Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trường Tình - Nữ Thượng Nữ Hạ

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cảm giác chờ đợi một người, thời gian dài thế nào, Mộc Hãn so với bất cứ ai càng hiểu rõ. Vừa dài vừa lâu, lại tràn ngập cảm giác chờ mong, Mộc Hãn nhìn đồng hồ vô số lần, cuối cùng Tạ Khinh Dung cũng xuất hiện, cái loại xúc động này, Mộc Hãn nghĩ rẳng chẳng ai có thể giải thích được.

Tạ Khinh Dung đem cơm trong hộp giữ ấm xúc ra chén cho Mộc Hãn, thấy Mộc Hãn dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn mình, Tạ Khinh Dung đi qua chỗ khác, không thèm quan tâm.

“Tôi chỉ muốn cô mau chóng khỏi bệnh, đừng làm phiền tôi nữa, hại tôi mỗi ngày phải chạy đến bệnh viện.” Tạ Khinh Dung lãnh đạm nói, cô chẳng muốn ở gần cục phiền toái Mộc Hãn này.

Mộc Hãn biết, Tạ Khinh Dung miệng nói vô tình, nhưng vẫn tận tình chăm sóc. Hai ngày truyền nước biển, không có khẩu vị, đói bụng muốn ăn đủ thứ, nhưng cái gì cũng không ăn được, quả thật rất khó chịu, tuy rằng mình không nói, nhưng Dung Dung vẫn tinh tế phát hiện.

Mộc Hãn thản nhiên nở nụ cười, im lặng ăn cơm, có cảm giác cơm hôm nay còn ngọt hơn cả mật.

Theo lý mà nói, cô và Mộc Hãn là kẻ thù, nhưng quen biết mười ba năm, là bạn tốt mười năm, hai người dù sao vẫn tồn tại sự phối hợp ăn ý vô hình, Mộc Hãn giờ phút này im lặng, đây là cách tốt nhất, nếu nàng nói lời cảm ơn, chính mình sẽ cảm thấy xấu hổ.

Mộc Hãn hiểu được, quan hệ giữa cô và Dung Dung như miếng băng dính mỏng, lúc này lúc khác, chỉ cần Dung Dung quan tâm tới mình, cô cũng cảm thấy thỏa mãn rồi, còn chuyện khác từ từ tính đến.

Ăn xong chén cơm, hai người không tán gẫu xã giao, cũng không tán gẫu chuyện riêng, chỉ nói một ít chuyện công việc trong công ty, cả hai ăn ý lãng tránh để cập tới chuyện khác.

“Tôi phải trở về.” Tạ Khinh Dung mỗi lần tới đều cố định bồi Mộc Hãn nửa giờ, một phút đồng hồ cũng không ngồi lại, luôn canh đúng thời gian mà đi.

“Hôm nay cuối tuần, có thể ở lại lâu hơn một chút sao?” Mộc Hãn thấy Tạ Khinh Dung muốn đi, trong lòng có chút hoảng, cô luyến tiếc Tạ Khinh Dung.

“Cô có thể kêu Trang tiểu thư, hay ai đó khác đến.” Tạ Khinh Dung không vì Mộc Hãn khẩn cầu mà ở lại.

“Mình không thích phiền toái những người khác.” Mộc Hãn lắc đầu, ngoại trừ Dung Dung, cô chẳng cần ai chăm sóc nữa.

Mộc Hãn vẫn như thế, trước kia tính cách của nàng thuộc loại quái gở, đó là khi gặp khó khăn, cũng sẽ không dễ dàng mở miệng nhờ người khác giúp đỡ, trừ việc mình hỗ trợ, hay người thân viện trợ ít tiền. Tạ Khinh Dung cảm thấy, ba năm nay, Mộc Hãn thay đổi rất nhiều, nhưng trên thực tế, cô lại phát giác bản chất Mộc Hãn lại chẳng thay đổi gì cả.

“Vậy tùy cô, tôi về trước.” Cô ta không ở trong phạm vi mình cần quan tâm, vì thế Tạ Khinh Dung không chút lưu tình bỏ đi.

“Lái xe chậm một chút.” Mộc Hãn khó nén cảm giác thất vọng, nhưng vẫn hướng Tạ Khinh Dung quan tâm nói, tuy nàng biết Dung Dung nhất định sẽ tuân thủ luật giao thông.

Tạ Khinh Dung ra khỏi bệnh viện, thật ra cuối tuần cô vẫn không có thời gian rãnh, chứ không phải cô chán ghét ở cạnh Mộc Hãn. Chính là cô muốn đem Mộc Hãn thành nhiệm vụ để hoàn thành, như thế, dù cô có gặp Mộc Hãn nhiều cách mấy, cũng sẽ chẳng có cảm giác gì.

Thật ra lúc Tạ Khinh Dung đến, Trang Ỷ Mộng cũng đến, cô biết Mộc Hãn không muốn mình xuất hiện làm bóng đèn, nên luôn đứng chờ ngoài cửa.

