Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Chương 37

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong bếp hỗn loạn “gà

bay chó chạy”, cái kia là đang giết chóc, cái kia chính là máu rơi.

Tả Húc nằm trên ghế sô

pha, từ cửa bếp tỏa ra khói cuộn dày đặc, hắn rất muốn nói cho Lương Ưu Tuyền,

trong siêu thị đã có bán những món ăn sẵn, có gà, vịt, cá…

“Tiểu Tuyền nè, chúng ta lúc nào thì được

ăn cơm ah…” Tả Húc nhìn đồng hồ treo tường, hai giờ chiều rồi.

“Ah, sắp rồi, vật liệu ngay lập tức được

chuẩn bị đây.”

“…” Nói

các khác, cô nàng giằng cô trong bếp suốt mấy tiếng, lại vẫn chưa cho một món

nào ra khỏi nồi.

Bên này, Lương Ưu Tuyền

đem dao thái rau đè trên quyển sách dạy nấu ăn, cẩn thận đong đếm gia vị, cô hy

vọng Tả Húc sẽ ăn được món ăn do cô tự mình làm, lại để cho hắn có thể cảm nhận

không khí ôn hòa của một gia đình.

Tả Húc đã đói đến mức

bụng kêu rột rột, nhưng Lương Ưu Tuyền lại cấm hắn không được lại gần cửa bếp

dù là nửa bước, thậm chí còn không cho phép hắn lại gần cái tủ lạnh trong bếp

để ăn vụng nữa.

Cho nên, Tả Húc đành phải

lén lén lút lút chui vào phòng ngủ, vơ lấy điện thoại ở đầu giường, một bên

nhanh chóng ấn một dãy số, một bên lại phải canh chừng Lương Ưu Tuyền đột ngột

xuất hiện, cái dáng vẻ đầu trâu mặt ngựa kia giống như tội phạm đang bị truy

nã.

“Này này, lập tức mang một túi bánh bích

quy tới cho tôi, nhanh lên!”

Nói chuyện điện thoại

xong, Tả Húc giống như không có việc gì quay lại phòng khách, không có cơm ăn,

chỉ có thể uống nước.

10 phút trôi qua, chuông

cửa vang lên

Tả Húc vội chạy ra trước

cửa, tưởng rằng gặp được bạn tốt Đinh Đới Vĩ mang lương thực đến, không ngờ lại

phải nghênh đón tình địch Ngô Thiên Khải.

Tả Húc giơ chân lên ngăn

trước cửa “Anh

đến đây không phải là vì muốn nhanh chóng bị đả kích đấy chứ?”

(nguyên

văn là ‘Nhĩ giá bất thị thượng cản trước thụ thứ kích ma?’ ~ ta phải dịch sao

đây?)

Ngô Thiên Khải hạ bó hoa

trong tay xuống, cười khiêu khích “Thế sao? Tiểu Tuyền mời tôi đến

đấy.”

Tả Húc híp mắt lại nhìn

vào bếp “Lương

Ưu Tuyền! Em chui ra đây ngay cho anh!”

Lương Ưu Tuyền người đầy

máu động vật, giơ dao thái rau đi ra từ phòng bếp, dọa Ngô Thiên Khải và Tả Húc

khẽ lùi lại.

Lương Ưu Tuyền bỏ qua Tả

Húc, vung dao lên chào hỏi Ngô Thiên Khải“Ah, anh cuối cùng cũng đến rồi, mau vào

bếp cùng tôi đi.”

Ngô Thiên Khải ưng thuận,

lách qua Tả Húc, nhíu mày.

“…” Tả

Húc vốn định cùng qua xem, không ngờ cửa bếp đã đóng lại.

Lúc này, Đinh Đới Vĩ thấy

cửa không khóa liền đẩy cửa rồi hô “Hii, anh chàng đẹp trai ngon

miệng đến rồi đây ~ …”

“…” Tả

Húc thấy hai tay hắn trống trơn, vẻ mặt không chút thương tiếc ném một chiếc

đệm ra.

Đinh Đới Vĩ linh hoạt né

tránh, theo bản năng xua xua đồng khói đặc trước mắt “Xảy ra chuyện gì,

hỏa hoạn rồi hả?!”

Tả Húc vô lực nằm trên

ghế sô pha “Tuyền

tỉ khăng khăng đòi làm cơm trưa tình yêu, cậu đi đi, tôi hiện tôi đói đến mức

không còn sức để xử cậu nữa rồi.”

