Ai ai cũng muốn nịnh bợ Yến gia. Chỉ riêng Triệu U U là chẳng thèm để ý đến thân phận của Yến Vân.
Lúc đọc sách, đoạn này làm ta tức điên. Tác giả mỹ miều mô tả rằng Triệu U U chỉ coi Yến Vân như người bình thường. Nhưng tình tiết viết ra thì ba chữ hình dung là: Vô giáo d.ụ.c; bốn chữ hình dung là: Rất đáng ăn đòn.
Người ta có lòng tốt mang quà đến thăm, Triệu U U vứt hết!
“Yến thế t.ử, uổng cho ngươi là con nhà tướng. Sao lại không hiểu đạo lý thương cảm bá tánh? Đến uống trà bàn chuyện thì cứ đến, Triệu gia chúng ta không thích kẻ xa hoa vô độ.”
Cái quái gì vậy? Xách tí quà đến là xa hoa vô độ?
Vị Yến thế t.ử tính tình thuần lương trong sách này bị Triệu U U hành cho ra bã. Một chàng trai “tiểu nãi cẩu” (phi công trẻ/chàng trai ngoan) nhiệt tình tốt biết bao! Gặp phải cái thứ cố tình ra vẻ thanh cao như ả đúng là phí phạm của giời.
Nàng ta hạ thấp hắn khắp nơi còn chưa đáng hận bằng việc chuyện trong quân đội cũng xía vào.
Ta ấn tượng sâu sắc chi tiết Triệu U U bảo Yến Vân hãy coi nhẹ sinh t.ử. Ông thần này nghe lời thật, đem hết ruột gan ra nghe, dẫn binh lính dưới trướng liều c.h.ế.t với kẻ địch để yểm hộ Triệu U U chạy trốn.
Hắn thiếu binh thiếu lương, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, phong danh hiệu “Chiến thần thuần ái” (chung tình) tuyệt đối không quá đáng.
Còn Triệu U U thì sao? Thoát nạn xong quay đầu gả cho Hoàng đế Doanh Trinh hưởng vinh hoa phú quý. Lại còn buông một câu nhận xét về Yến Vân: “Hắn yêu ta là chuyện của hắn. Ta không quan tâm chuyện tình yêu nam nữ.”
Tức đến mức ta muốn chui vào sách tát cho ả mấy cái bạt tai!
Bây giờ, cơ hội đến rồi.
Triệu U U ốm liệt giường, ta phụ trách tiếp đãi Yến Vân.
Vừa bưng trà cho hắn, ta tranh thủ sờ tay nhỏ của hắn một cái.
Triệu U U xuất hiện không đúng lúc chút nào. Nàng ta ho khan yếu ớt: “Yến thế t.ử ghé thăm, ta thân là đích nữ Triệu gia, lại vì bệnh mà thất lễ, thật sự hổ thẹn.”
Nói mấy câu này còn nghe được. Sau đó, nàng ta nhìn thấy món quà bên tay Yến Vân, cau mày cầm lên.
“Chẳng lẽ là do Triệu gia ta nhận vạn lượng vàng của bệ hạ, khiến Yến thế t.ử tưởng rằng Triệu gia ta có thể bị tiền bạc làm nhục? Thứ lỗi cho U U vô lễ, món quà này ta phải vứt ra ngoài, tránh làm bẩn thanh danh Triệu gia…”
“A!”
Tiếng hét cuối cùng là do ta đ.á.n.h mà ra. Một cú tát trời giáng, mẹ kiếp cuối cùng ta cũng xả được cục tức này.
“Bỏ xuống! Cái gì mà tiền bạc làm nhục, ngươi xứng bị tiền bạc làm nhục à? Trong cái túi này đựng vịt! Vịt đấy ngươi có biết không? Yến thế t.ử lên núi săn vịt! Loại biết bơi, kêu cạp cạp ấy! Mẹ nó ngươi cũng biết mình vô lễ cơ đấy? Có bệnh thì cút về nằm, dám phát bệnh trước mặt Yến Vân bảo bảo đẹp trai của ta, ta đ.á.n.h cho mũi ngươi lệch sang một bên bây giờ!”
Mắng xong vẫn chưa hả giận, ta thò tay tháo sạch trâm cài đầu, khuyên tai, vòng cổ của Triệu U U xuống.
“Ăn mặc lòe loẹt mà còn chê người khác xa hoa? Ở nhà thì lo mà giản dị đi, mấy thứ này ta thay ngươi đem quyên góp.”
Vừa đ.á.n.h vừa mắng, Triệu U U nín thin thít không dám ho he tiếng nào. Yến Vân nhìn đến ngẩn tò te, chén trà trên tay đã bị ta quát một câu “bỏ xuống” làm cho đặt vội xuống bàn.
Ta lườm Triệu U U một cái, giật lại hai con vịt từ tay nàng ta.
