Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tửu Sắc Tham Bôi

Chương 104

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

ღღღ

Lúc này, từ câu lạc bộ phát ra tiếng nổ thật lớn, ngay sau đó là những tiếng nổ khác vang lên, xem ra là bình ga bị nổ rồi.

Ái Sa vẫn nhìn Ngụy Thất, người đối diện vẫn cầm Desert Eagle, tiếng nổ không ảnh hưởng gì tới anh. Người bình thường sẽ luôn theo bản năng mà sợ hãi, lúc này chính là cơ hội tốt để trốn đi, nhưng Ngụy Thất căn bản không vì thế mà di chuyển.

Khẩu súng của anh chỉ vào Tô Kỳ, trong đôi ngươi màu đen là sát khí không chút che dấu.

Vào lúc này, cửa bỗng có người đẩy vào, cứ như thể cửa không có khóa. Song Ái Sa lại biết, ban nãy Ngụy Thất đã khóa lại.

Ái Sa nhìn người đàn ông vừa đẩy cửa bước vào, hắn thoải mái giống như một người hàng xóm gần nhà, nhưng trên người lại… có cảm giác giống như Ngụy Thất. Người này cao hơn Ngụy Thất một cái đầu, nhìn qua càng giống là người mẫu, bởi vì ngoại hình điển trai, vóc dáng cũng đẹp.

Hắn có đôi mắt màu lam, coi bộ là con lai.

Ngụy Thất vốn luôn quay lưng với cửa, giờ xoay người lại, ngây ra một lúc: “… Cậu Tiếu Khiêm?”

“Phải đi thôi, xong việc chưa?” Ngụy Tiếu Khiêm vòng qua eo Ngụy Thất, “Lát nữa cảnh sát ập tới rất nhiều đấy.”

Ngụy Thất bị hắn kéo liền đụng vào ngực hắn, Ngụy Tiếu Khiêm thuận thế cầm lấy khẩu súng: “…Ai, chẳng phải cậu không thích cái này sao?”

“Tô Kỳ…” Ngụy Thất vùng vẫy trong lòng Ngụy Tiếu Khiêm, chỉ vào Tô Kỳ và Ái Sa.

“À, về tính sau đi,” Ngụy Tiếu Khiêm thành thạo thu hồi Desert Eagle lại, rồi cười với Tô Kỳ và Ái Sa: “Xin phép.”

Ái Sa khi tiếp xúc với đôi mắt màu lam thì trái tim liền như bị gửi vào hầm đá. Không biết vì sao, người đàn ông này nhìn qua thật nhã nhặn, còn mang theo dáng vẻ của người trí thức vậy mà đôi mắt lại đáng sợ như thế.

Lạnh lẽo, sắc bén… Thật giống như lưỡi hái của tử thần.

Thế nhưng, khi hắn nhìn về phía Ngụy Thất, loại cảm giác đó dường như lại biến mất.

“Nhiệm vụ của tôi còn chưa hoàn thành…” Ngụy Thất cau mày nói.

Ngụy Tiếu Khiêm nghiêng đầu: “Nhiệm vụ bị nhầm rồi, Tô Kỳ không cần giết.”

“Nhiệm vụ bị nhầm?” Ngụy Thất kinh ngạc nhìn Ngụy Tiếu Khiêm, đây là lần đầu tiên xuất hiện tình huống như vậy.

Lại thêm một tiếng nổ mạnh nữa, khí nóng bắt đầu tràn vào căn phòng.

“Không tới hai phút nữa, ở đây sẽ nổ.” Ngụy Tiếu Khiêm nheo mắt lại cười.

“Cái gì?” Ngụy Thất sửng sốt nhìn Ngụy Tiếu Khiêm.

“Còn một phút năm mươi giây.” Người đối diện vẫn dùng giọng điệu bỡn cợt tiếp tục.

Ngụy Thất nhìn về phía Ái Sa: “Các người chạy đi mau!”

Tô Kỳ do dự một chút, rồi kéo Ái Sa chạy ra bên ngoài.

Đôi mắt của Ái Sa vẫn dừng trên người Ngụy Thất, cho đến khi ra khỏi căn phòng.

Gặp gỡ vui vẻ chia tay an bình, mẹ trước đây đã nói vậy.

“Một phút hai mươi giây.” Ngụy Tiếu Khiêm nhìn vào đồng hồ đeo tay.

Ngụy Thất trừng mắt nhìn hắn, không nói một lời nào.

