Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tú Tài Nương Tử

Chương 65

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hàn Nhuận Trác nói với Phùng tiên sinh cùng Thẩm Nghị, “Đệ tử muốn thi Hàn Đông viện.”

Các vị tiên sinh khác trong phòng nghỉ

đều ngẩng đầu nhìn vị đệ tử tiền đồ vô hạn này, Phùng tiên sinh kinh

ngạc nhìn hắn, “Trò vừa nói gì?”

“Đệ tử muốn thi Hàn Đông viện.” Hàn Nhuận Trác nói lại một lần nữa.

Phùng tiên sinh cau mày, “Nguyên nhân?”

Trong lòng hắn có một ý tưởng mơ hồ, điều này khiến cho mặt Phùng tiên

sinh càng nhăn lại.

“Đệ tử không muốn ở lại Dương Xuân viện

nữa, đệ tử thích hợp với Hàn Đông viện hơn.” Vẻ mặt Hàn Nhuận Trác thản

nhiên, trên nét mặt có ngạo khí cùng tự tin.

Quả nhiên là như vậy! Từ sau khi đứa nhỏ

này thi được danh học thủ liền cảm thấy hắn là lạ, ngày thường vốn cũng

không thân cận với các đệ tử khác, khi nghỉ đông trở về cũng nói chuyện

hành động ngạo khí, một đệ tử giỏi giang như vậy, sao lại có tâm tư lệch lạc như vậy?

“Trò về trước đi, ta cùng tiên sinh của Hàn Đông viện thương lượng xong rồi lại nói tiếp.” Phùng tiên sinh hạ lệnh đuổi khách.

Hàn Nhuận Trác ngạo nghễ thi lễ, xoay

người đi ra ngoiaf. Hắn vừa đi, trong phòng liền vang lên tiếng đàm luận của các vị tiên sinh, Phùng tiên sinh mím chặt môi, không nói một lời

nào.

Mà Thẩm Nghị lại nhìn bóng dáng Hàn Nhuận Trác có chút đăm chiêu.

Hàn Nhuận Trác đi tới sau núi, bước chậm

lại. Lòng hắn có chút loạn, vừa sợ Phùng tiên sinh không đồng ý lại vừa

sợ Phùng tiên sinh đồng ý.

“Hàn Nhuận Trác!”

Hàn Nhuận Trác nhìn lại, là Thẩm Nghị. Hắn khom lưng hành lễ, “Chào Thẩm tiên sinh.”

Thẩm Nghị đi đến bên cạnh hắn, vỗ vỗ vai hắn, “Chúng ta cùng đi.”

Hai người tùy ý đi men theo còn đường nhỏ sau núi, hiện tại đã tan học, các đệ tử đều đã trở về ký túc xá ấm áp,

phía sau núi rất ít người.

Nhìn những ngọn núi kéo dài vô hạn phía

xã xa, Thẩm Nghị khoanh tay đứng lại, Hàn Nhuận Trác phía sau hắn cũng

nhìn về phía xa xa. Núi xanh rừng rậm, mặt trời chiếu sáng mông lung,

khiến cho mây mù cũng trở nên mông mông lung lung.

“Ngay từ đều xếp trò vào Dương Xuân viện, trò hẳn thật oán trách ta rồi.” Hai người trầm mặc hồi lâu, Thẩm Nghị mở miệng.

Hàn Nhuận Trác đá hòn sỏi nhỏ, nhìn nó

tựa như bánh xe lộc cộc lăn xuống núi, “Dạ.” Hắn thừa nhận có một thời

gian hắn rất ghét Thẩm Nghị, dựa vào thành tích của hắn hoàn toàn có thể tiến vào Lãnh Thu viện hoặc Hàn Động viện, lại bởi một câu của Thẩm

Nghị, hắn lại bị phân đến Dương Xuân viện kém cỏi này.

“Có thể nói cho ta biết lý do trò đọc

sách không?” Thẩm Nghị không nhìn hắn, mà ngồi xuống tại chỗ, cũng không quan tâm băng tuyết còn chưa tan hết.

