Ngay sau đó, tiếng bước chân lập tức dừng lại.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
“Bộp.” Tờ giấy được đặt trên bàn của Thiệu Tư Ý.
Đinh Tinh Thần tận mắt nhìn thấy một giọt nước mắt trong veo chảy ra từ đôi mắt đen nhánh ấy. Anh cau mày, trầm giọng hỏi: “Tại sao cậu lại khóc? Cậu bị bắt nạt?”
Điểm tối đa.
“Ý gì?” Đinh Tinh Thần nheo mắt, khoanh tay, lạnh lùng hỏi: “Cậu nói xem tôi có ý gì?” Cô khẽ nói: “Tôi không trách ông, dù sao ông cũng để tôi làm tiểu thư nhà họ Thiệu mấy năm, lại để cho Thiệu Thành có năng lực bảo vệ người mà nó yêu… Như vậy đủ rồi, tuy rằng ông không phải là một người bố tốt, nhưng ông đã làm tất cả những gì mà một người bố nên làm…”
Dịch: Tiểu ThanhSau khi thấy rõ người đến là ai, Thiệu Tư Ý giơ tay lên lau nước mắt trên cằm, nhàn nhạt nói: “Người bắt nạt tôi không phải là cậu à?”
*
Ngay sau đó, tiếng bước chân lập tức dừng lại. Đinh Tinh Thần sửng sốt, nghi ngờ nhìn từ trên xuống dưới: “Cậu…!”
Đinh Tinh Thần âm trầm nói: “Bao nhiêu lần rồi hả? Mọe nó, mày có biết tao bị trừ bao nhiêu tiền tiêu vặt rồi không?”
Ngô Thủy Tây giơ ngón tay cái lên với đám nam sinh bên cạnh: “Đúng là hoa khôi có khác, chớp mắt một cái đã làm anh Tinh của chúng ta phải lên văn phòng rồi.”Nhìn dáng vẻ Thiệu Tư Ý giống như cả bầu trời sụp đổ, anh không nói ra được một câu châm chọc nào, nhưng tận sâu trong đáy lòng lại sinh ra cảm giác khó chịu.
Đinh Tinh Thần quay lại thì nhìn thấy Thiệu Tư Ý.
Ngô Thủy Tây rùng mình sợ hãi, kéo Đinh Tinh Thần nấp ra sau, thì thầm: “Chết tiệt! Hôm nay nhất định phải hút thêm vài điếu thuốc nữa! Ngay cả hiệu trưởng cũng không thể ngăn cản tao! Mày có biết điếu thuốc này đắt như thế nào không?”
Anh lấy một tờ giấy trắng tinh trong cặp sách ra, nhíu mày rồi hoàn thành nó trong nửa giờ nghỉ trưa. Thiệu Đông Dương nghĩ rằng cả đời này ông không thể nào cứ làm một công nhân nhỏ trong nhà máy được, mặc kệ mọi chuyện, ông muốn cùng người bạn thân từ nhỏ của mình ra ngoài lang bạt một thời gian, vợ ông hỏi tại sao không ở lại Gia Thành? Khi đó, Gia Thành thật sự không kém cạnh bất kỳ thành phố lớn nào, thậm chí sau vài năm nữa, thành phố này sẽ hoàn toàn trở thành một thành phố cấp một.
Cảm giác khó chịu này tiếp tục kéo dài cho đến khi Thiệu Tư Ý dùng hai tay lau sạch nước mắt, rồi lấy nửa tờ khăn giấy trong túi ra, lau mũi ngay trước mặt Đinh Tinh Thần… Cho đến khi nửa tờ giấy bị vò thành hình tròn nhỏ, cô giơ tay ném vào thùng rác, đôi giày da nhỏ màu đen từng bước từng bước rời khỏi đó.
*
Hết chương 01!Thiệu Tư Ý nhìn cũng không muốn nhìn, trực tiếp đẩy tờ giấy ra, lạnh nhạt nói: “Buổi sáng tôi đã giao bài tập cho giáo viên rồi. Tôi không có trách nhiệm với cậu, muốn nộp thì tự nộp đi.”
Đinh Tinh Thần nhíu mày, vô cùng chán ghét, thậm chí lúc cô giơ tay cầm giấy lên lau còn cố ý che mũi của mình.
Thiệu Tư Ý nhìn cũng không muốn nhìn, trực tiếp đẩy tờ giấy ra, lạnh nhạt nói: “Buổi sáng tôi đã giao bài tập cho giáo viên rồi. Tôi không có trách nhiệm với cậu, muốn nộp thì tự nộp đi.”
