Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tú Tài Nương Tử

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nói đùa một lúc, mọi người tới nhà giữa

ăn điểm tâm. Thẩm gia không có nha hoàn ma ma, điểm tâm là do Liêu thị

cùng Trương thị chuẩn bị, rất ngon. Chỉ đơn giản là cháo trắng cùng chút đồ ăn sáng nhẹ. Trinh nương ăn điểm tâm nhưng trong lòng thầm oán Thẩm

nghị một hồi, nàng là dâu mới, đáng ra sáng sớm nay nàng phải dậy làm

điểm tâm cho các đại ca và đại tẩu. Giờ thì hay rồi, hai đại tẩu đã làm

thức ăn xong chờ nàng tới. Trong lòng cảm thấy bất an, nàng ăn cũng ít

đi. Người bên ngoài thì nghĩ rằng nàng thẹn thùng nên cũng không khuyên

nhiều.

Ăn cơm xong, Thẩm Phong liền tới cửa

hàng, Thẩm An bị Thẩm Huy mời tới thư phòng. Liêu thị liền vội vàng bảo

đôi vợ chồng son quay lại phòng nghỉ ngơi. Nhưng mà điểm tâm là do đại

tẩu và nhị tẩu làm, Trinh nương làm sao không biết xấu hổ mà tiếp tục

nhàn rỗi, định lưu lại nhìn xem có việc gì có thể làm. Liêu thị không

đồng ý, vội vàng mời bọn họ trở về phòng. Trương thị cũng ở một bên cười khuyên.

“…Trong nhà cũng không có việc gì, hôm

qua mệt như vậy, nên nhanh chóng trở lại phòng nghỉ ngơi mới đúng.”

Trương thị vừa nói vừa vụng trộm che miệng cười, còn dùng một loại ánh

mắt ‘ta hiểu được’ nhìn Trinh nương.

Liêu thị cũng gật gật đầu, “Đi đi, ngày

rất dài, việc cũng không phải trong một ngày mà xong hết được. Nhị tẩu

muội năm đó gả qua đây cũng như vậy đấy.”

Trương thị đỏ mặt lên, nhưng vẫn khẳng

định lại lời Liêu thị, “Đại tẩu thiện tâm, thương tiếc cho chúng ta,

tiểu thúc mau dẫn đệ muội đi đi.”

Trinh nương còn muốn nói, Thẩm Nghị đã ôm quyền cảm ơn hai tẩu, định nắm tay lôi kéo nàng rời đi. Trinh nương

nhanh nhạy, né được bàn tay của Thẩm Nghị, theo sau hắn đi ra ngoài.

Trinh nương có chút không nói được gì,

vừa mới dậy không bao lâu sao lại nghỉ ngơi nữa. Mà lại nói, nàng thật

sự không biết nói cái chuyện gì khi mặt đối mặt với Thẩm Nghị, có nói

cũng không được tự nhiên a.

Nhìn hai người đi khỏi nhà ăn, Liêu thị mới nói với Trương thị, “Muội thấy Hà thị này như thế nào?”

Trương thị mi nhướng lên một chút, ý cười trong mắt, hỏi ngược lại: “Vậy còn tẩu cảm thấy như thế nào?”

Liêu thị suy nghĩ một chút, “Cùng khá

ngoan ngoãn, tuy nói tuổi có hơi nhỏ một chút nhưng nếu tiểu thúc thật

sự có thể chịu đựng tới lúc nàng cập kê mới viên phòng vậy thì không còn gì tốt hơn, cũng miễn cho dẫm vào vết xe đổ của tam muội.”

Nhắc tới nàng dâu đã mất là Tôn thị của

lão tam, Trương thị cũng thở dài: “Đó là do mệnh nàng không tốt, không

có được phúc khí lớn như vậy. Đến bây giờ tam thúc vẫn chưa quên được

nàng, vừa rồi còn cầm đồ của nàng đem tặng cho người, cũng không sợ…”

Lấy đồ của người chết để tặng người khác, cũng không sợ xui. Trương thị

oán thầm trong lòng.

Trên mặt Liêu thị cũng không được tự

nhiên, “Vợ chồng trẻ nhiều ân ái. Tam thúc quên không được cũng là bình

thường. Chúng ta sống tôn trọng nhau luôn luôn hoà thuận. Mà ta thấy

tính tình tứ đệ muội cũng dịu ngoan. Lời này của muội sau này nói ít một chút, nếu tứ muội nghe thấy trong lòng dâng lên điều không thoải mái

nào lại khiến cho huynh đệ trong nhà có khúc mắc.”

