Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lương Ưu Tuyền đưa Tả Húc

đến hội trường của bữa tiệc. Lúc trên đường Tả Húc đã mua một bộ lễ phục, Lương

Ưu Tuyền lại tiếp tục đi bên cạnh Tả Húc với thân phận một người vệ sĩ.

Bên trong hội trường đã

bắt đầu tiệc rượu linh đình. Tuy rằng Tả Húc đến trễ nhưng lại được đích thân

chủ nhà ra chào đón và các nghệ sĩ khác chào hỏi.

Hôm nay là mừng thọ sáu

mươi của một vị trong hội đồng quản trị, giám đốc Vương. Thấy giám đốc cùng với

vợ và con gái đi tới phía trước, Tả Húc nhẹ nhàng cười, sau đó đưa lên một món

quà gói rất giản dị.

Mỉm cười khi nhận quà và

mở quà là một loại lễ tiết, đương nhiên giám đốc Vương sẽ không thất lễ. Nhưng

khi ông nhìn phần quà ở bên trong thì lập tức trả cái hộp lại cho Tả Húc.

“Tả tổng, món quà này quá quý, tôi không

thể nhận được.”

Lương Ưu Tuyền liếc trộm

chiếc hộp một cái, thấy bên trên có in kí hiệu BMW, còn cái hộp nhỏ đủ để cất

một cái chìa khóa. Lương Ưu Tuyền không khỏi giật mình. Lúc trên đường thật sự

Tả Húc có ghé vào một cửa hàng bán ô tô, nhưng còn chưa đến 10 phút hắn đã đi

ra, không ngờ là mua một cái xe để làm quà sinh nhật?… Cô nhớ đến căn hộ ở tầng

cao nhất cùng các vật dụng xa hoa bên trong, sau đó lại nghĩ tới thái độ trớt

quớt của Tả Húc. Anh ta chắc không phải triệu phú đâu, đúng không nhỉ?

Tả Húc cười cười, chuyển

cái hộp vào tay phu nhân của Vương giám đốc, trêu chọc “Không nhận là

không coi tôi ra gì rồi.”

Thấy thế vợ chồng ông

Vương chỉ biết nhìn nhau cười, sau đó rối rít cảm ơn và dẫn Tả Húc vào khu

khách VIP. Lương Ưu Tuyền lần đầu tiên được nhìn thấy nhiều ngôi sao nghệ sĩ

như vậy, trong đó còn có một diễn viên trung niên mà mẹ cô rất thích. Cô vẫn

nhớ ngày xưa mẹ mình từng mặc kệ sự phản đối của ông bố, nhất quyết dán cái áp

phích của ngôi sao này trong phòng ngủ. Hay giờ cô xin chữ kí giúp mẹ mình nhỉ?

Tả Húc sau một hồi hàn

huyên với thọ tinh*, đợi đến khi ông ta phải đi tiếp khách khác mới có thể dành

thời gian cho Lương Ưu Tuyền. Hắn vỗ vỗ cái ghế trống bên cạnh, nói “Em đừng giống

như gái quê thế chứ? Còn kiễng chân lên nhìn nữa à?”

(* người được mừng thọ)

Lương Ưu Tuyền không cho

là đúng ngồi xuống, nhỏ giọng thầm thì “Mẹ tôi đặc biệt thích XX, tôi có

được đi xin chữ kí không?”

“…” Tả

Húc mệt mỏi hạ bả vai, tiện tay đưa cô một cái đĩa trống“Muốn ăn gì

thì cứ tự lấy. Anh có chút chuyện.”

Lương Ưu Tuyền gật đầu,

nhìn các món cao lương mĩ vị, xoẹt xoẹt xoẹt, lấy cho mình một đĩa đầy ụ rồi

ngồi vào một góc cặm cụi ăn.

“Lương tiểu thư, đã lâu không gặp.”

Lương Ưu Tuyền đang nuốt

nốt miếng tôm chiên, bỗng nhớ ra vị trưởng lão này là ai liền đứng dậy chào hỏi “Ngô đạo diễn,

ngài khỏe chứ?”

Ngô đạo diễn ngồi xuống,

không khỏi xúc động “Cuối

cùng tôi cũng tìm được một bàn ăn mà không có diễn viên ngồi rồi. Ngồi xuống

ngồi xuống, cứ ăn tiếp.” Lại nói ông

vừa bước vào chưa đầy 3 phút mà các diễn viên ca sĩ đã cứ đến tự giới thiệu,

khiến đầu ông ong ong hết cả.