Đinh Đới Vĩ vừa vặn cũng

chưa ăn cơm, hắn lấy trong túi quần ra một gói kẹo cầu vồng, ném cho Tả Húc “Fan hâm mộ

tặng đấy, xem, tôi đối với cậu thật tốt.”

Tả Húc xé giấy gói, chọn

lấy một viên kẹo vị nho cho vào miệng, lầu bầu“Nếu là bạn bè thì giúp tôi giải quyết tên

dai dẳng trong bếp trước đi.”

Đinh Đới Vĩ nghe được một

chuỗi tiếng cười ồm ồm liền đi đến bếp nghe lén, sau đó lại xoay người, khom

lưng quay lại bên cạnh Tả Húc “Ai đang ở nhà cậu đấy? Đồng nghiệp của Lương

Ưu Tuyền?”

“Ngô Thiên Khải… Quên nói cho cậu, tôi với

hắn tuyên chiến rồi, hiện tại chúng tôi là tình địch.” Tả Húc càng nghĩ càng tức giận, Lương Ưu Tuyền rõ ràng

là cố ý đối nghịch với hắn mà.

Đinh Đới Vĩ thở dốc vì

kinh ngạc, sờ lên trán Tả Húc “Tôi chỉ là hi vọng cậu chiếm hết tiện nghi

của Lương Ưu Tuyền rồi lui lại, không ngờ cậu thật sự có can đảm nhảy vào trong

hố lửa?! Cậu đang rèn luyện khả năng kháng đòn sao?…”

“…” Tả

Húc gạt ngón tay Đinh Đới Vĩ ra “Cô ấy rất tốt, thật đấy, còn

tìm tình địch của tôi đến để cùng nhau làm cơm trưa cho tôi nữa chứ, đúng là

một cô gái tốt…”

(Ôi

vì Chúa, em nghĩ đến nước này thì em cũng phục chị rồi…)

Đinh Đới Vĩ đối với cửa

bếp giơ hai ngón tay lên “2″, quay đầu an ủi Tả Húc “Bỏ đi bỏ đi,

những người phụ nữ muốn xu nịnh còn rất nhiều, rất nhiều, cậu ngàn vạn lần đừng

luẩn quẩn trong lòng.”

Vèo!… Một cây dưa leo phi

thẳng đến gáy Đinh Đới Vĩ, Lương Ưu Tuyền hai tay chống nạnh, đằng đằng sát

khí.

Đinh Đới Vĩ lập tức trốn

sau lưng Tả Húc “Darling

ah… Cứu tôi…”

Tả Húc sẵn tức giận trong

lòng, mượn chuyện tư báo thù riêng “Lương Ưu Tuyền! Đánh bạn của anh

là không nể mặt anh, lập tức xin lỗi Đinh Đới Vĩ ngay!… Ah…” Nhưng là lời của hắn còn chưa dứt, một quả cà lại bay

tới. Tả Húc nhanh nhẹn né tránh, quả cà vừa vặn trúng ngay xương gò má của Đinh

Đới Vĩ.

Lương Ưu Tuyền giật tạp

dề ra vứt xuống mặt đất, nói “Từ tám giờ sáng đến giờ em đã bận rộn đến

đây chính là để làm cho anh một bữa cơm! Anh không cảm động còn chưa tính, lại

còn cùng cẩu bằng hữu nói bậy sau lưng em! ***, tốn sức mà chẳng được biết ơn,

em về!” Nói xong, cô đi đến trước cửa

đổi giày.

Tả Húc thấy cô định đi

cũng không ngăn cản, cho đến khi Lương Ưu Tuyền đi ra khỏi cửa, hắn mới đuổi

theo.

Lương Ưu Tuyền hầm hừ ấn

nút thang máy, ngẩng lên đã thấy hắn đứng im lặng ở bên cạnh. Vì vậy cô cố ý

dùng túi xách đập vào bụng hắn, tiếp theo xoay người, đi đến đường thoát hiểm.

Tả Húc vẫn không nói lời nào, chỉ là cô đi đến đâu hắn theo tới đó.

Từ tầng cao nhất đến tầng

một, tổng cộng 22 tầng, tiếng bước chân “âm vang mạnh mẽ” của Lương Ưu Tuyền

vòng qua vòng lại trên cầu thang bộ trống trải. Cô biết rõ cái “âm hồn bất tán”

Tả Húc đang đi theo mình nên không ngừng bước nhanh hơn, tạo một khoảng cách

nhất định giữa hai người. Đúng lúc chỗ góc cua của cầu thang, trong lúc vô

tình ngẩng đầu lại phát Tả Húc chưa có đi giày.