Trương thị tự nhiên ừ một tiếng. Nàng

cũng lười chọc vào chỗ thị phi đó. Chuyện của tam thúc cũng chưa từng

giấu diếm ai, nếu tứ đệ muội cảm thấy không thoải mái trong lòng, cũng

chỉ mất một thời gian ngắn nữa là tướng công cũng mang nàng (tướng công

và nàng ở đây là Thẩm An và Trương thị) trở về Chu Châu, tam thúc cũng

quay lại thư viện Tùng Nhân, trong nhà chỉ còn lại đại phòng và tứ

phòng. Dù cho trong lòng không thoải mái thì có khả năng làm ra cái

chuyện gì chứ?

Liêu thị cũng không muốn tiếp tục nói

thêm về vấn đề này, liền nói với Trương thị, “Tranh nhi sắp phải tới học đường rồi. Hâm nhi nếu một lúc mà không thấy ca ca sẽ khóc nháo. Hay là bảo Tranh nhi mang Hâm nhi theo tới học đường dự thính. Phu tử nói điều này cũng rất tốt.”

Trương thị gật gật đầu, “Vâng, bây giờ

cho Hâm nhi tới học đường học cùng Tranh nhi cũng tránh nó ở nhà gây ầm

ỹ. Nhưng mà tiểu hài tử ngồi không yên sẽ khiến phu tử thấy phiền toái.”

Liêu thị khoát tay, “Cũng chẳng còn cách

nào, phu tử ở học đường này dạy vô cùng tốt. Tí nữa bảo đại ca muội đưa

hai hài tử này đi, tiện thể đưa một vài thứ đến lễ thầy là được rồi.”

Liêu thị lập tức gọi Tranh nhi tới, bảo

nó chăm sóc đệ đệ cho tốt, không được gây phiền toái cho phu tử. Trương

thị cũng dặn dò Hâm nhi một phen, nói phải nghe lời phu tử, nghe lời ca

ca, còn doạ nếu dám làm ầm ỹ tại học đường, khiến phu tử không vui, liền bảo phụ thân đánh mông hắn. Hâm nhi vừa nghe thấy, vội vàng gật gật đầu như gà mổ thóc. Nó cũng không muốn bị bàn tay của phụ thân đánh a.

Tranh nhi liền mang theo Hâm nhi đi cùng đám bạn học tiến vào học đường.

**************

Trinh nương đi theo Thẩm Nghị quay trở

lại phòng, đem chỗ lễ vật mà đại tẩu cùng nhị tẩu cho khi gặp mặt cất

vào trong hộp trang điểm. Thẩm Nghị nhìn thấy liền gọi Trinh nương lại,

“Trâm cài tóc tam ca cho muội đưa ta xem qua chút.”

Trinh nương không hiểu gì cho nên đem

chiếc trâm cài tóc bằng vàng nạm ngọc kia đưa cho Thẩm Nghị. Thẩm Nghị

không trực tiếp cầm lấy trâm cài tóc mà kéo lấy cổ tay nàng, kéo nàng

ngồi vào trong lòng, bảo Trinh nương đưa tay sờ nhẹ cây trâm cài tóc.

Mặt Trinh nương hồng hồng, nhưng thấy

biểu tình Thẩm Nghị có chút trầm trọng, dường như có suy nghĩ gì, hơi

hơi từ chối một chút nhưng cuối cùng vẫn buông tha việc rời đi, im lặng

ngồi trên đùi Thẩm Nghị.

“Trinh nương, nàng thấy không?” Thanh âm trầm thấp dễ nghe của Thẩm Nghị vang lên, có chút buồn.

Tiếng nói của Trinh nương nhẹ nhàng ôn nhu, mang theo một chút yếu ớt, “Sinh ngày mười ba, tháng mười một.”

Thẩm Nghị nở nụ cười nhẹ, “Thời điểm nhà nàng đề cập tới hôn sự này, nàng mới có mười hai tuổi, gả qua đây thì đã mười ba.”

“Muội…” Trinh nương không biết nên nói

như thế nào, sinh nhật nàng rơi vào thời điểm chuẩn bị hôn sự, quả thật

là đã tới mười ba. Nhưng mà thời điểm đề cập tới hôn sự thì chính xác

nàng mới có mười hai.

Thẩm Nghị nắm bàn tay hơi lạnh của nàng,

cười nói, “Sinh nhật tuổi mười ba của nàng ta không cùng nàng bước qua.

Về sau sinh nhật của nàng ta nhất định sẽ nhớ rõ.”

(Eo! Cứ nói anh không biết gì. Tán con gái nhà người ta thế này…)

Trong lòng Trinh nương cảm thấy ấm áp.