“Ah, ngài muốn uống gì để tôi đi lấy?”

Ngô đạo diễn giơ cốc nước

dưa hấu lên, cười nói “Nghe

Thiên Khải nói gần đây thằng bé thích một cô gái rất xinh đẹp lại giỏi võ nghệ,

có lẽ nào chính là Lương tiểu thư?”

“…” Lương

Ưu Tuyền nhanh chóng phủ nhận “Chắc không phải đâu ạ.”

Ngô đạo diễn kín đáo

cười, sau đó hai người đều vùi đầu vào ăn, không nói chuyện phiếm gì cả. Không

khí có phần ngượng ngùng.

“Ah, nếu cô muốn XX kí tên chẳng phải rất

đơn giản sao?” Ngô đạo diễn buông dao nĩa, mời vị diễn viên kia đến.

Còn diễn viên kia thấy được đạo diễn nổi tiếng mời, cười mãn nguyện đi tới,

không ngờ Ngô đạo diễn chỉ muốn giúp một cô gái chụp ảnh lưu niệm với mình.

Lương Ưu Tuyền vẻ mặt

sung sướng, thổi thổi cái ảnh có chữ kí “Ha ha, mẹ nhất định sẽ rất vui

đây.”

Ngô đạo diễn bất đắc dĩ

cười “Tôi

đã kí hợp đồng với tập đoàn Tinh Hỏa rồi. Ngày kia phim sẽ bắt đầu quay, hoan

nghênh cô tới chơi.”

“Dạ, ngài đã chọn được nam diễn viên rồi

sao?”

“Ah? Cô không biết Tả Húc đã chấp nhận

diễn rồi?”

“Không biết ạ, là bộ phim có một người mù

cố gắng vượt lên chính mình sao?” Khóe

miệng Lương Ưu Tuyền bắt đầu co rút.

“Ừ. Tiểu Húc ban đầu không chịu nhận, tôi

vốn định tuyển diễn viên, không ngờ cuối cùng thằng bé nhận. Cô nói, đứa nhỏ

này rất đáng trách phải không?” Ngô

đạo diễn thoải mái cười to. Ông tin tưởng không ai có thể hợp với vai diễn này

hơn Tả Húc.

“Ngô đạo diễn, trong phim có phải có cảnh

giường chiếu không ạ?”

“Làm gì có. Nhưng thật ra thì có một cảnh hôn

đấy.”

“…” Lương

Ưu Tuyền cực kì đồng ý với Ngô đạo diễn, Tả Húc thật sự là một

diễn-viên-vô-cùng-xuất-sắc.

※※※

Chờ bữa tiệc kết thúc

Lương Ưu Tuyền hầm hừ

ngồi trên ghế phụ, nhớ đến cái đêm “biểu diễn” kia cùng hắn, cô cảm thấy mình

như một con ngốc.

Tả Húc kéo cravat, khởi

động máy, đi một đoạn đường liền liếc cô một cái “Chưa ăn no sao?”

Lương Ưu Tuyền không đáp

lại, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. Những cái chuyện ngu ngốc kia sẽ ảnh hưởng đến

chỉ số IQ của cô, không cần nhắc đến nữa vậy.

Tả Húc đỗ xe trước một

tiệm mì, bước xuống xe trước. Ban nãy lúc ở bữa tiệc hắn cứ phải xã giao mãi,

có được ăn tý gì đâu.

Lương Ưu Tuyền ngay lập

tức cầm mấy lon bia lạnh ngồi bên cạnh. Cô cần được uống chút bia hạ hỏa.

Tả Húc ăn mặc ngay ngắn

đẹp đẽ, lại ngồi ở một tiệm mì đơn giản ăn mì, tay đọc báo chiều*, có điểm

không phù hợp.

(* ở Bắc Kinh ngoài báo sáng thì còn có

báo chiều.)

Đúng lúc ấy có mấy người

ăn mặc bụi bặm đi vào tiệm mì, chiếm sạch mấy cái bàn trống còn lại. Bọn người

đó cùng không gọi món ăn, chỉ ngậm tăm cười ha hả. Nhân viên phục vụ thấy có

người tới quấy rối, vội vào trong tìm ông chủ.

Lương Ưu Tuyền vốn đang

uống bia lạnh và ăn chút đồ ngon nên thoải mái dần, giờ lại bị tiếng ồn làm cho

mất vui. Cô nhíu mày, tuy nhiên không nói gì, chỉ đơn giản biểu lộ sự phản cảm

với mấy người kia.

