Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vả mặt bạn cùng phòng

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trưởng khoa vừa rồi vẫn bình tĩnh nhìn tôi, cuối cùng nói: “Sinh viên Lý Tiên Ngư, em cần có bằng chứng cho mọi nhứ. Em nói em bị oan cần có bằng chứng, em nói việc cố vấn nhận hối lộ cũng cần bằng chứng.”

“Đúng, chứng cứ của em đâu?” Được trưởng khoa hỗ trợ, cố vấn càng làm gắt hơn.

Tôi khẽ mỉm cười: “Trưởng khoa, em nói được thì đương nhiên là có bằng chứng.”

Cố vấn lập tức lắp bắp: “Nói nhảm, lấy đâu ra chứng cứ?”

“Bằng chứng nằm trong ngăn kéo thứ hai bên tay phải bàn làm việc của cô. Lần trước khi đưa đơn cho cô, em đã thấy chiếc phong bì màu đỏ. Đó là một phong bì màu đỏ có hoa văn màu đồng, chắc là cô quên vứt đi.”

Trưởng khoa nhìn cố vấn và ra hiệu cho cô mở ngăn kéo.

Cố vấn mở ngăn kéo ra, giở từng tờ giấy trong ngăn kéo, đắc ý nói: “Không thể nào, trong ngăn kéo của tôi không có bao lì xì, tôi về đến nhà mới mở ra rồi vứt đi…”

Nói xong cô mới biết mình bị lừa, sắc mặt tái nhợt.

“Trưởng khoa, tôi lỡ lời.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/va-mat-ban-cung-phong/chuong-12.html.]

“Chuyện phong bao lì xì là em nói vậy, kỳ thưc em còn chứng cứ khác, nhưng bây giờ không tiện nói ra, em có thể gửi cho thầy.”

“Trưởng khoa…”

“Được.” Trưởng khoa đứng lên nói: “Sinh viên Lý Tiên Ngư, gửi mail cho tôi đi. Ngoài ra, em có chứng cứ gì về việc em nói em bị gài bẫy không?”

“Dạ.” Tôi nhìn cố vấn giả vờ lúng túng, sau đó nói với trưởng khoa, “Em vẫn đang cố gắng tìm bằng chứng.”

Trưởng khoa thở dài, “Được rồi, khi nào em thấy bằng chứng thì nộp cho tôi.”

Trưởng khoa vừa rời đi, cố vấn hung hăng nói với tôi: “Lý Tiên Ngư, không ngờ em lại như vậy, để xem em còn có thể ở đây được bao lâu.”

Tôi bình tĩnh trả lời: “Cô Trương, cô nên cân nhắc công việc của mình. Em không phải là nhân chứng duy nhất của những việc làm của cô. Cô có thể không nhớ mình đã nhận bao nhiêu từ người ta. Nhưng nếu trưởng khoa điều tra một chút, ắt sẽ có kết quả.”

Nói xong tôi bỏ đi đầu không ngoảnh lại.

Người phụ nữ ngoài 50 ngồi phịch xuống ghế, vẻ mặt đầy lo lắng. Hẳn là đang đoán xem tôi có bằng chứng gì.

Tôi chắc chắn sẽ đuổi bà cô này đi, nhưng chưa phải bây giờ.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vả mặt bạn cùng phòng
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...