“Anh! Anh cho mình là đại tiên Xích Cước*

hay sao? Về về!”Lương Ưu Tuyền tức giận rút khăn giấy từ trong túi ra,

run run mở ra, tức giận trải xuống cầu thang.

(*

một trong các vị tiên trong thần thoại Trung Hoa, nổi tiếng với đôi chân trần.)

Tả Húc một bước dẫm lên

giấy, thấy cô lại muốn đi, hắn một tay bám lan can, một tay bắt lấy cổ tay cô,

nói “Anh

hiểu em là có ý tốt, cũng biết em bận rộn thật lâu, nhưng là anh không muốn em

miễn cưỡng mình làm những chuyện mình không am hiểu.”

Lương Ưu Tuyền lau khóe

mắt, hất tay hắn ra “Gần

đây anh sụt năm, sáu cân, em chính là muốn luộc canh gà cho anh bồi bổ thân

thể. Mẹ em nói thịt gà là món bổ nhất, nếu không em cần gì phải sáng sớm chạy

ra chợ mua gà sống làm gì ah, anh còn chê em chân chậm tay chậm nữa. Làm người

sao lại khó thế chứ?!”

Tả Húc đêm cô quay một

vòng tiến vào trong ngực, thuận thế ngồi trên cầu thang, hắn nghiêng sang một

bên nhìn mặt Lương Ưu Tuyền, Lương Ưu Tuyền vặn vẹo người quay đi, Tả Húc lại

chuyển sang bên kia, cô lại vặn vẹo, dù sao cũng không muốn để hắn nhìn thấy

vành mắt ửng đỏ của mình.

Tả Húc cười khúc khích,

ôm cô lắc lư, không vội không chậm nói “Đối với anh quá tốt chỉ khiến

anh càng tham lam hơn thôi ah, một khi em làm hư dạ dày của anh rồi, anh lại vì

em không rảnh nấu cơm cho anh mà bất mãn thì chẳng phải em sẽ càng uất ức hơn

sao?”

“Anh có khả năng này sao? Lãng phí ý tốt

của em!”

Tả Húc mở những ngón tay

của Lương Ưu Tuyền ra, vuốt ve chỉ tay thô ráp của cô, trêu chọc “Chuyện nhà

không cần em phải làm, anh muốn chính là một người bạn gái chứ không phải bảo

mẫu, anh càng thích nhìn em tràn đầy sát khí hơn, ha ha…”

Lương Ưu Tuyền không có

tâm trạng nói giỡn, khoa trương nhìn xuống, chán nản, thất vọng nói “Mai tỷ nói với

em… Thật ra anh là người rất kén ăn, còn đem danh sách những món anh không

thích ăn đưa cho em. Chị ấy nói, lúc chị ấy còn làm trợ lý cho anh hằng ngày

đều nấu cho anh một nồi soup. Anh lại mệt mỏi, thoáng cái đã sụt đến sáu cân.

Em lúc ấy cũng không để ý, nhưng càng nghĩ càng mất tự nhiên, chị ấy tin em như

vậy, em không muốn chị ấy nghĩ em là một người bạn gái vô dụng…”

Tả Húc cũng đoán được

những hành động bất thường của cô là do có nguyên nhân nào đó, chỉ là không

nghĩ tới là vì một câu nói trong lúc vui đùa của Đỗ Mai Mai.

Hắn kéo ngón tay của

Lương Ưu Tuyền đặt lên môi mình hôn một chút, nghiêm túc phân tích “Công việc của

một trợ lý chính làm chăm sóc đời sống ẩm thực hằng ngày của anh, bình thường

bọn họ đều phải trải qua một khóa huấn luyện nấu nướng chuyên nghiệp. Chẳng

phải em còn biết đánh đấm với bắn súng sao, có muốn phân phó đám trợ lý đi cũng

đi huấn luyện không?… Em không biết nấu cơm, chúng ta có thể ra ngoài ăn hoặc

gọi món, muốn ăn cái gì cũng được. Mà em có một điểm siêu hơn những cô gái

khác, đó là nếu ban đêm đi đường gặp sắc lang, một tay có thể chế ngự đối

phương. Anh tự nhiên có thể an tâm công tác.”

“…” Lương

Ưu Tuyền mím môi, ngửa đầu nhìn đỉnh đầu Tả Húc “Con gái không

biết làm cơm cũng thích hợp sao?”