Một tên lưu manh huýt sáo

với Lương Ưu Tuyền, giở thói côn đồ “Cô bé đằng kia, em không thích

anh hả?”

Lương Ưu Tuyền đêm nay

không muốn đánh nhau nên không thèm trả lời, chỉ quay lưng lại về phía mấy

người đấy.

Tên lưu manh thấy không

vừa ý liền đứng lên đi đến cạnh Lương Ưu Tuyền, đặt mông ngồi trước mặt cô.

Lương Ưu Tuyền vừa muốn nói tên lưu manh cút thì ông chủ tiệm mì đã chạy tới

giúp cô giải vây. Tay ông nắm chặt một đống tiên mười tệ, cúi đầu khom lưng nói “Các vị huynh đệ,

hôm nay làm ăn không tốt, các ngài cứ cầm tạm đã. Mấy ngày sau tôi sẽ bù thêm.”

Tên lưu manh kia nhổ cây

tăm ra, đập bàn, một cước đã ông chủ lăn ra đất “Ông đang đuổi ăn xin đấy à?! Bọn

này có tới tám người, không có 800 tệ thì lần sau ông không cần buôn bán nữa

đâu!”

Nhưng hắn vừa dứt lời

thì, “Bịch!”, ăn nguyên một chai rượu vào đầu.

Tên lưu manh ôm đầu kêu

thảm thiết, Lương Ưu Tuyền ném vỏ chai đi, còn chưa kịp lôi cảnh huy ra thì bảy

tên còn lại đã lôi dao ra, vây lấy cô.

Loảng xoảng loảng xoảng!

Hai tiếng vang lên, lần lượt có hai tên khác ăn rượu vào đầu, nhưng lần này

không phải Lương Ưu Tuyền ra tay nữa. Tả Húc lôi Lương Ưu Tuyền ra đứng sau

mình.

(Cuối cùng bản chất anh hùng đã lộ diện

rồi *tung hoa* ai nói anh yếu đuối nào *sướng rơn*)

Hắn dùng mu bán chân nhặt

một con dao dưới đất, kề vào cổ một tên, bình tĩnh nói “Muốn đánh nhau

thì ra ngoài!”

Ông chủ tiệm mì thấy thế

sợ đến mức tim đập tay run, khẩn khoản nói“Tiên sinh tiểu thư, đừng đánh nữa được

không? Bọn họ sẽ không tha cho tôi đâu.” Sau đó

cúi đầu với mấy người kia “800 thì 800, xin các vị tha cho chúng tôi.”

Lương Ưu Tuyền tức đến

sôi cả người. Cô kéo ông chủ đang quỳ dưới dưới đất lên “Đất nước có

luật pháp, sao ông phải cúi lạy như vậy?! Sao ông không báo cảnh sát đi?”

“Cảnh sát có thể bảo vệ những người dân

nhỏ bé như chúng tôi 24 tiếng sao? Cô đánh bọn họ rồi bỏ đi, vậy còn tôi thì

phải làm sao?”Ông chủ lau khóe mắt “Cô đừng nói gì nữa, tôi trả tiền

là được.”

Tên côn đồ vung dao lên

ôm bụng cười “Hiện

tại làm sao có thể là 800 tệ được chứ. Phải tăng thêm tiền bồi thường thuốc

men, không có 8000 thì không xong đâu!”

Lương Ưu Tuyền tức điên,

còn Tả Húc bước đến cạnh, đút cái gì đó vào tay cô. Lương Ưu Tuyền lặng lẽ xem

xét, là một khẩu súng. Nhưng bằng ánh mắt chuyên nghiệp cua mình, cô đoán cái

này chỉ là hàng mô phỏng thôi.

Lương Ưu Tuyền nhìn hắn

một cái, Tả Húc lơ đãng chỉ ngực mình một cái. Ngay lập tức Lương Ưu Tuyền đã

ngộ ra.

Bởi thế cô quyết đoán lôi

cảnh huy ra “Cảnh

sát đây. Xem các người còn dám ở trước mặt tôi thu phí bảo kê không?”

Nụ cười của bọn côn đồ

khựng lại, nhưng bọn chúng nhanh chóng chớp mắt mấy cái rồi híp mắt cười “Thì ra là nữ

cảnh sát à… Nhưng bọn tôi không đánh người cũng chả cưỡng hiếp ai, cảnh sát thì

làm sao? TM lũ cảnh sát các người. Tính dọa tụi này sao?”