Hàn Nhuận Trác nhìn về phương xa, trả lời đầy khẳng định, “Vì muốn thi đỗ Trạng Nguyên, mai này làm tể tướng!”

“Vậy trò nói thử xem, làm Tể tướng so với làm Huyện lệnh có gì khác nhau?” Thẩm Nghị nở nụ cười, đỗ Trạng Nguyên, làm quan là giấc mộng của các đệ tử trong toàn thiên hạ, cũng đã từng

là giấc mông của hắn.

Hàn Nhuận Trác tựa người lên khối đa lớn, sau lưng có chút lạnh, hắn khẽ nhìn lướt qua băng tuyết dưới thân Thẩm

Nghị, “Đương nhiên khác nhau rồi, Tể tướng trị quốc, mà Huyện lệnh chỉ

có thể quản tiểu dân chúng một phương thôi.”

“Không đúng, điểm khác nhau duy nhất giữa họ là Tể tướng thì quản nhiều người, Huyện lệnh quản ít người. Nhưng

bản chất lại giống nhau, bọn họ đều là thần trư, cũng đều là cha mẹ của

dân, nói đến cùng, Tể tướng cùng Huyện lệnh chẳng khác gì nhau.”

Hàn Nhuận Trác khẽ hừ một tiếng. Thẩm

Nghị nghe ra hàm ý hắn cho rằng không đúng, nhưng Thẩm Nghị cũng chẳng

để ý, hắn quay đầu, nhìn khuôn mặt trẻ tuổi tràn ngập anh khí của Hàn

Nhuận Trác.

“Muốn nghe ta kể chuyện xưa không?” Thẩm Nghị nhẹ giọng hỏi.

Hàn Nhuận Trác suy nghĩ một lát, gật gật đầu.

Thẩm Nghị từ từ nói, nói về chuyện hắn

tuổi trẻ đã thi đỗ tú tài, có bao nhiêu tài danh. Nói chuyện hắn khổ học năm năm chỉ vì khoa cử. Nói về đoạn tai ương trong ngục kia của hắn.

Nói về chuyện hắn cuối cùng từ bỏ việc thi cử…

“Băng tuyết này rất lạnh đúng không,

nhưng mặt tường phòng giam dù có cỏ mọc còn so với nơi này lạnh hơn. Từ

đó về sau, ta vẫn thường nghĩ, đời người rốt cuộc có thể làm được bao

nhiêu việc? Có phải hay không chỉ có thông qua khoa cử mới có thể vì dân chúng mưu cầu phúc lợi? Năm đó ta cũng có chí lớn giống như trò vậy,

hiện này, chí kia sớm đã thành giấc mộng xa vời…

Quan trường mù mịt, ta không muốn như

vậy. Lại càng không muốn con cháu của ta cũng sẽ có người gặp phải oan

khuất giống như Trần đại nhân. Cho nê, ta đến thư viện Tùng Nhân, thiên

hạ sau này là của các trò, chỉ bằng sức lực cả đời ta, nếu như có thể

sau mười năm, hai mươi năm, thậm chí năm mươi năm nữa còn có thể thấy

được Thanh Minh tại giang sơn này, lòng ta đã được an ủi.

Nhuận Trác, tiên sinh trong thư viện

chúng ta, đều là những người nổi danh khắp thiên hạ. Mà phu tử trước mắt trò đây, thậm chí còn chẳng phải một cử nhân. Nhưng thế thì sao chứ, ta vẫn có thể làm được chuyện ta muốn làm, có thể thấy rằng, ở nơi nào

không phải chuyện quan trọng nhất, là ai cũng không phải quan trọng

nhất, mà quan trọng nhất là hiểu rõ bản thân.

Còn nhớ sau cuộc thi nhập núi sơn trưởng

đã nói gì sao? Người phải giữ vững bản tính, không thẹn với thiên hạ.

Nhuận Trác, trò cứ ngẫm lại thật kỹ đi, trò thật sự cảm thấy Dương Xuân

viện không tốt, hay là bị hư danh của Hàn Đông viện che mờ mắt.”

