Hắn xông vào huyện nha muốn đòi một lẽ phải.
Người ngồi trên cao đường là cha của Lưu Toàn Hữu, lão ta mở miệng hỏi ngay, "Ngươi nói ngươi là Thẩm Diệp Hoa? Ngươi làm sao chứng minh?"
Hắn lấy ra ấn quan và sổ sách tên tuổi, Lưu huyện thừa liếc mắt một cái liền ném xuống đất, "Ấn quan của ngươi là giả mạo."
Lão ta ở vị trí đó, tự nhiên nói gì cũng đúng.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Thiếu niên tài tình tuyệt diễm bị đánh đòn, lại bị chặt đứt hai ngón tay vứt cho chó hoang ngoài cửa.
Tin tức này như chim có cánh, vượt núi băng sông bay đến nhà Thẩm Diệp Hoa.
Cha mẹ tần tảo nuôi hắn ăn học nghe tin dữ, một mồi lửa đốt cháy căn nhà của mình, chôn thân trong biển lửa.
Suốt đường gập ghềnh gian nan, chẳng biết Thẩm Diệp Hoa đã chịu đựng thế nào, đợi đến khi hắn về đến quê hương mình, thiếu niên ý khí phong phát đã thay đổi một bộ dạng.
Toàn thân hắn không một mảnh thịt lành lặn, hai ngón tay cụt đã mọc lên từng lớp vảy m.á.u chồng chất, đầu tóc bù xù, mặt mũi bẩn thỉu, quần áo rách rưới, như một con ch.ó c.h.ế.t không chút tôn nghiêm.
Tàn khốc hơn nữa là, căn nhà cháy rụi và cha mẹ hóa thành t.h.i t.h.ể cháy khô đang đợi hắn.
Đèn nhà chợt tắt, chí lớn khó thành, minh châu rọi sáng thế gian bị vùi dập.
Hắn sao có thể không hận chứ!
Ta đến nơi, hắn cuộn mình trên chiếu cỏ bất động, ba ngày không một giọt nước.
Ta tìm đại phu kê đơn sắc thuốc, đưa đến tay hắn, hắn liếc mắt một cái rồi ngoảnh đầu đi, "Tẩu tẩu không cần làm chuyện thừa thãi này, kẻ phế nhân như ta, cứu về cũng vô ích."
Hắn quật cường chịu đựng, muốn tiêu hao nốt chút sinh khí cuối cùng.
"Ngoài kia chiến tranh, người c.h.ế.t trận đã là thi sơn huyết hải, nếu ngươi lặng lẽ bệnh c.h.ế.t ở đây, chẳng qua cũng chỉ thêm một oan hồn mà thôi."
"Ngươi giúp Trương Đại Ca an bài người thân, nhọc lòng hao sức bôn ba trong tang lễ, đây cũng là một cách báo quốc khác!"
"Loạn thế rồi sẽ có lúc kết thúc, chấn hưng giang sơn, giáo hóa nhân tâm, cần chính là những người như công tử, có người ra tiền tuyến g.i.ế.c địch, có người bảo vệ hậu phương, ai làm việc của người nấy thôi, công tử tuyệt đối đừng tự ti."
Hắn từ trong kinh ngạc ngẩng đôi mắt lên, đối diện với ánh mắt chân thành của ta.
"Sống đi, hãy sống tốt, mang theo hy vọng của những người như Trương Đại Ca mà sống tốt, như vậy mới không uổng công họ c.h.ế.t trận sa trường."
Ta lại một lần nữa bưng bát thuốc ấm nóng cho hắn, sau khi giữ một lúc, cuối cùng hắn cũng đưa tay ra.
--- Chương 6 ---
Lần nữa gặp Thẩm Diệp Hoa là ở tư thục trong thôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tui-bot-mi-den/chuong-4.html.]
Lưng hắn thẳng tắp, mày mắt giãn ra, hoàn toàn là đã thay đổi một bộ dạng.
Tường tư thục được quét vôi trắng, hắn tập hợp lũ trẻ trong thôn lại, không có giấy bút, dùng than củi cháy dở từng nét từng nét dạy chúng đọc Thiên Địa Nhân, Nhật Nguyệt Điền.
Ngày tháng bị những việc vặt vãnh bận rộn lấp đầy, nhưng ta vẫn luôn không kìm được rẽ vào con đường nhỏ, lặng lẽ nhìn về phía tư thục.
Đối với ta, khung cảnh nơi đó không phải là bình thường, bóng lưng Thẩm Diệp Hoa thẳng tắp như tùng, là một ô cửa sổ ta lén lút cất giấu giữa những bộn bề cơm áo gạo tiền.
Sau ô cửa sổ ấy có ánh sáng, nâng đỡ ta vượt qua mọi suy nghĩ rườm rà.
Hôm đó hắn bỗng nhiên quay đầu lại, đôi mắt cong cong mỉm cười nhìn về phía ta, khoảnh khắc bốn mắt giao nhau ấy, giữa chúng ta dường như có một thứ gì đó không lời mà nói đang lặng lẽ nứt ra.
Ta gọi đó là hy vọng.
Con người dù sao cũng phải có chút hy vọng mới sống tiếp được.
Đã gần đến năm thứ tư rồi, Hoắc Viễn vẫn bặt vô âm tín, những chiến hữu cùng đi với hắn, hoặc là t.h.i t.h.ể được mang về, hoặc là có lời nhắn gửi.
Bà lão họ Hoắc kiên tin rằng, không có tin tức chính là tin tức tốt nhất.
Từ trấn bán đồ thêu về, Ông lão họ Hoắc lại làm bẩn chăn đệm, ta lê tấm thân mệt mỏi ra bờ sông giặt sạch.
Chẳng biết từ đâu xông ra một lão già mắt chuột mày gian, kéo ta vào trong ruộng ngô.
Trong lòng vừa thẹn vừa phẫn nộ, hận không thể lấy một hòn đá đập nát đầu lão ta.
Nhưng trong ruộng không sờ được đá, chỉ có những lá ngô sắc nhọn lướt qua mặt ta, xen lẫn tiếng cầu cứu nức nở của ta.
"Đại ca cầu xin người buông tha cho ta, ta có tiền, ta cho người tiền có được không!"
Lão ta khạc một bãi nước bọt, "Có tiền khó mua một khắc xuân tiêu, biết đâu ngày nào đó ta sẽ mất mạng, sao không nhân cơ hội này mà hưởng lạc một phen!"
Trong đầu ta vẫn đang giằng co làm sao để thoát thân, thì ngay trong những tán lá ngô lởm chởm ta nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang tiến lại gần ta.
Thẩm Diệp Hoa trong tay cầm một cây gậy gỗ to, vung tay lên đập vào lưng lão già.
Lão già c.h.ế.t tiệt rên khẽ một tiếng, từ từ ngã xuống.
Hắn đưa tay về phía ta, "Nhanh lên, chạy đi!"
Chúng ta cùng chạy qua đồng ruộng rừng cây, bên tai chỉ còn lại tiếng gió rít và hơi thở của nhau.
--------------------------------------------------