Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Mệnh Pháp Y

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngoài ra, điều tối kị trong việc nhận dạng là không được nhầm lẫn giữa việc sống và khả năng sống, mấu chốt là vẫn phải làm thí nghiệm nổi của phổi.(1)

(1): Thí nghiệm này là phương pháp đặt phổi của trẻ sơ sinh vào nước để kiểm tra xem chúng có hít thở không khí kể từ khi sinh ra hay không.Nếu phổi không thở, bởi vì phổi không chứa không khí, là chất rắn, có trọng lượng riêng từ 1,045 đến 1,056, và sẽ chìm khi cho vào nước lạnh; phổi thở có chứa không khí, và thể tích của phổi tăng lên, và trọng lượng riêng nhỏ hơn 1. Đây là cơ sở quan trọng để nhận định trẻ sơ sinh còn sống hay không. Thai nhi bắt đầu thở sau khi chào đời, sau khi khóc và thở sâu với cường độ mạnh, tất cả các phế nang sẽ nở ra và bề mặt phổi phồng lên.(Nguồn: Zhihu và Baidu)

Lần đo trước đã kết thúc, cuối cùng cũng đã đến lúc giải phẫu, Trình Tự Công nín thởm rạch một vết từ ngực đến bụng. Thi thể nho nhỏ nằm trên bàn mổ giống như miếng đậu phụ, vừa chạm nhẹ đã mở ra.

Da của đứa bé mềm mại, trong suốt như một tờ giấy mỏng, khi phanh ra để lộ các cơ quan nội tạng nho nhỏ, xương sườn mảnh mai, mạch máu dày như tóc, dao mổ xuyên qua khoang bụng, làm lộ ra đường ruột, giống như những sợi dây điện cuộn lại với nhau.

Thí nghiệm nổi của phổi và đưởng ruột đều được coi là thí nghiệm hoàn hảo, phải lấy phổi và đường ruột ra rồi cắt bỏ, cho nội tạng xuống nước, quan sát tình trạng nổi, chỉ cần sai một chút cũng có thể biến thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Khi đó việc phân biệt đứa trẻ là sống hay chết lưu càng thêm khó khăn.

Sau nhát dao kia, Trình Tự Công khoa chân múa tay, không biết làm thế nào để hạ nhát dao thứ hai, hắn cảm thấy lần này khác với những lần giải phẫu trước đó, bắt đầu rút lui: “…Tôi…cảm thấy hình như mình cũng không làm được, thi thể quá nhỏ, lại còn bị chôn hai ngày, tay tôi hay bị run nên rất dễ xảy ra sai sót…Tôi đã từng làm thí nghiệm nổi hai lần, những đều là những đứa trẻ bảy tám cân, hiện tại đứa bé này nhỏ như thế, tôi không dám chắc.”

Giải phẫu một đứa bé sinh non là một ca giải phẫu khó không kém gì một ca phẫu thuận nội khoa, nó là một thử thách rất lớn đối với mắt, tay và cả kỹ thuật của pháp y, độ khó vô cùng cao.

Thích Nhất An thấy Ôn Uyển và Trình Tự Công đều biểu hiện mất bình tĩnh, đứng bên cạnh hỏi: “Vậy còn ai có thể khám nghiệm tử thi không ạ?”

Ôn Uyển vừa nãy đã nhắn tin cho chủ nhiệm Lư, cùng đã gửi vài tấm ảnh chụp thi thể vào trong nhóm, cô lắc đầu nói: “Lão Lư nói anh ấy cũng không làm được, mắt anh ấy không được tốt, hiện tại đang hỏi những người khác.”

Trình Tự Công vẫn kiên trì cầm dao, ngẩng đầu hỏi: “Còn ai trong cục có thể làm công việc tinh xảo như thêu thùa này không?”

“Pháp y Liễu à?” Ôn Uyển nói.

“Không phải hắn đang nghỉ phép à?” Trình Tự Công vội la lên, “Nước xa không cứu được lửa gần đâu.”

Ôn Uyển nhìn cả đám, chau mày: “Không có nhiều người có kinh nghiệm giải phẫu trẻ sơ sinh đâu, có người trong nhóm nói, chúng ta có thể tìm người ngoài xem sao?”

Hiển nhiên, mấy vị pháp y khác cũng không muốn nhận củ khoai lang nóng bỏng tay này.

Trình Tự Công lúc đầu cũng rất căng thẳng, nghe đến đây suýt sặc chết, ho khan vài tiếng: “Đùa nhau à, gọi pháp y bên ngoài đến? Bây giờ đã phanh hết ra rồi….Thôi, chả trông cậy được ai, tốt hơn hết là tôi tự làm vậy.”

Hắn quyết tâm, chuẩn bị coi thi thể đứa bé là một con vật nhỏ, lúc còn đi học, hắn cũng từng giải phẫu một ít động vật nhỏ, tất cả đều được xử lí vô cùng tinh tế.

Nhưng nói đi nói lại, vật này cũng không giống động vật.

Đây là một đứa bé, từng là một sinh mệnh nhỏ bé.

Trình Tự Công cắn răng, cúi đầu định tiếp tục, nhưng tâm lý càng thêm bất ổn, tay cầm dao còn run nhiều hơn.

Đầu ngón tay của hắn run lên, mắt cũng bắt đầu hoa.

Ôn Uyển đứng bên cạnh nhìn, trái tim treo lơ lửng, sắp không không ra tiếng.

Từ phía sau, một bàn tay đột nhiên vươn ra nắm lấy tay Trình Tự Công, vững vàng cầm lấy con dao giải phẫu trên tay hắn.

Thích Nhất An ngẩng đầu, thấy người đó là Thẩm Quân Từ, vốn dĩ vẫn còn đang say trong giấc ngủ trưa.

Vừa rồi bọn họ đều đang tập trung cao độ, nên không phát hiện ra anh.

Thích Nhất An hơi kinh ngạc khi nhìn thấy anh: “Thầy ơi, anh dậy rồi à?”

Thẩm Quân Từ: “Dậy lâu rồi.”

Anh có vẻ hơi gắt ngủ khi mới rời giường hoặc là đang đối diện với thi thể, trên mặt không lộ vẻ gì, ngay cả giọng nói cũng lạnh tanh.

Sau đó Thẩm Quân Từ thành thịc đeo găng tay và khẩu trang: “Để tôi thửu xem.”

Dưới ánh đèn dùng trong giải phẫu, lông mì của anh rất dài, từng sợ từng sợ hiện lên vô cùng rõ ràng.

Khuôn mặt của Thẩm Quân Từ rất đẹp, anh cất đi nụ cười trên mặt, tựa như mấy lời chào hỏi nhẹ nhàng, tao nhã trước đó chỉ là một tấm mặt nạ.

Vẻ nghiêm túc và tập trung hiện lên gương mặt Thẩm Quân Từ khiến anh như trở thành một con người khác, toàn thân toát lên vẻ lạnh lùng khiến người khác muốn tranh xa vạn dặm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Mệnh Pháp Y
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...