Ngụy Tiếu Khiêm tươi cười, tao nhã và vui vẻ: “Cậu đã nói, nếu tôi không ở Ngụy gia, cậu sẽ không đi theo tôi phải không.”

“Bây giờ cậu đã thoát ly khỏi Ngụy gia?” Ngụy Thất kinh ngạc hỏi.

Ngụy Tiếu Khiêm nhìn anh: “Nếu vậy thì sao? Cậu không đi theo tôi hả?”

Ngụy Thất trầm mặc nhìn hắn.

Ngụy Tiếu Khiêm nhìn đồng hồ: “Còn bốn mươi giây.” Hắn vươn tay, lòng bàn tay hướng lên đặt ở trước mặt Ngụy Thất, “Đi theo tôi chứ?”

Ngụy Thất nhíu mày, thở dài, đặt tay lên bàn tay của Ngụy Tiếu Khiêm: “…Vô lại.”

“Ờ… Đi thôi, còn hai mươi lăm giây.”

***

Hai ngày sau, Ái Sa trở lại phòng ở khách sạn kia một lần nữa.

Câu lạc bộ đối diện bị nổ nát bét, may mà nhân viên bị thương không nhiều lắm, mà phần lớn là dân xã hội đen.

Hai ngày trước, một số đầu sỏ các băng phái tại đây đã bị giết chết trong bữa tiệc. Bây giờ nhìn từ cửa sổ khách sạn này qua, chỉ còn lại một đống hỗn độn.

Cô bé cẩn thận lấy ra chìa khóa dự bị, nhẹ nhàng mở cửa tủ quần áo ra. Bên trong chỉ có một cái hộp. Cô vung tay lên, liền có một người đàn ông bước vào, trong tay là bộ giải mã, đặt nó lên cái hộp, chữ số nhảy lên cực nhanh, cuối cùng xuất hiện dãy số.

Chuyên gia giải mã nhập số vào, cái hộp liền mở ra. Bên trong là một súng trường nòng nhỏ đã lắp ráp, Ái Sa thành thạo nhìn xuống đường đạn, 5.45×39mm.

“Cô chủ… khẩu súng này?” Chuyên gia bên cạnh lên tiếng hỏi.

“Mang về đi.” Ái Sa nói khẽ.

Khẩu súng nòng nhỏ này có tầm bắn lên tới 400-600m, dùng để bắn lén thì còn thiếu một chút.

Người kia… hẳn là sẽ không quay lại lấy hộp này đâu ha.

***

“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?” Ngụy Thất ngồi trên sofa, trước mặt bày một chai Vodka, trong tay anh cũng có một ly.

Ngụy Tiếu Khiêm đi tới trước mặt hắn nói: “Tôi tới Cảng D rồi thì phát hiện tình hình bên này không ổn, nhưng không thông báo cho cậu, tôi nghĩ cậu nếu không thấy tôi xuất hiện thì sẽ hiểu được sự việc tạm thời có chút lộn xộn.”

“Xem ra tôi vẫn còn quá ngu.” Ngụy Thất nhíu mi nói.

Ngụy Tiếu Khiêm dịu giọng kể tiếp: “Sau khi phát hiện người của chúng ta bên Cảng D đã phản bội, tôi đã thay đổi kế hoạch. Tô Kỳ không hề có ý định chọc vào Ngụy gia, mà thật ra là đám xã hội đen bên kia cảm thấy cô ta cứ ngồi tiếp vị trí tổng thống sớm muốn gì cũng ảnh hưởng tới chúng, thế nên muốn mượn tay chúng ta giết người.”

“Thế nên mới nói, tin tức của chúng ta sai hết hả?” Ngụy Thất buồn bực hỏi.

“Trên cơ bản thì đúng vậy,” Ngụy Tiếu Khiêm nhún vai, “Cho nên xác định kĩ càng rồi tôi mới ra tay —— tóm lại, tôi đến đúng giờ chứ.”

Ngụy Thất cắn lên miệng ly, hàm hồ đáp: “Kịp đi…”

Ngụy Tiếu Khiêm cúi người xuống, hai tay chống lên tay vịn của sofa, giam Ngụy Thất ở trong lòng, cười khẽ: “Cậu vẫn phải theo tôi đi…”

“…Ờ, khi mạng sống bị uy hiếp thì…” Ngụy Thất không còn đường chọn lựa nào khác đành khẽ gật đầu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tửu Sắc Tham Bôi
Chương 104

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 104
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...