Triệu U U không nhìn thấy vấn đề gốc rễ, lại chĩa mũi d.a.o vào các quan binh vào sinh ra t.ử. Nàng ta quy trách nhiệm việc cứu trợ chậm trễ là do lương thực cứu trợ không đủ nhiều.
“Lúc này chính là lúc cần các tướng sĩ đứng ra! Chúng ta đều là người bảo vệ quốc gia, c.h.ế.t còn không sợ, còn sợ đói sao?”
Trong cốt truyện não tàn, nàng ta trực tiếp giữ lại quân lương của binh lính. Chưa hết, nàng ta yêu cầu ngừng phát quân lương cho binh lính, dùng toàn bộ số tiền đó để cứu trợ thiên tai.
Để gom được nhiều tiền hơn trong thời gian ngắn, nàng ta còn đề xuất cải tạo trang bị quân đội.
“Kiếm g.i.ế.c người chỉ cần có lưỡi sắc là được. Tại sao phải làm cả thanh kiếm bằng sắt? Có bằng chứng nào nói rằng sự hi sinh trên chiến trường liên quan đến độ dày của áo giáp không? Mỏng manh một lớp, vừa nhẹ nhàng lại có khí thế, tốt quá còn gì.”
Nàng ta ở bên cạnh Doanh Trinh làm quân sư, thực chất là “quân sư quạt mo” phá hoại.
Bắc Man biên cương nghe tin Đại Khang mệt mỏi vì cứu trợ thiên tai, nhân cơ hội xua quân xâm lược. Không có lương thực, không có quân lương, không có v.ũ k.h.í trang bị tốt, ý chí chiến đấu của binh lính suy sụp. Rất nhiều người sợ c.h.ế.t không ai nhặt xác, người nhà không ai chăm sóc, thi nhau làm lính đào ngũ.
Trai tráng mới lớn cũng vì quân đội bị nàng ta làm cho nát bét như tương, không ai muốn tòng quân.
Nàng ta kiểm điểm ba ngày, kiểm điểm người khác từ đầu đến chân một lượt, rồi đứng trên cổng thành kinh đô phát biểu bài diễn văn điên khùng của mình.
“Ta, Triệu U U, không ngờ rằng những nam nhân tòng quân này còn không bằng một nữ t.ử yếu đuối như ta có tấm lòng nhiệt huyết! Họ lại không muốn bảo vệ quốc gia của mình, không hề có chút lòng yêu nước nào!”
Không phải chứ, đây là cho bò ăn phân, rồi còn trách bò không làm ra sữa à!
Vừa nghĩ đến việc Hoàng đế Doanh Trinh ngu ngốc để mặc ả làm bậy, ta không khỏi lo lắng chuyện trong sách sẽ tái diễn.
Triệu U U lập tức vào cung cáo ngự trạng. Nàng ta không chỉ tố cáo ta vô lễ với bề trên, còn tố cáo ta và Yến Vân xa hoa vô độ trong chuyện cầu thân, thậm chí mang thói hư tật xấu vào quan phủ!
Doanh Trinh lập tức hạ lệnh, triệu tập ta và Yến Vân vào cung diện thánh.
Trong lòng ta càng không có tự tin. Nhìn cái hiệu suất này, e là Doanh Trinh thật sự giống như trong sách, nghe lời Triệu U U răm rắp.
Trên đường vào cung, thái giám hối thúc như lửa đốt m.ô.n.g. Ta âm thầm trong lòng chuẩn bị một bài văn tế “chém gió thành bão” dài vạn chữ để lật ngược tình thế.
Từ cổng cung đến Ngự thư phòng, tất cả cửa nẻo đều mở toang, đảm bảo tốc độ nhanh nhất để chúng ta diện thánh.
Ta và Yến Vân vừa bước vào Ngự thư phòng, lập tức thấy Doanh Trinh hai đầu lông mày nhíu c.h.ặ.t lại thành một: “Nói đi, chuyện này là sao?”
Yến Vân quỳ xuống: “Xin bệ hạ minh giám. Vi thần đến Triệu gia cầu thân, sính lễ tổng cộng giá trị không quá trăm lạng bạc, so với các thương hộ lớn ở kinh thành còn kém xa, đâu có thói xa hoa gì! Ngược lại là Triệu gia đích nữ Triệu U U, đối với việc vi thần cầu thân lại vô lý gây sự…”
“Đủ rồi!” Doanh Trinh quát một tiếng giận dữ.
Ta và Yến Vân đều cúi đầu không dám ho he.
Triệu U U đắc ý vô cùng, hừ lạnh một tiếng, cố ý khiêu khích ta.
Doanh Trinh lại đi đến trước mặt Yến Vân, túm cổ áo xách ngược hắn lên.