Hàn Nhuận Trác đã sớm đờ ra, vị tiên sinh trẻ tuổi này đã trải qua tất cả những chuyện đó? Hắn chưa từng nghe

thấy phụ thân nhắc tới Trần đại nhân, phụ thân cũng chưa từng nói chuyện chính sự khi về nhà. Hắn luôn luôn lấy phụ thân làm gương, năm đó phụ

thân được tiên sinh tốt nhất dạy bảo, hắn cũng muốn được tiên sinh tốt

nhất dạy bảo!

Thành Mặc đế sư hắn đã từng đi bái qua,

nhưng Thành Mặc cự tuyệt, Thành Mặc nói tâm tính hắn đã thành, không thể dạy dỗ nữa. Cho nên hắn mới đến thư viện Tùng Nhân nổi danh khắp thiên

hạ này, mà trong thư viện tốt nhất là Hàn Đông viện, bị phân đến Dương

Xuân viện là sự sỉ nhục đối với hắn! Nhưng nghe được lời Thẩm Nghị hắn

lại chần chừ.

Ở nơi nào không phải điều quan trọng nhất, là ai cũng không quan trọng nhất, quan trọng nhất là hiểu rõ bản thân.

Thật như vậy sao?

Keng…… keng……..

Tiếng báo đến giờ ăn cơm của thư viện

vang lên, Thẩm Nghị đứng dậy, đi qua vỗ vỗ vai Hàn Nhuận Trác, cười nói, “Trò đêm nay về suy nghĩ đi, ngày mai nếu vẫn muốn tới Hàn Đông viện,

ta sẽ cố hết sức để trò được đến Hàn Đông viện.”

Hàn Nhuận Trác có chút hoảng hốt quay về

Dương Xuân viện, vừa tiến vào viện đã bị kéo tới nhà ăn, Hạ Đình vừa đưa đũa cho hắn vừa hỏi, “Ngươi sao thế nhỉ? Chúng ta vừa mới bảo ngươi

cùng nhau ôn tập mà, xoay người cái đã chẳng thấy đâu.”

Sau khi năm học mới, Dương Xuân viện trở

lên đoàn kết rất nhiều, thường xuyên tụ tập thành nhóm học tập, đều muốn đem thành tích toàn viện tăng lên.

Bởi vì thường ở cùng một chỗ, cho nên

tình cảm của các đệ tử cũng rất tốt. Hạ Đình cũng đã sớm gỡ bỏ khúc mắc trong lòng, nhưng vẫn luôn suy nghĩ làm thế nào để vượt qua Hàn Nhuận

Trác.

Hàn Nhuận Trác nhìn khuôn mặt quen thuộc

xuất hiện trước mắt, ánh mắt bọn họ nhìn mình có hâm mộ, không phục,

nhưng càng nhiều hơn là tự hào.

Tự hào, từ thật xa lạ. Ở nhà phụ thân

vĩnh viễn sẽ không dùng loại ánh mắt này nhìn hắn, giống như tất cả

những chuyện hắn làm đều là đương nhiên.

Nhưng ở nơi này, chẳng qua chỉ vì hắn thi hơn được học thủ của Lãnh Thu viện cùng Noãn Hạ viện mà thôi, nhưng

cũng đủ để các đệ tử này tự hào sao?

Buổi tối trở lại phòng ngủ, hắn nằm ở

trên giường mà mãi không ngủ được, vừa quay đầu qua thì phát hiện Liêu

Gia Tranh cũng chưa ngủ, đang nhìn hắn đầy lo lắng, lúc này bị hắn phát

hiện, cười có chút ngượng ngùng.

“Ta thấy huynh có chút… ha ha… không có

gì không có gì….” Từ sau khi được phân đến Dương Xuân viện, hắn cùng

Liêu Gia Tranh được phân vào cùng phòng.

Nhìn khuôn mặt tươi cười của Liêu Gia

Tranh, hắn đột nhiên cảm thấy rất quen thuộc, không phải sự quen thuộc

khi ở chung với nhau đã lâu, mà là….