Tả Húc cúi người hôn lên

chóp mũi cô “Nếu

trong lòng em băn khoăn, đêm nay cũng đừng đi nữa.”

“…” Lương

Ưu Tuyền ngẩng đầu lên khẽ cắn vào cằm hắn một cái“Không được, em đã

đồng ý với Mai tỷ đêm nay đi cùng chị ấy. Gần đây tinh thần chị ấy đã ổn định

một chút, có em cùng trò chuyện sẽ tốt hơn.”

Lương Ưu Tuyền gần đây

thường đi thăm Đỗ Mai Mai. Cha mẹ Đỗ Mai Mai sống ở nông thôn, đến nay vẫn chưa

biết tin dữ là con gái bị phỏng ở lưng. Mỗi tháng Tả Húc đều dùng thân phận của

Đỗ Mai Mai gửi phí sinh hoạt vào tài khoản cha mẹ Đỗ. Đỗ Mai Mai khi nhắc tới

những chuyện này đều rơi nước mắt, Lương Ưu Tuyền mỗi lần thấy lại chua xót. Cô

với tư cách là bạn gái Tả Húc liền có trách nhiệm thay Tả Húc san sẻ. Cùng nhau

chờ đợi Đỗ Mai Mai sớm khôi phục, lại kết hôn với một người đàn ông thật lòng

yêu thương mình.

Tả Húc chậm rãi thở dài,

vuốt tà áo Lương Ưu Tuyền “Anh

cũng không ngờ Đỗ Mai Mai lại thích em như vậy, vất vả cho em rồi.”

Lương Ưu Tuyền híp mắt

cười “Sau

khi bạn tốt nhất của em vì đàn ông mà trở mặt với em, em cũng không cùng bất kì

ai thân thiết. Hôm nay mãi mới được một người thích mình, em nghĩ em sẽ trở

thành bạn tốt với Mai tỷ cho mà xem.”

Tả Húc móc từ trong túi

ra một thẻ tín dụng “Đây

là để em xử lý những chuyện cần thiết, em thích gì thì cứ mua.”

Lương Ưu Tuyền nhận chiếc

card màu vàng rực rỡ, nghiêng đầu hỏi“Trong này có bao nhiêu tiền?”

“Cứ biết em quẹt không hết là được rồi, em

quản nhiều như vậy làm gì?” Tả Húc kéo Lương

Ưu Tuyền “Lúc quẹt thẻ kí nhớ kí tên anh.”

Lương Ưu Tuyền đem thẻ

nhét vào túi quần “Em

có cảm giác như đang bị bao nuôi.”

“Tổn thương tự tôn sao?”

“Không có, chỉ có chút thụ sủng nhược

kinh.” Lương Ưu Tuyền nhếch miệng cười cười, lúc cô quen

người bạn trai trước, cả hai đều là học sinh nghèo, càng không có ý tốt để đối

phương tiêu tiền của mình, càng càng chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ có một

ngày dính vào người nhà giàu.

“Vậy em nghỉ việc đi, anh sẽ bao nuôi em.” Tả Húc chân trần đứng trên nền gạch lạnh như băng, lúc

này mới cảm thấy khó chịu.

Lương Ưu Tuyền thấy hắn

nhíu mày liền dừng bước, cúi người “Đi lên, em cõng anh.”

(Phụt,

ngược vậy?!)

Tả Húc ngược lại không

khách khí, như con lười ghé vào đầu vai Lương Ưu Tuyền.

(Ôi…)

Lương Ưu Tuyền này thật

sự nghiêm túc. hít một hơi thật sâu, còn thật sự cõng hắn lên, cô “tập tễnh”

bước đi, tuy nhiên mặc dù mồ hôi đã đầm đìa lại chỉ đi được nửa mét.

“Trước khi trời tối chúng ta có thể đi đến

nhà chứ?” Tả Húc nghẹn cười, dựng thẳng mũi chân chỉ mặt đất.

“Có thể, có thể…” Lương Ưu Tuyền hai chân loạn chiến, đúng là đồ đầu lợn

hành hạ xương sống của người khác.

“Tả tổng… chào buổi chiều.” Nhân viên trong kí túc xá thấy thế đều né sang một

bên, nhưng cấp bậc lễ nghĩa không thể quên.

“Ừ, cố gắng công tác, nếu không cũng sẽ bị

xử phạt về thể xác giống bị tiểu thư này.” Tả

Húc cố ý nói.