Lương Ưu Tuyền lùi về

phía sau, đứng song song với Tả Húc, cầm khẩu súng giả kia đặt vào đầu tên lưu

manh Tả Húc đang khống chố. Cô cũng chỉ còn cách này để tạm thời khống chế bọn

chúng, nhưng khổ sở là cái lũ người kia có vẻ biết luật, biết rõ cảnh sát không

được tùy tiện nổ súng, huống chi cũng chưa có bằng chứng chứng minh chúng thu

phí bảo kê.

“Có giỏi thì nổ súng đi. TM nó cô định dọa

ai?!” Tên lưu manh đang bị Tả Húc khống chế cầm lấy họng

súng.

Thoáng chốc Lương Ưu

Tuyền cảm thấy bất lực. Giống như những gì ông chủ tiệm mì đã nói, bọn họ suốt

ngày gặp cướp bóc, còn có thể tin tưởng vào cảnh sát sao?

Tả Húc thấy Lương Ưu

Tuyền đờ ra liền đá nhẹ vào chân cô. Lương Ưu Tuyền lập tức đánh thật mạnh vào

quai hàm tên lưu manh. Mấy tên còn lại không thể thấy người một nhà bị đánh mà

không làm gì, lập tức cầm dao lao tới. Tả Húc ném tên con tin trong tay ra,

thuận thế cầm cái ghế gần đó lên đánh lại. Bên kia có một tên khác lao vào cướp

súng của Lương Ưu Tuyền. Tình cảnh trở nên vô cùng hỗn loạn.

Đúng lúc đó, có một tiếng

súng vang lên, xé toạc cả bầu trời (?).

Tất cả mọi người bất động

một lúc, sau đó vội kiểm tra thân thể mình, chỉ sợ viên đạn đã xuyên qua lục

phủ ngũ tạng rồ. Một tiếng kêu đau đớn vang lên, nhưng không phải của đám lưu

manh, chỉ thấy Tả Húc một tay chống bên bàn, một tay ngăn máu ngực chảy ra,

trán đổ mồ hôi đầm đìa, chậm rãi trượt xuống đất.

Màn này làm đám con đồ sợ

mất mật. Cái tên lưu manh vừa cướp súng của Lương Ưu Tuyền vội giơ tay lên, hét

lớn “Không

phải tôi bắn…”

“Không phải ông bắn sao?” Lương Ưu Tuyền ngồi xổm bên cạnh Tả Húc, vờ vịt kiểm

tra hơi thở của hắn, sau đó ngoái lại cười lạnh lẽo “Giết người

đền mạng. Thủ phạm tử hình thì không còn gì để nói nữa, tòng phạm cũng ít nhất

mười năm tù. Có dấu vân tay làm bằng chứng, trốn sao được?!” Nói xong họng súng Lương Ưu Tuyền nhằm ngay cổ họng

của hắn “Có giỏi thì bỏ chạy đi. Tôi xem ông chạy nhanh hay đạn

của tôi nhanh!”

Mà đúng lúc ngàn cân treo

sợi tóc này, không biết ai đã ngắt cầu dao điện.

Đương nhiên cơ hội chạy

trốn đã tới, mấy người kia bỏ chạy phọt cả cứt đái (nghe kinh tởm

thật). Lương Ưu Tuyền ở trong bóng tối lớn

tiếng hét mấy tên kia không được chạy, thực ra trong lòng thì nghĩ: đúng là một

lũ rùa, tranh thủ thời gian chạy nhanh đi, đừng có quay lại làm gì.

Chỉ chốc lát sau ánh sáng

đã quay trở lại với tiệm mì. Lương Ưu Tuyền nói với ông chủ người bị trúng đạn

không nguy hiệm đến tính mạng, bây giờ cô phải đưa đi cấp cứu gấp, chỉ hy vọng

ông chủ có thể giữ kín chuyện này. Đương nhiên ông ta cũng sẽ không nói lung

tung, chỉ là sau cái màn ầm ĩ vừa rồi thì mấy người kia ít nhất ba năm sau cũng

không dám trở lại, vậy là ông có thể yên lành buôn bán rồi. Chỉ có chuyện này

ông không hiểu, sao cái vị tiên sinh bị trúng đạn vừa rồi lại có thể bảo ông đi

ngắt cầu dao nhỉ? Chẳng lẽ cậu ta biết trước mình sẽ trúng đạn sao? Đúng là lạ

lùng thật.

Lương Ưu Tuyền đỡ Tả Húc

ra xe, Tả Húc ngay lập tức nghiêng ngả “giãy chết”. Sau khi xe chuyển bánh, cô

không nhịn được bật cười “Đừng

giả chết nữa. Sao anh nghĩ ra kế hay vậy?”

