Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TỤNG XUÂN ÂN

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý thẩm ngồi ngoài cửa vừa khóc vừa c.h.ử.i rủa, trách lính tráng vô dụng, cứu viện quá chậm khiến Lưu đại nương thiệt mạng. Con trai thẩm phải vội bịt miệng thẩm lại vì sợ gây họa.

Ai nấy đều nhận ra rằng thế đạo đã loạn, và chắc chắn sắp có biến lớn.

Lưu dân chỉ là khởi đầu. Sau này, có lẽ sẽ còn nhiều biến cố khốc liệt hơn đang chờ đợi.

Sinh mệnh dân thường như cỏ rác, dễ dàng trở thành vật hy sinh trong những toan tính của kẻ quyền quý. Nhưng những con người nhỏ bé ấy, khi bị đè nén đủ lâu, cũng có thể hợp lực tạo nên sức mạnh lay chuyển cội nguồn.

Dưới chân thiên tử, loạn lạc ở Định Kinh nhanh chóng được dẹp yên. Lưu dân bị binh lính xua đuổi đi đâu đó, có lẽ bị g.i.ế.c, hoặc c.h.ế.t vì đói rét, chẳng ai biết. Mọi thứ lại trở nên im lìm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Triều đình ban thưởng công trạng, phong cho Bình Tây tướng quân một ngàn lượng vàng và hôn sự với tiểu thư nhà Hữu tướng, Từ Ấu Ninh.

Chàng trai bán kẹo hồ lô mới cũng là kẻ thích buôn chuyện, hắn hạ giọng nói:

“Nghe bảo vị Bình Tây tướng quân này vốn là con trai thứ của nhà họ Khương. Sau khi tòng quân, lập được vô số chiến công, từ một tiểu tướng được thăng lên làm đại tướng quân.”

“Nhà họ Khương nào cơ?”

“Còn ai nữa? Chính là nhà họ Khương năm nào bị tru di cửu tộc đó!”

“Chẳng phải trước đây nhà họ Từ và nhà họ Khương đối địch sao? Nghe nói hai vị nương nương trong cung ngày xưa tranh đấu không khoan nhượng cơ mà?”

“Ôi dào, ai mà biết được. Có khi cũng chỉ là lời đồn thôi. Nếu không, làm sao tướng quân Khương Tụng lại chịu đồng ý hôn sự này chứ?”

Nguyên Bảo học được nửa năm thì triều đình mở khoa thi. Trước kỳ thi, ta gõ cửa nhà Phùng tú tài.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Lần bạo loạn vừa rồi, huynh ấy trốn dưới gầm giường mới thoát nạn. Biết huynh ấy túng thiếu, ta mua một bộ văn phòng tứ bảo cùng vài bộ trường bào, đem tặng huynh ấy.

Thấy ta đến, Phùng tú tài ngượng ngùng cảm tạ:

“Đa tạ cô nương Xuân Nhi, ân tình này, Phùng mỗ xin ghi nhớ suốt đời.”

“Chỉ là việc nhỏ thôi, tiên sinh không cần bận tâm. Ngày ấy còn phải cảm ơn tiên sinh đã tận tâm dạy dỗ Nguyên Bảo.”

Hắn không nói thêm gì, chỉ bối rối gãi đầu.

Khi ta quay người rời đi, hắn bỗng gọi với theo:

“Xuân Nhi cô nương, cô chờ ta chút.”

“Chờ gì cơ?”

Nhưng hắn lại im lặng, đóng cửa, để ta đứng ngoài với mớ suy nghĩ rối bời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tung-xuan-an/5.html.]

******

Đại quân của tướng Khương Tụng tiến vào thành, dân chúng ùn ùn kéo đi xem. Ai nấy đều háo hức ngắm dung mạo vị đại tướng quân oai phong, khiến những ngày âm u trước đó tan biến.

Trước cửa hàng đậu phụ của ta cũng chen chúc rất đông người, đôi khi bán được vài bát tào phớ. Nhưng người quá đông, suýt làm đổ cả quầy hàng của ta và Lý thẩm, nên ta đành đóng cửa sớm.

Tiếng hoan hô rộn ràng bên ngoài báo hiệu tướng quân đã đến. Ta và Lý thẩm vội vàng kê thang, trèo lên tường rào để xem.

