4
“Bịch!” Ta sợ đến mức quỳ rạp xuống đất.
Phố xá vốn náo nhiệt bỗng lặng ngắt như tờ.
Cùng Dương Hạo Phong hồi kinh lần này còn có mấy đồng liêu, đều là bạn nối khố từ nhỏ của hắn.
Thấy hắn dắt một nữ nhân đang mang thai về nhà, ai nấy đều chen chúc trước cổng phủ, rõ ràng là đến để hóng chuyện.
Ta vừa quỳ xuống, Dương Hạo Phong sững người, mặt trắng bệch.
Tô Thanh hoảng hốt chạy ta đỡ ta dậy, giọng nàng ta run rẩy lo lắng:
“Phu nhân, người… người làm sao vậy?”
Tay nàng ta mềm mượt nhưng lạnh toát như rong rêu dưới đáy hồ.
Vừa bị nàng đụng vào, toàn thân ta nổi da gà.
Tử mẫu sát!
Đây chính là tử mẫu sát được nhắc đến trong sách!
Tương truyền nếu một nữ nhân mang thai c.h.ế.t oan, lại bị chôn đúng nơi tụ âm nuôi xác, t.h.i t.h.ể sẽ không phân huỷ mà hóa thành tử mẫu sát cực kỳ hung hiểm.
Tử mẫu sát c.h.ế.t trong oán niệm, sát khí bốc tận trời, mỗi ba ngày bắt buộc phải thấy máu.
Mà thứ kiêng kỵ nhất của loại quỷ sát này, chính là bị người khác nhìn thấu chân tướng.
Nếu để Tô Thanh biết ta có thể nhìn ra nàng ta là gì… người đầu tiên mất mạng sẽ là ta!
Nghĩ đến đây, ta chỉ muốn g.i.ế.c c.h.ế.t Dương Hạo Phong cho xong!
Cái đồ c.h.ế.t tiệt này, tìm tiểu thiếp thì thôi đi, lại còn rước về một con tử mẫu sát?!
5
“Khụ khụ, phu nhân?”
Dương Hạo Phong húng hắng ho, kéo ta đang c.h.ế.t lặng vì sợ hãi, trở về thực tại.
Ta vịn tay Tô Thanh, gắng gượng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc:
“Tạ ơn cô nương đã cứu mạng tướng quân nhà ta, cũng chính là cứu cả một phủ họ Dương.”
“Các người còn đứng đó làm gì? Mau quỳ xuống tạ ơn đi!”
Đám người theo sau ta lập tức “rầm” một tiếng quỳ cả xuống.
Còn đám người đi theo Dương Hạo Phong thì đều ngây ra như phỗng:
“Dương huynh, đại tẩu nhà huynh thật là rộng lượng đức hạnh quá thể!”
Không thấy được trò hay để xem, đám người nọ đành thất vọng bỏ về, vừa đi vừa không quên khen ta hết lời.
Nói nào là “rộng lượng, hiền hậu”, là “gương mẫu của phu nhân nhà quyền quý” v.v...
Dương Hạo Phong rõ ràng cũng ngạc nhiên lắm:
“Vân Hòa, nàng thật sự không giận sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tu-mau-sat/456.html.]
Thấy ta không đáp, hắn lại xán ta, cười nịnh nọt nắm lấy tay ta:
“Ta biết ngay mà, Vân Hòa của ta là người rộng lượng nhất! Tô Thanh vào phủ, sau này trông cậy hết vào nàng quản lý rồi!”
“Vào… vào phủ?”
Đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng, bị hắn nắm tay dắt qua cổng phủ, mới sực nhớ đến một câu trong sách:
“Tử mẫu sát nhập môn, cả phủ không còn ai sống.”
Ta quay phắt lại, chỉ thấy Tô Thanh đã vào trong từ lúc nào, lúc này đang ngoan ngoãn cúi đầu đứng sau lưng ta.
Xong rồi, vào nhà rồi…
Gặp tử mẫu sát, ba ngày phải thấy máu. Bảy ngày có người khiêng quan.
Nữ c.h.ế.t oan, nam c.h.ế.t dữ.
Không quá một tháng, cả phủ đều mất mạng.
6
Thấy sắc mặt ta khác lạ, Dương Hạo Phong liền ho khan hai tiếng, lấy lòng mà kéo nhẹ tay áo ta:
“Vân Hòa, đi thôi, chúng ta về viện của nàng, nàng sai nhà bếp nhỏ chuẩn bị ít món ngon nhé.”
Ta không chút biểu cảm quay đầu lại nhìn hắn, toàn thân lại run lên lần nữa.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Vừa rồi tâm trí đều đặt cả vào ả Tô Thanh, căn bản không để ý kỹ đến Dương Hạo Phong.
Ta giật mạnh tay ra, xoay người, giơ tay cào hắn hai cái:
“Ăn ăn ăn! Ngươi còn mặt mũi mà ăn nữa à! Vừa rồi ở ngoài ta nể mặt ngươi, ngươi thật sự cho là ta dễ nuốt sao?!”
Dương Hạo Phong chưa kịp phản ứng, mặt đã bị ta cào hai vết móng tay dài.
Hắn luống cuống đưa tay lên che mặt:
“Lạc Vân Hòa, ngươi là nữ nhân điên rồi! Mau dừng tay! Nếu ngươi còn không dừng, ta sẽ đánh trả đó!”
“Ai da, tướng quân, tướng quân bị thương mặt rồi…”
Tô Thanh vừa đau lòng vừa lo lắng, luýnh quýnh chạy vòng quanh Dương Hạo Phong, dáng vẻ như thể muốn chịu đau thay hắn.
Ta hậm hực thu tay lại:
“Phi! Dắt con hồ ly tinh của ngươi tránh xa ta một chút, bằng không ta thấy một lần đánh một lần!”
Dương Hạo Phong vừa thẹn vừa giận, kéo Tô Thanh đi mất.
Thấy hai kẻ kia đã đi xa, ta mới ngã ngồi phịch xuống ghế đá trong viện, thở ra một hơi thật sâu.
Hu hu hu, dọa c.h.ế.t ta rồi!
Trên mặt Dương Hạo Phong tràn đầy hắc khí, đáng sợ nhất là khi hắn đưa tay kéo ta, cổ tay hắn còn bò theo một con bọ xác chết!
Nếu ta không nhìn lầm, thì Dương Hạo Phong… đã ch/ế/t được bảy ngày rồi.
Hôm nay, chính là đầu thất.
--------------------------------------------------