Hắn c.ắ.n răng, hạ giọng: “Ai cho phép ngươi cầu thân? Ai cho? Trẫm sắp tuyển tú nữ, Triệu gia nhị tiểu thư có tên trong danh sách, ngươi lại dám nhanh chân hớt tay trên?”
Yến Vân ngẩn ra một chút, phản ứng lại việc Doanh Trinh định đào góc tường nhà mình, lễ nghi quân thần lập tức vứt ra sau đầu.
“Bệ hạ hơi không biết xấu hổ rồi đấy nhỉ?”
“Ngươi còn mặt mũi mắng trẫm? Không chào hỏi trẫm tiếng nào đã đi cầu thân, ngươi mới là kẻ không biết xấu hổ?”
Bọn họ cứ thế cãi nhau trước mặt ta và Triệu U U. Ta cạn lời.
Triệu U U giận dữ quát: “Các người… quả thực hoang dâm vô độ! Uổng làm…”
Doanh Trinh liếc nàng ta một cái nhẹ tênh: “Ngoài từ ‘vô độ’ ra ngươi còn biết từ nào khác không? Lôi ra ngoài vả miệng.”
8
Gia đình mình ơi ai hiểu cho ta không? Đương kim Thánh thượng và Yến thế t.ử quyền thế nhất lại vì ta mà đ.á.n.h nhau một trận.
Ta suýt nữa buột miệng: “Các người đừng đ.á.n.h nữa!”
Bất lực là mười sáu múi cơ bụng của hai người làm mờ mắt ta.
Doanh Trinh đ.á.n.h đ.ấ.m giỏi hơn tưởng tượng, đối với ta và Yến Vân đều vậy. Hắn từ nhỏ đã cùng Yến Vân tập võ, vật lộn cởi trần. Chủ yếu là cảnh vật lộn cởi trần rất đẹp mắt.
Ta ngắm khoảng chừng nửa canh giờ thì chán, hắng giọng nói: “Bệ hạ, Yến thế t.ử, hôn nhân đại sự là chuyện của hai người, các người không nên hỏi ý kiến của ta sao?”
Yến Vân và Doanh Trinh lúc này mới tách ra, hừ lạnh rồi mỗi người tự mặc lại y phục.
“Trẫm cho phép nàng chọn… Trẫm.”
“Hầy, ngài lại chơi cái trò ép buộc này à?”
Doanh Trinh đột nhiên tỏ tình với ta: “Hôm đó trên triều đường, trẫm chưa từng thấy nữ t.ử nào hào sảng như nàng. Gả cho trẫm, vinh hoa thiên hạ hưởng không hết. Trẫm nhất định sẽ đối xử tốt với nàng.”
Yến Vân ở bên cạnh không chịu thua kém: “Thiên Hoan, nàng tính tình hào sảng, chắc chắn cũng phóng khoáng. Vinh hoa phú quý, Yến Vân ta cũng có, chỉ là nàng chắc chẳng để vào mắt. Yến Vân ta nguyện cùng nàng lãng du chân trời góc bể, tiêu d.a.o một đời.”
Ta nhìn bên trái, lại nhìn bên phải: “Bệ hạ cho ta cảm nhận thử một chút được không?”
Doanh Trinh lập tức đỏ mặt: “Chuyện này làm gì có cái gọi là cảm nhận thử?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ty-ty-ta-thanh-dam-nhu-cuc/chuong-3.html.]
Có chứ! Ta bước lên thò tay sờ cơ bụng hắn. Ừm, cảm nhận xong rồi.
“Ta chọn Yến Vân.”
“…”
Không phải ý nói cơ bụng Doanh Trinh không tốt, cơ bụng thì làm gì có cái nào không tốt. Tuy nói trong cốt truyện gốc, Doanh Trinh quả thực là lựa chọn không tồi. Hắn tính tình bá đạo nhưng lại là kẻ cuồng thê t.ử.
Nhưng ta đau lòng cho Yến Vân hơn.
Khi kẻ thù giẫm lên đầu hắn, từng đ a o từng đ a o xẻo thịt hắn để t.r.a t.ấ.n, hắn vẫn hướng mắt về phía người nữ nhi mình yêu rời đi.
Lại không biết lúc đó Triệu U U đang nép vào lòng Doanh Trinh mà hạ thấp hắn.
Ta, sẽ không phụ tấm chân tình của Yến Vân.
Nắm tay cùng hắn sóng vai đứng, ta nhìn thẳng vào mắt Doanh Trinh.
Doanh Trinh thở dài bất lực: “Thôi được, trẫm sẽ chọn ngày ban hôn, tác thành cho các ngươi.”
Hí hửng về nhà, lẽ ra Triệu U U phải ăn xong tát và về nhà trước ta, nhưng lại không thấy đâu.
Đến tối mịt, phụ mẫu không kìm được đến hỏi ta.
“Các con rời cung xong không gặp lại nó à? Nó là nữ nhi, từ nhỏ đến lớn quen được nuông chiều, lỡ gặp nguy hiểm gì thì biết làm sao!”