Thiệu Tư Ý đứng trước bia mộ lạnh lẽo, khóe mắt khô khốc.
“Anh nói dối em? Anh đã từng nói dối em bao giờ chưa?” Đinh Tinh Thần cúi đầu, hôn lên khóe môi nồng nặc mùi rượu, lẩm bẩm nói: “Anh thích em… rất thích em.”
*
Thiệu Tư Ý mím môi, giơ bàn tay hồng nhạt đến trước mắt Đinh Tinh Thần, muốn bao nhiêu nghiêm túc thì có bấy nhiêu nghiêm túc: “Bạn học, làm ơn đưa bài tập toán cho tôi.”
Dịch: Tiểu Thanh
“Đừng lúc nào cũng làm khó Thiệu Tư Ý nữa… Làm vậy để làm gì, người ta chỉ là một cô gái nhỏ thôi.” Ngô Thủy Tây thật sự không thể nhịn nổi nữa, Đinh Tinh Thần cứ bám lấy cô không buông, không một cô gái nào trong lớp muốn chơi với cô nữa. *
“Cậu khóc cái gì?” Giọng nói lạnh lùng của nam sinh giống như những luồng điện xẹt qua tai Thiệu Tư Ý.
*
Thiệu Tư Ý đứng trước bia mộ lạnh lẽo, khóe mắt khô khốc.
Cho nên, một Đinh Tinh Thần như vậy, bạn có thể hiểu được tâm trạng của Ngô Thủy Tây không?
Thiệu Tư Ý tìm được một tờ bài tập ố vàng dưới gầm giường trong nhà cũ, cũng tìm thấy một chiếc bút đỏ đã khô mực trong chiếc hộp sắt, cô lắc mạnh vài lần rồi sửa vào tờ bài tập kia.
Anh ta vừa mở cửa nhà trọ đã thấy Đinh Tinh Thần đang giặt quần l.ót cho Thiệu Tư Ý…
Thiệu Tư Ý mím môi, giơ bàn tay hồng nhạt đến trước mắt Đinh Tinh Thần, muốn bao nhiêu nghiêm túc thì có bấy nhiêu nghiêm túc: “Bạn học, làm ơn đưa bài tập toán cho tôi.” Khuôn mặt trắng như tuyết của Thiệu Tư Ý lộ ra chút chán ghét. Hotboy gì chứ… Mấy nữ sinh kia có mù không vậy? Đây rõ ràng là một học sinh hư, ngay cả bài tập về nhà còn không chịu làm. Ngô Thủy Tây sợ hãi, ngón tay run rẩy, hỏi: “Mày, mày… mày đây là có ý gì…”
“Chậc chậc, quá gầy, không có hứng thú.” Đinh Tinh Thần chỉ nhìn thoáng qua rồi quay đầu lại, nheo mắt nhìn khoé miệng sắp ch** n**c miếng của Ngô Thủy Tây, khinh khỉnh nói: “Còn miếng liêm sỉ nào không vậy?”
*
Cô giật mình, không ngờ phía sau lại có người.
Đinh Tinh Thần không ngẩng đầu lên, thản nhiên nói: “Cậu ấy đến cái đó, làm bẩn nên… tao tiện tay giặt hộ cậu ấy.”
Ngô Thủy Tây rùng mình sợ hãi, kéo Đinh Tinh Thần nấp ra sau, thì thầm: “Chết tiệt! Hôm nay nhất định phải hút thêm vài điếu thuốc nữa! Ngay cả hiệu trưởng cũng không thể ngăn cản tao! Mày có biết điếu thuốc này đắt như thế nào không?”
Thiệu Tư Ý tìm được một tờ bài tập ố vàng dưới gầm giường trong nhà cũ, cũng tìm thấy một chiếc bút đỏ đã khô mực trong chiếc hộp sắt, cô lắc mạnh vài lần rồi sửa vào tờ bài tập kia.
Lúc đó, Ngô Thủy Tây rất muốn ôm đầu hét lên, hoặc là chụp cảnh này lại. Tất nhiên, cho dù anh ta chọn cách nào thì Đinh Tinh Thần cũng sẽ xử anh ta…
*
Đinh Tinh Thần nheo mắt nhìn bóng lưng mảnh mai đang ngồi bên cửa sổ, bộ quần áo mùa hè mỏng manh không che được bả vai nhỏ nhắn, trên cổ tay áo màu trắng có những chóp xương nhỏ nhô lên, mái tóc đuôi ngựa đen mượt mà đung đưa quanh chiếc cổ trắng như tuyết.*
*
Còn chưa đến buổi chiều, Đinh Tinh Thần đã bị gọi đến văn phòng.