Đôi lời cần nói: (các ông

chủ tiệm mì xin đừng làm theo phương pháp này, tiền đáng quý nhưng tính mạng là

cao nhất.)

Tả Húc lười biếng mở mắt

ra “Ông

chủ tiệm mì nói không sai. Cuối cùng người bất hạnh nhất vẫn là ông ấy thôi. Để

giải quyết đám lưu manh này thì cách tốt nhất là làm bọn chúng biến khỏi thành

phố, trốn đông trốn tây khổ sở một thời gian…” Hắn châm một điếu thuốc, ung dung thở dài “Mấy người toàn

dùng vũ lực, chỉ khiến tình hình tệ hơn thôi, đương nhiên làm sao thông minh mà

hiểu được…” Lương Ưu Tuyền lập tức dùng

cùi chỏ đánh vào bả vai hắn, khiến Tả Húc không kìm được hô lên “Đau…”

Lương Ưu Tuyền nhìn vẻ

mặt hắn khổ sở, cười khúc khích “Vẫn chưa diễn xong sao?”

Tả Húc nhíu mày không trả

lời. Thấy có điều không ổn, Lương Ưu Tuyền vội phanh xe, giật cổ áo hắn ra xem

xét, thấy máu đang chảy ra từ bờ vai Tả Húc. Bảy, tám con dao cùng chém tới,

làm sao có thể không bị thương cho được.

“Tới bệnh viện thôi!”

Tả Húc phất tay, tự vén

áo sơ mi lên xem vết thương “Không có chuyện gì đâu, miệng vết thương

không lớn. Mua tạm thuốc bột Vân Nam* dùng là được rồi.” Hắn vừa nói vừa ngẩng đầu, nhưng nhìn thấy ánh mắt của

Lương Ưu Tuyền thì không khỏi giật mình “Sao thế?”

(* là một loại thuốc trị thương nổi tiếng

của Trung Quốc, do bắt nguồn từ bác sĩ của tỉnh Vân Nam nên được gọi là thuốc

bột Vân Nam. Quần Lót băn khoăn quá, nên để là ‘yunnanbaiyao’ hay là ‘thuốc bột

Vân Nam’ bây giờ?)

“Sao anh lại đồng ý diễn

vai nam chính cho bộ phim của Ngô đạo diễn?”

“Anh muốn diễn thôi.”

” Cứ như vậy?…” Lương Ưu Tuyền nghiêm túc nhìn hắn.

Tả Húc nói chậm rãi nói “Được rồi. Ngô

Thiên Khải lợi dụng chuyện đó để làm điều kiện trao đổi với em, khiến anh thấy

hơi khó chịu.”

(Hơi thôi sao = =)

Lương Ưu Tuyền chăm chú

nhìn hắn lâu thật lâu… Hắn rõ ràng rất thích đóng phim lại phải lùi về sau hậu

trường; hắn rõ ràng rất giỏi võ lại để mặc cô đấm đá chính mình; hắn rõ ràng

rất hiệp nghĩa nhưng lại bảo vệ kẻ chủ mưu vụ buôn lậu; thậm chí hắn còn vì bảo

vệ thể diện của một cảnh sát hình sự là cô mà bỏ qua cơ hội làm anh hùng. Rốt

cục thì Tả Húc là người như thế nào?

Đột nhiên Lương Ưu Tuyền

nhoài người ra hôn nhẹ môi Tả Húc một cái, sau đó nhìn thẳng về phía trước, lái

xe đi tìm tiệm thuốc.

“…” Tả

Húc sờ sờ môi mình… Mắt xoay một vòng, phải tận dụng thời cơ thôi “Anh

mệt rồi. Mau tới khách sạn.”

(Tận dụng thời cơ *lăn lộn* thật thâm

hiểm)

“Ráng đợi một chút, để em đi tìm tiệm

thuốc.”

“Khách sạn có hết mà. Chữa bệnh và chăm

sóc, cái gì cũng có.”

(Chăm sóc vừa chữa bệnh *vật vã* sao anh

nham hiểm giống emquá vậy *vật vã*)

“Vậy được rồi. Nhưng anh đừng chọn chỗ đắt

quá, em không mang nhiều tiền đâu.”

“Anh trả anh trả. Anh rất cởi mở* mà.” Tả Húc nhếch mép, cười quỷ dị.

(* nguyên văn là ‘mở’ 开 Dịch là cởi mở cho

nó đúng vậy.)

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tỷ, Cho Em Đường Sống!
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...