì Mộc Hãn thoáng cái sợ ngây người.

"Thế nào, không chào đón mình sao?" Tạ Khinh Dung nhìn Mộc Hãn mỉm cười hỏi.

"Sao cậu lại tới đây?" Mộc Hãn không thể tin hỏi, tối hôm qua Dung Dung còn nói cùng nàng có thể không nhanh như vậy, hôm nay Dung Dung đi ra trước mắt, cảm giác như nàng đang nằm mơ. Mộc Hãn còn rất không chắc chắc mà véo một chút đùi mình, xác định bản thân không phải đang nằm mơ.

"Để mình vào phòng trước rồi tiếp tục được chứ?" Tạ Khinh Dung nghĩ vẻ ngơ ngác của Mộc Hãn nhìn rất ngốc.

Mộc Hãn một tay kéo Tạ Khinh Dung vào phòng. Nàng không chắc, nếu bắt mình tiếp tục chờ đợi thì có thể không khắc chế được mà vọt tới nhà Dung Dung đòi người hay không, cho nên vừa vào gian phòng thì Mộc Hãn cấp thiết nhào vào lòng Tạ Khinh Dung.

"Dung Dung, mình đã sợ cậu sẽ bỏ lại mình, mỗi ngày mình đều suy nghĩ đến cậu, trong óc tràn đầy là cậu, mình nghĩ nếu cậu không tới thì sớm muộn gì mình cũng phát điên..." Mộc Hãn có chút cấp thiết mà bất an nói, tựa hồ như móc trái tim ra vội giao cho Tạ Khinh Dung xem, cho nàng xem xem bản thân rốt cuộc nhớ nàng bao nhiêu.

"Không sao, ba mẹ có thể cho chúng ta cùng một chỗ." Tạ Khinh Dung vỗ nhẹ lưng Mộc Hãn mềm nhẹ nói, sắc mặt Mộc Hãn có chút tái nhợt, nhìn ra được mấy ngày này Mộc Hãn sống thật không tốt.

Mộc Hãn nghe xong, nước mắt cách chảy xuống tách tách, vài chục năm, giờ khắc này, Mộc Hãn mới chính thức cảm thấy hạnh phúc lúc này của bản thân là thật, trái tim treo trong không trung rốt cục rơi xuống đất.

"Sao lại khóc?" Tạ Khinh Dung có chút yêu thương lau nước mắt cho Mộc Hãn.

"Người ta chỉ là rất cao hứng." Mộc Hãn cũng không muốn như vậy, gần đây bản thân quá đa sầu đa cảm, nàng cũng rất ghét bản thân như vậy.

Môi Tạ Khinh Dung dán lên khóe mắt Mộc Hãn, vì Mộc Hãn mà hôn tới nước mắt ở khóe mắt, Mộc Hãn thuận thế hôn lên môi Tạ Khinh Dung, lúc này so với bất luận lúc nào nàng cũng bức thiết muốn thân thiết da thịt cùng Dung Dung, tựa hồ chỉ có hòa hợp thành một thể cùng Tạ Khinh Dung mới có thể thật sự chân thật cảm thụ được sự tồn tại của Tạ Khinh Dung, cảm thụ được Tạ Khinh Dung chân chính thuộc về mình.

Tay Mộc Hãn có chút cấp thiết bắt đầu cởi quần áo Tạ Khinh Dung, Tạ Khinh Dung lập tức ý thức được Mộc Hãn muốn gì, cô thập phần dung túng Mộc Hãn, rất phối hợp với hành động của Mộc Hãn, đưa tay cởi quần áo trên người Mộc Hãn, chỉ là động tác có chút lạ lẫm mà thôi.

Khác với ôn nhu bình thường, hai người lần đầu tiên cấp thiết cùng nhiệt tình như vậy, cái cảm giác như mất mà có lại này, như hận không thể nhét đối phương vào xương tủy của bản thân...

"Dung Dung gầy thật nhiều." Tình cảm mãnh liệt qua đi, Mộc Hãn ghé vào trên người Tạ Khinh Dung, thấy xương quai xanh của Tạ Khinh Dung nhô rõ hơn so với bình thường, vài ngày ngắn ngủi Dung Dung đã gầy rất nhiều. Mộc Hãn vùi mặt vào trước ngực Tạ Khinh Dung rầu rĩ, nàng không vui.