Mộc Hãn khi ấm áp mỉm cười với Tạ Khinh Dung, nụ cười đó, Trang Ỷ Mộng chưa từng nhìn thấy. Trang Ỷ Mộng cũng biết, ngoại trừ Tạ Khinh Dung, những kẻ khác trong mắt Mộc Hãn chỉ là kẻ có thể lợi dụng, là râu ria thừa thải, mặc dù mình cùng nàng ở chung chổ ba năm, thì cũng chỉ là đối tượng lợi dụng.

Tạ Khinh Dung mang đến cho Mộc Hãn cảm giác an toàn, còn một thứ khác cũng có công dụng như vậy, đó chính là tiền. Ở bên cạnh Trang Ỷ Mộng không chỉ bởi vì nàng có tiền, mà nàng còn chỉ cô cách kiếm tiền, cái đó gọi là ‘thụ nhân ngư không bằng phụ chi lấy ngư’*.

[*: đại khái là lấy tiền của người khác không bằng tự mình kiếm tiền]

Mộc Hãn thích cảm giác kiếm tiền, từ lúc mười chín tuổi, cô bắt đầu mở tài khoản tiết kiệm, từ đó trở đi, những con số trong đó luôn gia tăng. Dựa vào con số trong đó, nói cô là tiểu phú bà cũng không quá lời. Cô chưa từng nói với Dung Dung, cô tiết kiệm thật nhiều tiền, chở đủ số sẽ mua một căn hộ nhỏ, sau đó hỏi Dung Dung về ở chung. Nhưng chưa đợi cô có đủ tiền, nàng lại đi làm vợ người khác. Nay cô đã mua được căn hộ mười người, đầy đủ tiện nghi, nhưng nguyện vọng vẫn chưa thực hiện được.

Trang Ỷ Mộng đem nước hầm xương heo mình mang tới ném vào thùng rác, cô biết Mộc Hãn sẽ không uống cái này.

Trải qua hai ba ngày nằm viện, sắc mặt Mộc Hãn đã tốt hơn, không giống trước kia, tái nhợt cùng suy yếu, Trang Ỷ Mộng hiểu được, là công lao của Tạ Khinh Dung.

“Chỉ cần có Tạ Khinh Dung tới, thần đan thần dược gì đó cũng không bằng.” Trong lời nói, Trang Ỷ Mộng lộ ra cỗ ghen tuông.

“Ỷ Mộng, chúng ta đã chia tay.” Mộc Hãn khẽ nhíu mày, nhắc nhở Trang Ỷ Mộng lần nữa.

“Chỉ cần em không tự hành hạ mình đến bệnh viện.” Trang Ỷ Mộng thản nhiên nói, nếu thế thì chính mình chẳng cần nóng ruột nóng gan.

“Tôi sẽ không tự mình chịu đựng nữa.” Khổ nhục kế, dùng một lần là đủ, cô còn muốn ở cạnh Dung Dung cả đời, không thể tùy tiện làm tổn thương thân thể mình nữa.

Trang Ỷ Mộng cười nhẹ, Mộc Hãn tự hành hạ mình đến nỗi vào bệnh viện, quả nhiên vì Tạ Khinh Dung, vì cô ta, Mộc Hãn bất chấp mọi chuyện.

Cùng Mộc Hãn một chỗ ba năm, Trang Ỷ Mộng biết rõ, Mộc Hãn là người thế nào, nhưng dù biết rõ, cô vẫn bị nàng hấp dẫn.

“Mộc Hãn, sau khi xuất viện, dọn đến nhà tôi, tôi muốn chăm sóc em.” Trang Ỷ Mộng mặc kệ Mộc Hãn muốn đoạn tuyệt với mình, chỉ muốn đối xử tốt với cô một chút.

“Trong trí nhớ của tôi, chị cao cao tại thượng, nâng cằm tôi lên, yêu cầu tôi làm tình nhân của chị, khi đó, chị cao ngạo như một nữ vương, thực rất mê người, nhưng lại dễ dàng bị tôi chinh phục. Chị có biết tôi đã nghĩ gì không? Tôi nghĩ, hóa ra Trang Ỷ Mộng cũng chỉ có thế…..” Trang Ỷ Mộng nên tiếp tục làm kẻ cao ngạo, vẻ kiêu ngạo của nàng không nên bị hủy đi vì mình, một người yêu đến mất đi bản thân, nhưng lại không thể có được, là chuyện đáng buồn tới mức nào. Đương nhiên, kẻ đáng buồn đâu chỉ riêng Trang Ỷ Mộng.

“Đủ rồi!” Trang Ỷ Mộng cắt ngang lời nói Mộc Hãn, quả nhiên, tự mình đa tình sẽ bị tổn thương, cô chật vật rời khỏi bệnh viện, nghĩ mình sẽ không gặp Mộc Hãn nữa.

Cái đáng sợ nhất trong tình yêu, là sự cố chấp, biết rõ không có hi vọng, nhưng vẫn cố chấp bám theo, Mộc Hãn nở nụ cười, khóe miệng lộ vẻ chua xót, nàng có không được Dung Dung, lại làm cho Trang Ỷ Mộng từ bỏ chính mình.

Hết chương 9

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trường Tình - Nữ Thượng Nữ Hạ
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...