“Đệ là thân thích của sơn trưởng cùng

Thẩm tiên sinh đi…” Hàn Nhuận Trác vừa nảy ra suy nghĩ này, càng nhìn

lại càng thấy mặt Liêu Gia Tranh giống sơn trưởng cùng Thẩm Nghị, bọn họ lại cùng là người trấn Tú Thủy. Hơn nữa Liêu Gia Tranh khi biết được

thành tích thi xong còn rất uể oải, qua năm mới thì như vừa lột xác, trở nên vô cùng chăm chỉ cùng tự tin, không biết tại sao, hắn lại liên

tưởng sự biến hóa này của Liêu Gia Tranh có liên quan tới Thẩm Nghị.

Tranh nhi kinh ngạc nói, “Bị huynh nhận ra rồi? Được rồi…. Sơn trưởng cùng Thẩm tiên sinh là thúc thúc của đệ.”

“Thúc thúc ruột sao? Nhưng mà đệ họ Liêu mà.”

Tranh nhi đặt hai tay gối đầu, nhìn ánh

trăng hơi hơi lộ ra bên ngoài cửa sổ nói, “Đệ vốn tên Thẩm Gia Tranh,

nương đệ họ Liêu. Đệ đã đồng ý với tam thúc đệ, chính là sơn trưởng, đệ

đáp ứng thúc ấy, tuyệt đối không được nói ra thân phận của đệ. Những

chuyện đệ tử phải làm, đệ cũng phải làm, không kêu khổ không kêu mệt,

thúc ấy mới đáp ứng để đệ tới tham dự cuộc thi.”

Hàn Nhuận Trác cũng học hắn lấy tay chống mặt, “Vậy không phải đệ nói rồi đó sao.”

Tranh nhi ngượng ngùng cười, “Hai ta ở

chung một phòng, huynh lại thông minh như vậy. Huynh đã sớm nhận ra đi,

lần trước đường đệ đệ, chính là nhi tử Thẩm tiên sinh trảo đồ, khi ta

cùng Hạ Đình trở về, huynh ấy nói đường đệ đệ gọi Thẩm Gia Minh, huynh

không phải cũng thấy kỳ quái sao. Kỳ thật nói hay không cũng chẳng sao,

đệ chỉ không muốn để người khác biết mà thôi, đệ đến đây học mà, không

nên quan tâm đến mấy chuyện này.”

“Vậy vì sao đệ học tập?” Hàn Nhuận Trác nhịn đã lâu, rốt cuộc cũng đem chuyện này hỏi ra.

Tranh nhi có chút thương cảm, “Cha đệ là

lão đại trong nhà, vì Thẩm gia, cha chỉ đọc sách vài năm thôi rồi phải

bắt đầu công việc buôn bán, nương đệ không biết nhiều chữ lắm. Sĩ nông

công thương, địa vị thương nhân thực thấp, cha không giống tam thúc cùng tứ thúc, đều có công danh. Đệ đọc sách vì muốn thi lấy công danh, ngày

sau nếu đệ làm quan, sẽ không để cha đệ tiếp tục mở hàng quán, còn muốn

nương đệ nghỉ ngơi thật tốt. Tiện thương gian thương, đệ không muốn cứ

để cha đệ đeo cái danh này cả đời!”

Hàn Nhuận Trác trầm mặc.

“Đúng rồi, không phải huynh vẫn muốn tới

Hàn Đông viện sao? Huynh chuẩn bị bao giờ thì tìm Phùng tiên sinh nói

chuyện?” Tranh nhi chuyển đề tài.

Hàn Nhuận Trác không trả lời, mà nói với Tranh nhi, “Ta thi học thủ đứng hàng thứ hai các đệ rất vui mừng đi….”