"Nếu mình không tiều tụy thì ba mẹ sao cho chúng ta cùng một chỗ được. Cậu còn nói mình, cậu so với mình gầy càng nhiều, nhất định không ăn uống tốt, cậu đã đáp ứng sẽ chiếu cố tốt bản thân, một điểm đều không nghe lời." Tạ Khinh Dung vuốt xương bả vai của Mộc Hãn, xương bả vai một chút thịt cũng không có, có chút đâm vào tay, không sờ thích như trước.

"Người ta không muốn ăn mà, sau này người ta muốn nuôi Dung Dung đến mập mạp ..." Mộc Hãn làm nũng nói, nàng thích cảm giác bị Dung Dung quản.

"Mấy ngày nay dạ dày có đau hay không?" Tạ Khinh Dung nhíu mày hỏi.

"Không có." Cho dù có, Mộc Hãn cũng sẽ nói không có, nếu không Dung Dung sẽ tức giận.

"Sau này, mặc kệ tình huống gì, đặt thân thể của chính mình ở vị trí thứ nhất." Tạ Khinh Dung không thể nhìn nhất là Mộc Hãn dày vò thân thể của chính mình.

"Ừ." Mộc Hãn rất nghe lời gật đầu, nàng đây là vào tai trái ra tai phải, dù là còn có lần sau, nàng cũng sẽ không đối xử tử tế với bản thân, dù sao cảm giác dày công tàn phá rồi có người yêu thương rất tốt.

"Ba mình ngày mai bảo cậu về nhà gặp người lớn." Tạ Khinh Dung nhẹ nhàng tung một câu như thế, nhưng làm cho Mộc Hãn thiếu chút nữa bắn khỏi giường.

"A!? Nhanh như vậy, người ta còn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt..." Mộc Hãn nóng nảy như kiến bò trên chảo nóng.

"Cậu cũng không phải chưa từng tới nhà, đã tới vô số lần, còn cần chuẩn bị sao?" Nhìn Mộc Hãn như gặp đại địch thì Tạ Khinh Dung có chút buồn cười gõ trán Mộc Hãn một chút.

"Lúc đó không giống, ý nghĩa thật không giống, trước đây mình là dùng thân phận bạn học của cậu tới nhà, ngày mai thế nhưng dùng thân phận vợ của cậu, đâu có thể như nhau, cậu sẽ không hiểu nổi tâm tình khi đưa vợ xấu ra mắt cha mẹ chồng ..."

"Cậu là vợ, mình đây là gì?" Tạ Khinh Dung nhướn mi hỏi.

"Cậu là lão bà của mình!" Mộc Hãn đắc ý đáp lại, bất quá đắc ý không duy trì lâu, vừa nghĩ đến ngày mai phải gặp hai lão Tạ gia thì Mộc Hãn thấy da đầu tê dại.

"Dung Dung, đêm nay mình khẳng định không ngủ được, vừa nghĩ đến ngày mai gặp ba mẹ thì mình rất khẩn trương, rất không an tâm..." Mộc Hãn nghĩ bản thân chưa từng khẩn trương như thế, phỏng chừng dù là thấy nguyên thủ quốc gia cũng sẽ không khẩn trương như thế.

"Cậu không cần quá khẩn trương, trước đây tới thế nào thì ngày mai tới như thế, hơn nữa người vợ này của mình một chút cũng không xấu, đẹp vô cùng, cho nên không cần sợ gặp cha mẹ chồng..." Hiếm khi Tạ Khinh Dung dùng ngữ khí nhẹ nhàng như vậy trêu chọc Mộc Hãn.

"Nếu là mình là nam nhân thì không sao, nhưng là nữ nhân, đoạt đi con gái bảo bối nhất của ba mẹ cậu, trong lòng bọn họ khẳng định có câu oán hận với mình..." Mộc Hãn thừa nhận bản thân hổ thẹn với vợ chồng họ Tạ, con gái bọn họ đang êm đẹp bị bản thân bẻ cong, Mộc Hãn bắt đầu buồn lo vô cớ, càng nghĩ càng xao động bất an.

"Cậu suy nghĩ nhiều quá, ba mẹ bảo mình mang cậu về nhà chính là đồng ý rồi, cậu không nên suy nghĩ bậy bạ." Tạ Khinh Dung nhìn Mộc Hãn một vẻ càng nghĩ càng sầu cùng bất an thì có chút bất đắc dĩ. Mộc Hãn quá trông gà hoá cuốc, ở đâu còn có vẻ tâm cơ mạnh mẽ tính kế người khác lúc bình thường đây

Hết chương 100

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trường Tình - Nữ Thượng Nữ Hạ
Chương 100

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...