Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tư Ý Tinh Thần

Chương 02

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thiệu Tư Ý híp mắt cười: “Cậu muốn dẫn tôi đi đâu? Nhà cậu hay khách sạn?”

*

*

Cạnh tòa nhà là một con hẻm chật hẹp, sâu bên trong còn đặt hai thùng rác to cạnh nhau, mùi hôi khó chịu bao trùm cả con hẻm.

Những người đó tự nhận là anh em của cô, đã không thèm đến lớp từ lâu rồi… Nhưng bọn họ vẫn sẽ đến cổng trường tụ tập để đợi Thiệu Tư Ý.

*

Những người đó tự nhận là anh em của cô, đã không thèm đến lớp từ lâu rồi… Nhưng bọn họ vẫn sẽ đến cổng trường tụ tập để đợi Thiệu Tư Ý.

Mùi thơm xông vào mũi.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Đinh Tinh Thần lôi cô ra khỏi quán bar tối tăm cũ kỹ.

Thiệu Tư Ý mím môi, móc hai trăm tệ từ trong túi ra nhét vào tay cậu.

“Mày dám lấy trộm tiền cơ à! Bốp!”

Thiệu Tư Ý vừa vào cửa đã nghe thấy bên trong truyền ra tiếng mắng chửi quen thuộc, sau đó là tiếng khóc thút thít của Thiệu Thành.

*

Cô cau mày, ôm chặt túi rồi đẩy cửa bước vào. Cánh cửa gỗ cũ kỹ phát ra tiếng động, sau đó một giọng nói nhỏ vọng đến, ôm lấy chân của Thiệu Tư Ý.

“Chị…” Mặt Thiệu Thành bị thương, trên trán không biết dính vết bẩn gì.

Đứng dưới màn mưa, cô chợt mỉm cười.

Cạnh tòa nhà là một con hẻm chật hẹp, sâu bên trong còn đặt hai thùng rác to cạnh nhau, mùi hôi khó chịu bao trùm cả con hẻm.

Hơn một năm nay không có tin tức gì của Thiệu Đông Dương, nửa năm trước ông không còn gửi tiền về nhà nữa… Họ dọn ra khỏi căn nhà lúc trước và thuê lại căn nhà cũ kỹ này.

Năm lớp 11, thành tích của Thiệu Tư Ý tụt dốc thảm hại. Người phụ trách thu và nộp bài tập đổi thành một cô gái mũm mĩm, cô ấy không dám đối mặt với Đinh Tinh Thần, mỗi lần đi ngang qua chỗ ngồi của anh đều đỏ mặt, cẩn thận từng li từng tí để không chạm vào góc bàn.

Tiền thuê nhà cũ được bù với tiền thuê nhà hiện tại, còn lại một phần lớn để duy trì sinh hoạt gia đình và học phí.

“Em cầm lấy. Cái khác chị sẽ tìm cách, đừng trộm tiền của mẹ nữa, biết chưa?” Cô lẩm bẩm: “Mẹ cũng không có tiền…”

Cửa hàng quần áo của mẹ cô đã ngừng kinh doanh từ lâu, bây giờ bà chỉ có thể bất đắc dĩ làm việc trong một nhà hàng.

*

Những người đó tự nhận là anh em của cô, đã không thèm đến lớp từ lâu rồi… Nhưng bọn họ vẫn sẽ đến cổng trường tụ tập để đợi Thiệu Tư Ý.

“Mẹ, mẹ lại uống rượu à?” Thiệu Tư Ý kéo Thiệu Thành ra sau lưng, sau đó cúi người dựng chiếc ghế nhỏ vừa rơi xuống đất lên.

“Mẹ, mẹ lại uống rượu à?” Thiệu Tư Ý kéo Thiệu Thành ra sau lưng, sau đó cúi người dựng chiếc ghế nhỏ vừa rơi xuống đất lên.

Cô cau mày, ôm chặt túi rồi đẩy cửa bước vào. Cánh cửa gỗ cũ kỹ phát ra tiếng động, sau đó một giọng nói nhỏ vọng đến, ôm lấy chân của Thiệu Tư Ý.

Lâm Quỳnh Anh tóc tai bù xù, gương mặt đờ đẫn, cả người nồng nặc mùi rượu.

Cánh cửa ban đầu của quán bar đã biến mất từ ​​lâu, cô cũng không nhớ được lối vào ở đâu… Ở một nơi hẻo lánh như vậy, sao anh có thể tìm được hết lần này đến lần khác nhỉ?

Cánh cửa ban đầu của quán bar đã biến mất từ ​​lâu, cô cũng không nhớ được lối vào ở đâu… Ở một nơi hẻo lánh như vậy, sao anh có thể tìm được hết lần này đến lần khác nhỉ?