Trước khi xuất giá nương từng lặng lẽ nói cho nàng biết, không phải tất

cả mọi nam tử trên đời này đều giống như phụ thân, bình thường cả đời

chỉ cưới một người không nạp thiếp, cho dù nương có khả năng không sinh

con được, cho dù nương có ốm yếu nhiều năm, cho dù chính mình bị mắng là bất hiếu. Nương nói nam tử trong thiên hạ hầu hết là ba vợ bốn nàng

hầu, không ít người vì danh lợi vứt bỏ thê tử. Nương còn nói, năm đó phụ thân hứa hôn nàng với Thẩm gia không chỉ vì tạ ơn tương trợ của Thẩm

lão gia mà cũng vì nhìn trúng Thẩm lão gia cả đời không nạp thiếp. Phụ

thân tin tưởng nhi tử của Thẩm lão gia nhất định sẽ đối xử tốt với nàng. Nương còn khuyên nàng nên chấp nhận, cho dù sau này Thẩm Nghị muốn nạp

thiếp chỉ cần hắn vẫn nguyện ý để nàng ở vị trí chính thê, thì vẫn sẽ

đối tốt với hắn cả đời.

Nhưng mà nương chưa nói, Thẩm Nghị sẽ hứa hẹn cùng nàng bước qua sinh nhật, Thẩm Nghị thương tiếc nàng sáng sớm

ngủ không đủ giấc. Tuy rằng nàng vừa mới gả lại đây, hắn vẫn là một

trượng phu mà nàng không quen thuộc, nhưng đó là một khởi đầu tốt ,

không phải sao?

Trinh nương gật gật đầu, nhìn khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Nghị, trịnh trọng nói, “Muội cũng sẽ nhớ rõ sinh nhật của tướng công.”

Thẩm Nghị nở nụ cười, khoé miệng kéo lên

để lộ ra hai hàm răng trắng noãn chỉnh tề, ánh mắt kiên định. “Được!”

Thấy Thẩm Nghị cười, Trinh nương cũng cười theo. Bên ngoài trời lạnh,

trong phòng lại ấm áp.

Thẩm Nghị sờ sờ trâm cài tóc trên tay

Trinh nương, nhẹ giọng nói, “Trâm cài tóc này chế tác tinh tế khéo léo,

nguyên liệu cũng chọn loại tốt nhất. Tam tẩu rất thích, luôn luôn mang

theo bên người. Tính tình tam tẩu rất rộng rãi, tam ca đưa cái này cho

nàng là rất quý nàng đó.”

Trinh nương hồi tưởng lại khung cảnh yên

lặng bất ngờ khi nãy trong đại sảnh, có chút do dự cầm lấy chiếc trâm

cài tóc trong tay, “Tướng công, nếu đây là vật mà tam tẩu yêu thích, chi bằng trả lại cho tam ca đi. Tam tẩu đi… Tam ca còn có cái để mà tưởng

niệm.”

Thẩm Nghị nhìn Trinh nương, sờ sờ khuôn

mặt nàng, “Lễ vật đã cho đi, làm sao có thể thu hồi lại được. Tâm địa

nàng tốt, ta rất thích. Nhưng đây là tâm ý của tam ca, nên giữ lại.”

“Tướng công…” Mặt Trinh nương đỏ hồng, Thẩm Nghị khen nàng, trong lòng nàng thật cao hứng.

Thẩm Nghị lại nhìn nhìn chiếc trâm cài tóc, cúi đầu thở dài một hơi, “Nàng có biết vì sao tam tẩu lại không còn không?”

Trinh nương gật gật đầu, “Nghe nói là do

khó sinh, đứa nhỏ cũng không bảo trụ lại được.” Mệnh tam tẩu cũng vì vậy mà mất đi, trong lòng Trinh nương cũng có chút đau xót.

Thẩm Nghị tiếp tục nói, “Năm nay tam ca

hai mươi tuổi, mười tám tuổi cưới tam tẩu. Tam tẩu là muội tử học cùng

trường với tam ca, gả cho tam ca khi mới mười bốn tuổi, so với ta lúc đó còn nhỏ hơn một tuổi. Tam tẩu vừa vào cửa mấy tháng liền truyền ra tin

tức nàng mang bầu. Cả nhà đều rất cao hứng.”

Thẩm Nghị nhìn trâm cài tóc nhưng ánh mắt lại như xuyên qua nó nhìn về nơi xa. Trinh nương im lặng nghe. Nàng

không biết vì sao Thẩm Nghị muốn nói chuyện của tam ca cho nàng nghe

nhưng chỉ cần là hắn muốn nói, nàng đều sẽ nguyện ý nghe.