“… Dạ!” Đám

nhân viên bị làm cho rét run, ôm cặp văn kiện trốn mất dạng, mẹ của tôi ơi, Tả

tổng càng ngày càng biến thái rồi.

“…” Điện

thoại Lương ưu Tuyền vang lên, cô liền nhân cơ hội đá Tả Húc xuống khỏi lưng để

nghe điện thoại.

“Này, Mai tỷ sao? Dạ… Em đang ở gần Tả Húc

này, ah khỏe…”Cô kẹp điện thoại sang một bên để lấy giấy bút, viết

tên cuốn sách Đỗ Mai Mai muốn đọc xong liền nói “Được rồi, em sẽ đến tiệm sách

mua, khoảng bốn mươi phút nữa sẽ đến đưa cho chị, được, lát nữa gặp.”

Tả Húc hơi nhướn mày, lúc

cửa thang máy mở ra, hắn khẽ cong người ôm Lương Ưu Tuyền bước vào, cười nói “Vốn anh muốn

trừng phạt em một chút, hiện tại lại đổi thành anh áy náy rồi.”

Lương Ưu Tuyền tựa vào

vai Tả Húc, cất giấy bút vào túi, ngẩng đầu hỏi“Trừng phạt em? Em làm

gì sai?”

“Em đem tình địch đến nhà là có ý gì?”

“Anh nói Ngô Thiên Khải sao? Anh ấy vừa

vặn gọi điện tìm em, em liền thuận miệng hỏi anh ấy có biết hầm gà cách thủy

không, anh ấy nói anh ấy hầm gà cách thủy ngon nhất luôn, em liền thuận tiện

hỏi một chút, em cũng không ngờ anh ấy sẽ đến đây, còn tưởng rằng anh mời người

ta tới dùng cơm chứ.”

“Ah? Chẳng lẽ em cho rằng hai chữ ‘tình

địch’ là nói đùa sao?” Tả Húc không vui

nhướn mày.

Lương Ưu Tuyền không cho

là đúng lắc lắc mu bàn chân “Cái gì mà tình địch với chả không tình địch,

hai người đừng nghịch nữa, ha ha.”

“…”

Quay lại trong phòng

Ngô Thiên Khải và Đinh

Đới Vĩ đã đang ăn rồi. Đinh Đới Vĩ giơ ngón tay cái lên, tán dương trù nghệ

người ta tốt.

“Nãi Đường, mau tới nếm thử tay nghề của

Thiên Khải ca. Số một luôn đó!”

“Đến đây đi đến đây đi, tôi không có hạ

độc trong thức ăn đâu.”Ngô Thiên Khải giơ chén bia lên.

Lương Ưu Tuyền xoa xoa

bụng, gắp một miếng thức ăn đưa vào bụng, mắt không khỏi sáng ngờ “Được a Ngô

Thiên Khải, không ngờ anh thật sự là số một, sau này nhớ dạy bảo tôi nha.”

“Chỉ cần em thích, tôi có thể dạy em suốt

hai tư tiếng luôn.” Ngô Thiên Khải kéo chiếc ghế bên cạnh ra, thuận tiện

giúp Lương Ưu Tuyền lấy một bát soup borscht khai vị.

“Ah! Soup ngon!… Này Tả Húc, anh còn đứng

ở cửa ra vào làm gì thế? Nhanh tới dùng cơm, ăn xong chiều em còn phải đến tiệm

sách nữa chứ.” Lương Ưu Tuyền vừa ăn vừa mời Tả Húc tới bên cạnh

ngồi, hơn nữa không đợi Tả Húc trả lời đã quay sang rôm rả trò chuyện với Ngô

Thiên Khải.

Tả Húc mặt đầy hắc tuyến,

hiếm lắm mới được ở cùng một chỗ với bạn gái, không ngờ, buổi sáng thì lãng phí

trong bếp… buổi chiều chỉ thấy Ngô Thiên Khải một chảo có cán nấu ăn, khiến tên

bạn cà lăm Đinh Đới Vĩ không phân biệt được, Lương Ưu Tuyền chẳng những hồ ăn

biển nhét, còn cùng Ngô Thiên Khải trò chuyện sôi nổi. Chúng bạn xa lánh ah!

Không có bạn bè, không có…

Tác giả nói ra suy nghĩ

của mình: Nhìn ra chỗ nguy hiểm của Đỗ Mai Mai chưa?

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tỷ, Cho Em Đường Sống!
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...