Bà mắng: “Hai đứa của nợ, một đứa còn nhỏ đã không học hành tử tế còn dám trộm tiền, còn mày nữa, Thiệu Tư Ý, hôm nay giáo viên của mày gọi cho tao, nếu mày không muốn đi học thì ra ngoài kiếm tiền đi, đừng ngày nào cũng ăn không ngồi rồi nữa!”

“Cậu nói ai bệnh? Mẹ nó chứ, cậu nhìn lại bản thân mình đi!” Sắc mặt Đinh Tinh Thần chuyển xấu, định nắm cổ tay cô rời đi. Thiệu Tư Ý cười lạnh rồi dẫn Thiệu Thành ra ngoài.

“Chị… Trường em bắt mua đồng phục mới. Mẹ nói không có tiền. Nhưng… nhưng cô giáo nói…”

“Bao nhiêu?”

#

“Cậu… bôi thuốc chưa?” Thiệu Tư Ý không nhịn được giơ tay chạm nhẹ vào, tự lẩm bẩm một mình: “Hình như hơi sưng…”

“Có chuyện gì vậy?” Cô ngồi xổm xuống, lấy khăn giấy trong cặp ra lau vết bẩn trên trán em trai, nhẹ giọng hỏi.

Cửa hàng quần áo của mẹ cô đã ngừng kinh doanh từ lâu, bây giờ bà chỉ có thể bất đắc dĩ làm việc trong một nhà hàng.

“Chị… Trường em bắt mua đồng phục mới. Mẹ nói không có tiền. Nhưng… nhưng cô giáo nói…”

Những người đàn ông xa lạ đó căn bản sẽ không đòi tiền cô, chỉ cần Thiệu Tư Ý sẵn lòng uống thêm vài ly, những người đàn ông đó lập tức cười tươi như hoa.

“Bao nhiêu?”

“Bao nhiêu?”

Thiệu Thành mím môi không nói, trên cánh tay và cổ đều có vết thương.

“Thiệu Tư Ý!” Đinh Tinh Thần cắn răng, trong lòng biết rõ cô đang cố ý.

Thiệu Thành mím môi không nói, trên cánh tay và cổ đều có vết thương. “Cần bao nhiêu tiền?”

Thiệu Thành trầm giọng nói: “Còn phải trả tiền ăn…”

Thiệu Tư Ý mím môi, móc hai trăm tệ từ trong túi ra nhét vào tay cậu.

Đứng dưới màn mưa, cô chợt mỉm cười.

Sau khi rẽ hai lần, cô dừng lại ở lối vào một con hẻm.

Cô phải ngồi xổm xuống cởi giày, sau đó đi chân trần vào màn mưa lạnh lẽo.

Mưa càng lúc càng nặng hạt, giày cao gót quá cao, gót chân của cô bị đau vì đứng lâu.

“Em cầm lấy. Cái khác chị sẽ tìm cách, đừng trộm tiền của mẹ nữa, biết chưa?” Cô lẩm bẩm: “Mẹ cũng không có tiền…”

“Đứng lên, đi về trường với tôi.” Anh kìm lại sự bực bội, cũng chịu đựng mùi khó ngửi đang ngập trong khoang mũi.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Trong đôi mắt đẹp đẽ của anh có ánh sáng, là màu sắc mà có lẽ ánh sáng mặt trời cũng không thể lấn át được… ánh sáng đó chiếu vào trái tim Thiệu Tư Ý, những góc tối mờ mịt cũng trở nên khô ráo và sáng sủa.

Thiệu Thành chớp mắt: “Chị ơi, nhà chúng ta… có phải là rất nghèo không? Bố…”

Chuyện Đinh Tinh Thần thích Thiệu Tư Ý đã sớm không còn là bí mật nữa rồi.

Sau đó, Thiệu Tư Ý nhìn chằm chằm vào Đinh Tinh Thần, khiêu khích nói: “Thế nào? Cậu cũng muốn ngồi xuống với tôi hả?”

“Thiệu Thành!” Vẻ mặt Thiệu Tư Ý thay đổi: “Em không được phép nhắc tới bố trước mặt mẹ, nhớ chưa?”

Cửa hàng quần áo của mẹ cô đã ngừng kinh doanh từ lâu, bây giờ bà chỉ có thể bất đắc dĩ làm việc trong một nhà hàng.

Sao Đinh Tinh Thần có thể ở với cô cả buổi chiều tại nơi bừa bộn và bẩn thỉu như này cơ chứ?

Cô cong môi, nhai kẹo cao su hỏi: “Cậu có bệnh à?”

Tiểu Thiệu Thành rụt cổ lại: “Vâng, em biết rồi ạ.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tư Ý Tinh Thần
Chương 02

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 02
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...