“… Tam tẩu có đứa nhỏ, mang thai thực vất vả. Tam ca cần chuẩn bị cho khoa cử nên đem tam tẩu giao lại cho đại

tẩu chiếu cố. Nàng cũng biết nhà ta không có nha hoàn ma ma. Đại tẩu

xuất thân từ nông gia nên không quen dùng hạ nhân, lại chỉ vì tam tẩu mà mời hai ma ma tới để chuyên môn hầu hạ nàng. Tam ca trúng cử cũng là

lúc tam tẩu sắp sinh. Mọi người đều nói đây là song hỷ lâm môn.”

Thẩm Nghị trầm mặc một lúc, vuốt ve trâm

cài tóc, “Năm trước, cũng chính là mùa hè năm ngoái. Biết tam tẩu khó

sinh, sắc mặt của tam ca rất không tốt. Ta là người vẫn ở cùng hắn. Đợi

hai ngày một đêm, bà mụ mới đi ra, nói cả lớn lẫn bé đều không thể bảo

trụ. Tam ca lúc ấy vừa nghe thấy cả người liền suy sụp. Đại tẩu ngăn

không cho huynh ấy đi vào. Ngày hôm sau liền mai táng.”

Trinh nương nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Thẩm Nghị. Nàng cũng không biết tại sao lại như vậy, nàng chỉ biết mình muốn làm như vậy.

“… Sau này đại tẩu mới cùng đại ca nói,

Tam tẩu lúc đó rất khó coi. Đứa nhỏ không thể sinh ra nên cả hai mẫu tử

đều nghẹn mà chết. Còn nói là vì tẩu tử tuổi còn quá nhỏ, vừa mới cập kê đã mang thai. Thời điểm hoài thai đã vất vả, thời điểm sinh sản rốt

cuộc cũng không thể qua được.”

“… Lời này bị tam ca nghe được. Hắn cái

gì cũng không nói, ngay ngày hôm sau đã nói là muốn tới thư viện Tùng

Nhân dạy học. Dạy học tới tận khi chúng ta thành thân mới trở về. Ta

biết… Huynh ấy vẫn cảm thấy là do mình hại tam tẩu.” Thẩm Nghị nói xong

lời này, cũng không nói thêm gì nữa.

Trinh nương hơi há mồm, lại cảm thấy không biết nên nói cái gì.

Thẩm Nghị vàng tay ôm lấy Trinh nương,

ngửi mùi hương tự nhiên trên người nàng, ở bên tai nàng thấp giọng nói,

“Sau khi định hôn sự với nàng, đại ca cùng tam ca đều từng người từng

người đến nói với ta là tuổi nàng còn nhỏ. Kỳ thật bọn họ không nói ta

cũng hiểu được. Trinh nương… Trinh nương… Nàng tin ta. Ta sẽ không khiến nàng chịu khổ. Ta cũng sẽ không để nàng dẫm vào vết xe đổ của tam tẩu.”

Hốc mắt Trinh nương có chút hồng. Nàng

hiểu được. Nàng hiểu được vì sao hắn nói những lời này với nàng, cũng

hiểu được vì sao tam ca muốn đưa kỷ vật yêu thích của tam tẩu cho nàng.

“Tướng công…”

“Tam tẩu dù sao cũng là người đã mất. Nếu nàng cảm thấy cây trâm này là điềm xấu, liền đem nó khoá lại đi.” Thẩm

Nghị ngẩng đầu nhìn Trinh nương. Điều tam ca nhắc nhở, hắn hiểu được.

Nhưng mà hắn cũng không muốn để tiểu nương tử nhà mình cảm thấy không

thoải mái trong lòng.

Trinh nuơng nở nụ cười nhẹ, đặt cây trâm

vào trong tráp, “Đây là tâm ý của tam ca, có cái điềm xấu gì chứ. Ngày

mai ta sẽ mang nó. Được không?…” Trinh nương nghĩ nghĩ, hỏi thẩm Nghị,

“Nhưng mang nó có thể gợi lên thương tâm cho tam ca hay không?”

Thẩm nghị cảm động trong lòng, cười nói,

“Nếu nàng thích thì cứ mang đi, lo huynh ấy thương tâm hay không thương

tâm cái gì. Nếu đã tặng cho nàng, sẽ tùy nàng xử trí.”

Trinh nương mỉm cười đáp ứng, quyết định

ngày mai lúc gặp mặt mọi người sẽ đem toàn bộ lễ vật được tặng hôm nay,

nào là vòng tay rồi trâm cài tóc, toàn bộ mang hết trên người.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...