Triệu U U hình như thực sự xảy ra chuyện rồi.
9
Có nha hoàn nói, hôm đó Triệu U U vội vã về nhà một chuyến rồi lại đi ra ngoài.
Phụ mẫu cùng người trong phủ tìm kiếm suốt đêm, sắp phát điên lên được. Chúng ta báo quan, người của quan phủ cũng đi tìm.
Ta bỗng nhiên trở thành kẻ xấu.
Hai ngày hai đêm trôi qua, chúng ta lục tung cả kinh thành vẫn không thu hoạch được gì. Manh mối duy nhất có được là một ông lão bán than nói nhìn thấy một cô gái dung mạo xinh đẹp, mặc áo vải thô cưỡi ngựa đi ra khỏi thành về phía Bắc.
Tin tức từ quan phủ cũng báo, trạm dịch gần cổng thành phía Bắc bị mất một con ngựa tốt.
Triệu U U trộm ngựa? Với cái tài cưỡi ngựa dở tệ của nàng ta, trộm ngựa để làm gì?
Lần theo manh mối này dò la, quán trà ngoài thành quả nhiên có người nhìn thấy Triệu U U cưỡi ngựa đi về hướng Bắc Man.
Tuy vẫn chưa rõ mục đích của nàng ta, nhưng ta không muốn phụ mẫu lo lắng, đích thân cưỡi ngựa đuổi theo.
Đuổi không ngừng nghỉ suốt hai ngày, bỗng nghe thấy từ xa có tiếng nổ lớn, mặt đất rung chuyển.
Chạy đến nơi phát hiện ra, có người đã kích nổ hỏa d.ư.ợ.c dùng để phòng ngự Bắc Man ở biên cương.
Điều tra quanh đó, rất nhanh tìm được một sơn dân bị dọa cho ngớ ngẩn. Theo lời hắn, có một cô nương trẻ tuổi, đi khắp nơi tìm người, dùng vàng bạc trang sức thuê bọn họ châm lửa ở những địa điểm cụ thể.
Ta ý thức được đại sự không ổn.
Trong truyện, Đại Khang vì xảy ra hạn hán nên Bắc Man rục rịch muốn nhân cơ hội xâm lược. Tuyến phòng thủ hỏa d.ư.ợ.c là cái bẫy do phụ thân ta đề xuất bố trí, coi như con át chủ bài phòng ngự Bắc Man.
Bình thường, sẽ có tiểu đội binh lính canh giữ các điểm bố phòng. Trừ khi có người nắm được bản đồ bố phòng chiến lược mới nhất của biên cương mới có thể vòng qua lính canh, châm ngòi hỏa d.ư.ợ.c.
Là người đề xuất ban đầu, Triệu gia chúng ta có một bản đồ bố phòng.
Ta nghĩ đến đây, không dám chậm trễ, quay đầu ngựa chạy về kinh.
Đúng như ta dự đoán, bản đồ bố phòng trong thư phòng của phụ thân đã bị trộm mất. Cùng mất tích còn có tấu chương phụ thân trao đổi chiến sự với Doanh Trinh.
Bắc Man rục rịch, nội ưu ngoại hoạn phá giải thế nào, ý tưởng của bọn họ đều ghi chép trong đó.
Phụ thân hỏi ta: “Hoan nhi, con đã tìm thấy tung tích tỷ tỷ con chưa?”
Mặt ta nghiêm trọng: “Tìm thấy rồi, ở Bắc Man. Phụ thân, bây giờ phụ thân phải cùng con vào cung diện thánh, xảy ra chuyện lớn rồi.”
10
Không ai ngờ được, Triệu U U luôn tỏ ra chính nghĩa lẫm liệt, đạm mạc danh lợi, bây giờ chỉ vì “làm màu” thất bại mà đi làm kẻ bán nước cầu vinh.
Bắc Man nhận được tình báo Triệu U U gửi tới, rất nhanh đã bắt đầu hành động.
Một nhóm kỵ binh tinh nhuệ Bắc Man hoàn hảo tránh né tuyến phòng thủ biên giới Đại Khang, tập kích đội ngũ vận chuyển lương thực hỗ trợ vùng thiên tai.
Mưu kế độc ác này muốn thông qua việc kích động nội loạn của Đại Khang, làm tổn hao chiến lực Đại Khang.
Ngựa chiến phi nhanh, những mũi tên tẩm dầu hỏa b.ắ.n trúng xe lương, chum dầu đập xuống, lửa bùng lên dữ dội.
Đám kỵ binh đến từ hoang nguyên hú lên như sói hoang.
Đ a o cong của bọn chúng còn chưa kịp gặt hái sinh mạng, binh tướng vận lương đã bỏ chạy về phía sườn núi bên kia đường.
Tiếng cười nhạo vang lên tứ phía.
--------------------------------------------------