“Yến thế t.ử, chúng ta đi, đừng để ý đến mụ điên nhà quê này.”
Ta kéo hắn ra khỏi Triệu phủ.
Nội dung trong sách viết Yến Vân rất thích kết bạn với binh lính tầng lớp thấp. Hắn có rất nhiều huynh đệ thú vị, sau này đều cùng hắn chiến t.ử sa trường. Ta cũng muốn làm quen với họ.
Hai con vịt không đủ ăn, ta đem trang sức của Triệu U U đi cầm lấy tiền đổi gà vịt cá thịt. Chúng ta tìm một bãi đất hoang mở tiệc BBQ.
Bọn họ đều nghe nói chuyện ta cùng phụ mẫu xông pha c.h.é.m g.i.ế.c đội hộ lương của địch, nên rất ngưỡng mộ ta.
Ăn uống cao hứng, đám nam nhân cởi trần so võ. Ta ngồi dưới đài xem, lơ đãng sờ vào cái eo săn chắc của Yến Vân một cái.
Vãi chưởng vãi chưởng!
Trước khi xuyên không, ta chỉ thấy thứ này trên Top Top thôi! Đừng nói chứ, vừa mềm vừa cứng, xúc cảm rất “mlem”.
Lại chọc thêm cái nữa, Yến Vân đột nhiên nắm lấy tay ta.
“Triệu Thiên Hoan, ở Triệu gia nàng gọi ta là gì? Yến Vân bảo bảo đẹp trai?”
Hắn đỏ mặt e thẹn, mắt sáng răng trắng, khiến người ta rung động.
“Nếu ta nhờ bà mối đến cầu thân, phụ thân nàng có đồng ý hôn sự này không?”
5
Yến Vân thật sự cho bà mối đến cầu thân.
Kẻ có bệnh Triệu U U ăn tát mãi không chừa, chạy ra cổng Triệu gia chặn đường sính lễ.
Bà mối và người khiêng sính lễ cũng chỉ là nhận tiền làm việc. Triệu U U lại làm khó dễ bọn họ, bắt bọn họ khiêng hết mấy cái rương vất vả lắm mới khiêng tới đem ra ngoài phạm vi tường rào Triệu gia.
“Triệu gia chúng ta một lòng trung lương, đạm mạc danh lợi, sao có thể để ý đến tiền bạc! Mấy cái lễ nghi cưới hỏi đàng hoàng, kiệu tám người khiêng, sính lễ gì đó, tất cả đều không cần. Thành thân là chuyện của hai người. Về nói với Yến Vân, hắn quá hư vinh, Triệu gia chúng ta không cần chàng rể như vậy, hôn sự này ta không đồng ý!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ty-ty-ta-thanh-dam-nhu-cuc/chuong-2.html.]
Lúc ả lên cơn, phụ mẫu đang gọi ta vào phòng nói chuyện, hỏi ta có thích Yến Vân không. Chỉ vắng mặt một chút thôi mà đã để ả có cơ hội thể hiện rồi.
Trong nguyên tác, ả gả cho Hoàng đế Doanh Trinh, đám cưới đó mới gọi là xa hoa chưa từng có.
Triệu U U nói: “Ta không để ý, chỉ là mọi người thích.”
Hả? Ai thích? Rốt cuộc là ai thích?
Cái giá của việc cả kinh thành ăn mừng ba ngày là cả kinh thành ngưng trệ ba ngày. Kẻ có quyền có thế thì ca hát không ngừng. Người nghèo chỉ có nước ngồi trong nhà suốt ba ngày, sau đó tiếp tục chịu nghèo. Sao lúc tiêu tiền cho cái đại lễ đó không thấy nàng ta kêu lãng phí nhỉ?
Yến Vân chỉ làm theo lễ nghi đưa sính lễ tới, nàng ta lại đứng giữa đường “bắt cóc đạo đức”.
“Còn bao nhiêu bá tánh không có cơm ăn! Chịu thiên tai! Triệu gia chúng ta sao có thể phô trương lãng phí! Ta đau lòng quá!”
Đợi đến lúc ta nghe được tin này, Triệu U U đã trốn tịt vào khuê phòng, đóng cửa không ra.
“Tỷ tỷ mệt rồi, muội có chuyện gì thì để sau hãy nói, lui xuống đi.”
Hả? Nàng ta còn bảo ta lui xuống á?
Ta một đ.ấ.m đập nát cánh cửa, thò tay mở chốt cửa bên trong.
Triệu U U kinh hãi hét lên: “Ngươi đừng qua đây!”
Ta cười lạnh: “Ngươi hét đi, hét rách cổ họng cũng không ai cứu được ngươi đâu!”
Vừa xé rách quần áo nàng ta, ta vừa hỏi: “Có phải đau lòng không? Ngươi có đau lòng không hả?”