Năm lớp 11, bố mẹ của Thiệu Tư Ý ly hôn. Hôm Đinh Tinh Thần và Ngô Thủy Tây nhìn thấy dáng vẻ khóc lóc đó của cô cũng là lần đầu tiên cô rơi nước mắt vì chuyện của bố mẹ, cũng là lần cuối cùng.
Đinh Tinh Thần dựa lưng vào ghế, cánh tay đặt trên lưng ghế, anh nhướng mày lười biếng nói: “Nhưng tôi không làm…”
Thiệu Đông Dương nghĩ rằng cả đời này ông không thể nào cứ làm một công nhân nhỏ trong nhà máy được, mặc kệ mọi chuyện, ông muốn cùng người bạn thân từ nhỏ của mình ra ngoài lang bạt một thời gian, vợ ông hỏi tại sao không ở lại Gia Thành? Khi đó, Gia Thành thật sự không kém cạnh bất kỳ thành phố lớn nào, thậm chí sau vài năm nữa, thành phố này sẽ hoàn toàn trở thành một thành phố cấp một.
*
Nhưng đối với chuyện lang bạt, nếu ở lại quê hương vậy thì không tính là lang bạt đúng không? Vì vậy, Thiệu Đông Dương kiên quyết từ bỏ vợ, con gái và con trai, sau khi để lại cho họ một ngôi nhà cũ, ông bán tất cả những gì có thể bán được ở nhà và bỏ đi cùng với bạn của mình.
Ngô Thủy Tây sợ hãi, ngón tay run rẩy, hỏi: “Mày, mày… mày đây là có ý gì…”
“Cậu khóc cái gì?” Giọng nói lạnh lùng của nam sinh giống như những luồng điện xẹt qua tai Thiệu Tư Ý.
Mặc dù gia đình họ không giàu có gì nhưng cũng không quá nghèo. Bố của Thiệu Tư Ý làm việc trong nhà máy, còn mẹ cô kinh doanh một cửa hàng quần áo nhỏ. Ngoài chi phí hàng ngày, mỗi tháng có thể tiết kiệm một khoản tiền để chu cấp cho cô và em trai có thể mua thêm một bộ đồ mới hoặc ăn thêm hai hộp chocolate.
*
Em trai Thiệu Tư Ý kém cô sáu tuổi. Khi Thiệu Đông Dương rời đi, Thiệu Thành mới chín tuổi. Những gì cậu biết không phải là sự thật. Mẹ cậu không nói, chị gái cũng không nói. Cậu chỉ biết từ sau đêm bố rời đi thì chưa từng quay về.
*
*
*
*
*
Đinh Tinh Thần không ngẩng đầu lên, thản nhiên nói: “Cậu ấy đến cái đó, làm bẩn nên… tao tiện tay giặt hộ cậu ấy.”
Cảm giác khó chịu này tiếp tục kéo dài cho đến khi Thiệu Tư Ý dùng hai tay lau sạch nước mắt, rồi lấy nửa tờ khăn giấy trong túi ra, lau mũi ngay trước mặt Đinh Tinh Thần… Cho đến khi nửa tờ giấy bị vò thành hình tròn nhỏ, cô giơ tay ném vào thùng rác, đôi giày da nhỏ màu đen từng bước từng bước rời khỏi đó. Thiệu Tư Ý đứng trước bia mộ lạnh lẽo, khóe mắt khô khốc.
Hút được nửa điếu, họ nghe thấy tiếng khóc.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
*
Đinh Tinh Thần nhíu mày, vô cùng chán ghét, thậm chí lúc cô giơ tay cầm giấy lên lau còn cố ý che mũi của mình.
Trên tay cô cầm chai rượu đã uống được một nửa, trong chai thủy tinh chỉ còn một ít chất lỏng màu đỏ đang lắc lư, thoang thoảng mùi rượu…
Thiệu Tư Ý tìm được một tờ bài tập ố vàng dưới gầm giường trong nhà cũ, cũng tìm thấy một chiếc bút đỏ đã khô mực trong chiếc hộp sắt, cô lắc mạnh vài lần rồi sửa vào tờ bài tập kia.
Son trên môi đã bị lem ra khóe miệng, trông hơi kỳ quái.
* Cô khẽ nói: “Tôi không trách ông, dù sao ông cũng để tôi làm tiểu thư nhà họ Thiệu mấy năm, lại để cho Thiệu Thành có năng lực bảo vệ người mà nó yêu… Như vậy đủ rồi, tuy rằng ông không phải là một người bố tốt, nhưng ông đã làm tất cả những gì mà một người bố nên làm…”