Nhắc tới chuyện này Tranh nhi cũng hưng

phấn, “Lại không sao! Sáu năm! Sáu năm rồi chưa từng có học thủ Dương

Xuân viện nào hơn được tam viện khác, huynh lần này một lần vượt qua

được hai người lận đó! Mọi người đều cảm thấy vô cùng kiêu ngạo! Huynh

không thấy rằng người trong viện chúng ta ra ngoài đều rất khí thế sao?”

“Ở nơi nào không phải điều quan trọng

nhất, là ai cũng không quan trọng nhất, quan trọng nhất là hiểu rõ bản

thân.” Giọng Thẩm Nghị lại quanh quẩn bên tai Hàn Nhuận Trác.

Hàn Nhuận Trác nhắm mắt lại nghĩ, khi mở

mắt ra lần nữa thì đã khẳng định được niềm tin của mình, hắn khẽ vỗ

Tranh nhi, “Ai nói ta muốn tới Hàn Đông viện! Chờ xoi, kỳ thi cuối năm

nay, Dương Xuân viện chúng ta nhất định sẽ vượt qua Hàn Đông viện! Đệ

thu tay lại đi, bị đông cứng rồi đó!”

Đắp lại chăn thật tốt cho Tranh nhi, Hàn Nhuận Trác cũng chui vào ổ chăn.

Tranh nhi còn không quên nói với hắn, “Huynh đừng có vạch trần thân phận của đệ đó nha.”

“Rồi, ngủ!” Hàn Nhuận Trác không thèm mở mắt, khóe miệng lại cong lên thành nụ cười.

Ai nói Dương Xuân viện nhất định sẽ thua

Hàn Đông viện! Có Hàn Nhuận Trác hắn ở đây, một ngày nào đó, danh bài

của thư viện Tùng Nhân nhất định sẽ là Dương Xuân viện!

Trong phòng Thẩm Huy, chỉ có hai người Phùng tiên sinh cùng Thẩm Nghị. Thẩm Huy cầm một tờ giấy nhỏ, soi dưới ánh nến xem qua.

“Phùng tiên sinh, làm phiền ngài mấy ngày nữa tới kinh thành vấn an Hạ lão hữu Hàn thừ tướng rồi.” Thẩm Huy nói.

Phùng tiên sinh gật đầu, “Công tử nhà Hàn thừa tướng gần đây xảy ra chút vấn đề trong chuyện học tập, lão phu

cùng Hàn thừa tướng lại là tri kỷ, Hàn công tử lại là môn hạ của lão

phu, cũng nên gặp mặt trực tiếp để nói vài lời với Hàn thừa tướng.”

Thẩm Huy lại nói với Thẩm Nghị, “Vậy mấy ngày tới, Dương Xuân viện giao cho đệ tiếp quản vậy.”

Thẩm Nghị gật đầu, nhớ tới nội dung trên

giấy, nhịn không được tức giận nói, “Chuyện của Trần đại nhân xảy ra

chưa được bao lâu thế mà lại hại chết tham ba vị quan nữa, Cao Chuẩn rốt cuộc muốn gì chứ!”

Trên giấy viết: Giang Nam chức tạo (???), tổng binh Tây Bắc, quản lý muối vận An Châu đồng thời xử tử tội tham ô, liên lạc các nơi, cáo buộc đúng.

Thẩm Huy thở dài, “Cao Chuẩn càng ngày

càng càn rỡ, hiện tại ai nấy trong triều đều cảm thấy bất an. An vương

gia đã sớm liên lạc với quan viên các nơi chuẩn bị liên tấu buộc tội Cao Chuẩn, về phần xử lý thế nào… còn phải xem chủ ý của Hoàng Thượng nữa!”

Thẩm Nghị ngẩng cao đầu, An vương gia lần này xem ra muốn nặng tay đối phó Cao Chuẩn, món nợ nhà Trần đại nhân có hy vọng! Cho dù không phải hắn tự tay báo thù, chỉ cần Cao Chuẩn cùng

Triệu Thiên Đao có thể bị xử quyết, coi như đã đòi lại công đạo cho cả

nhà Trần đại nhân ở trên trời rồi!

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tú Tài Nương Tử
Chương 65

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 65
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...