Đợi ả phản ứng lại, ta đã thay cho ả một bộ quần áo vải thô của dân thường, ném thẳng ra ngoài phủ họ Triệu.
“Tỷ tỷ nói tỷ ấy đau lòng, muốn cùng chung hoạn nạn với bá tánh không có cơm ăn. Muội muội tuy khâm phục vô cùng, nhưng để có sức đ.á.n.h giặc, muội đành phải về nhà ăn thịt đây.”
Triệu U U định chui vào nhà, bị ta tát một cú bay ra ngoài cửa.
6
Từ khi xuyên vào sách, cái nhà này, phụ mẫu đã không quản nổi ta nữa rồi.
Triệu U U bị ta đuổi đi, liền chạy thẳng đến quan phủ kiện ta tội vô lễ với bề trên.
Quy tắc xã hội cổ đại, đích nữ là đích nữ, thứ nữ là thứ nữ. Triệu gia đang đắc thế, Triệu U U lại luôn là tài nữ nổi danh kinh thành. Quan lại không dám chậm trễ, đến Triệu gia mời ta lên công đường thẩm vấn.
Ta không đi một mình.
Hôm BBQ, ta đùa với Yến Vân rằng nếu cầu thân thì nhớ mang nhiều thịt rừng đến. Hắn nghe lời thật, cùng mấy huynh đệ lên núi mấy ngày liền.
Cho nên, ta hô hào cả đám đầu bếp trong nhà, từ đống sính lễ chọn ra một đống nguyên liệu mang đến hiện trường công đường mở tiệc.
Lý do rất đơn giản.
“Thanh thiên đại lão gia. Dân nữ Triệu Thiên Hoan, dạy tỷ vô phương, làm mất thời gian của chư vị. Hôm nay quy trình chắc chắn phải đi, nhưng nói đến việc xấu trong nhà chúng ta thì phí thời gian quá, chi bằng các vị coi như buổi team building, ta bao!”
Một màn ảo ma hài hước diễn ra. Chúng ta ăn đến bóng nhẫy cả miệng, Triệu U U thì nuốt nước miếng tố cáo ta.
“Nếu người trong thiên hạ đều không coi trọng tôn ti trật tự, thử hỏi còn gì là kỷ cương?”
Ta vừa gặm đùi vịt vừa hỏi nàng ta:
“Ngươi có biết hôm nay ngoài vụ án của ngươi, còn bao nhiêu vụ án phải xét xử không? Thành Nam có hai người c.h.ế.t oan ngoài đường, bị cướp hết tài sản, còn bị m.ổ b.ụ.n.g. Phố Tây có cô nương bị làm nhục, phạm nhân đang giam trong ngục chờ định đoạt. Cái trật tự mà ngươi nói là gì? Là ngươi cậy mình có chút quyền thế danh tiếng, lãng phí tài nguyên công cộng à?”
Quan hình bộ trên công đường ăn rất vui vẻ, gật đầu lia lịa.
Ta thấy hắn ăn đến không rảnh tay, bèn cầm miếng gỗ kinh đường vỗ thay hắn một cái.
“Bãi đường!”
Triệu U U ở dưới c.ắ.n răng: “Các người!… (nuốt nước miếng) Ta phải đi mách bệ hạ, cáo ngự trạng!”
7
Triệu U U nói đi cáo ngự trạng, ta cũng hơi chột dạ thật.
Nam chính quyển sách này là Hoàng đế Doanh Trinh. Trong cốt truyện gốc, Hoàng đế nghe lời ả chẳng khác gì con sao biển Patrick bị hút cạn não. Cả cái triều đình bị một nữ nhân làm cho như trò đùa.
Ta không nói nữ nhân làm chính trị có vấn đề, nhưng nói một cách lý trí thì hành nghề cần phải có chuyên môn. Đánh giặc như ta, phụ mẫu ta, Yến thế t.ử, chúng ta có kiến thức đ.á.n.h giặc. Người chốn quan trường cũng có logic trị quốc riêng. Mỗi người một việc, đều là người làm công cả.
Triệu U U thì hay rồi. Nàng ta cảm thấy Hộ bộ không cần thiết, trực tiếp sa thải toàn bộ nhân viên, làm cho công tác thống kê của cả kinh thành đình trệ.
Ý tốt là cắt giảm bổng lộc để cứu trợ nạn hạn hán đang hoành hành ở phương Nam lúc bấy giờ. Nhưng giật gấu vá vai, tường tây chưa vá xong đã dỡ tường đông, suýt chút nữa làm sập cả nhà.
Quốc gia là một cỗ máy khổng lồ, mỗi con ốc vít đều có giá trị. Do Hộ bộ thiếu hụt nhân sự, dẫn đến công tác thống kê dân tị nạn khó tiến hành.
--------------------------------------------------