Đi đầu đội quân chỉnh tề là một người ngồi hiên ngang trên lưng ngựa. Hắn toát lên khí chất uy nghiêm, trên trán có một vết sẹo dài hằn sâu, làm gương mặt thêm phần sắc lạnh.

Khương Tụng lại chính là Vương Thứ!

Thì ra, Vương Thứ là người nhà họ Khương.

Vậy còn Nguyên Bảo thì sao?

Trời ơi! Những người ta từng thấy bị hành quyết năm nào, từng tiếng kêu oan tuyệt vọng, từng sinh mạng ngã xuống... Hóa ra tất cả đều là thân nhân của Nguyên Bảo và Vương Thứ.

Lý thẩm đã quên mất dung mạo Vương Thứ, bà xem náo nhiệt đến say mê, còn kéo tay ta:

“Này, ngươi xem kìa, tướng quân này với Nguyên Bảo nhà ta giống nhau ghê. Chẳng biết chừng sau này Nguyên Bảo cũng sẽ làm tướng đấy.”

Ta tiễn Lý thẩm về, lòng ngổn ngang suy nghĩ.

Chắc chắn Vương Thứ đang làm một việc cực kỳ nguy hiểm, nên mới để Nguyên Bảo ở lại bên ta và dặn dò không được nhận quen biết.

Sau khi Nguyên Bảo trở về, ta cẩn thận dặn nó không được nói ra chuyện đã gặp Vương Thứ. Nguyên Bảo thông minh, từ ánh mắt ta cũng hiểu được điều gì đó, nên nghiêm túc gật đầu đồng ý.

Ngày mùng 6 tháng Mười, đúng vào kỳ thi của sĩ tử, cũng là ngày Khương Tụng thành thân với Từ Ấu Ninh.

Từ sớm, Từ phủ đã bày rất nhiều đồng tiền và kẹo mừng trước cổng. Chúng ta – những người đến xem náo nhiệt – ai nấy đều nhận được năm mươi văn tiền thưởng và một túi kẹo lớn. Người phát tiền nhìn thấy Nguyên Bảo dễ thương còn hào phóng tặng thêm cho nó một phần nữa.

Khương Tụng mặc áo cưới đỏ thẫm đến Từ phủ, bên cạnh có vài người bạn thân theo hỗ trợ giải thơ để vượt qua các cửa ải lễ cưới. Chẳng mấy chốc, tân nương đã được đưa ra và tiễn vào kiệu hoa.

Giữa vòng người đông đúc, Khương Tụng cưỡi ngựa đi đầu. Hắn từng liếc nhìn về phía đám đông, ánh mắt thoáng qua ta. Ta mỉm cười với hắn, nhưng hắn chỉ lạnh nhạt quay đi, như chưa từng quen biết.

Phủ tướng quân hôm ấy náo nhiệt vô cùng, đến cả Tứ hoàng tử cũng có mặt. Hoàng thượng ít con nối dõi, ngoài Thái tử thì chỉ còn Tứ hoàng tử là con trai. Nhưng gia thế bên nhà mẫu thân Thái tử rất lớn, trong khi mẹ Tứ hoàng tử tuy là Hoàng hậu nhưng địa vị trong triều lại chẳng có bao nhiêu.

Khương Tụng và Tứ hoàng tử dường như không thân thiết lắm, chỉ chào hỏi khách sáo vài câu rồi lại nhanh chóng mời quan tặng lễ của Thái tử vào uống trà.

Là bách tính bình thường, chúng ta chỉ có thể đứng ngoài nhìn trộm sự xa hoa của tiệc cưới. Nhận được tiền thưởng, xem đủ trò vui, mọi người ai nấy lại quay về nhà mình.

Quán đậu phụ của ta tiếp tục mở lại. Có lẽ vì túi tiền của mọi người đều vơi dần nên khách đến mua đậu phụ lại nhiều hơn trước.

Phùng tú tài sau kỳ thi rớt bảng đã ủ rũ nhiều ngày. Ta liền bảo Nguyên Bảo mang cho hắn hai chén đậu hoa và tặng thêm một bộ văn phòng tứ bảo. Nhờ thế mà hắn lại phấn chấn lên, tiếp tục học hành. Thỉnh thoảng, hắn cũng đến giúp ta bổ củi, gánh nước.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TỤNG XUÂN ÂN
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...