Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về việc có nên đổi kí túc xá hay không.
Nhưng tôi không muốn nói cho cha mẹ biết chuyện này, dù gì cũng không phải chuyện gì to tát, cũng không cần nhờ đến “cha làm hiệu trưởng”.
Với cả tôi cũng không làm gì sai, vì sao tôi phải đổi kí túc xá? Vậy nên tôi vẫn lựa chọn ở đây.
Lúc này Trương Vũ Nam gọi điện cho Lâm Tiểu Bắc xuống lầu.
Trước khi rời đi, cậu ta dùng ánh mắt đắc thắng nhìn tôi và nhắc đến chiếc túi Cha.nel mới mà Trương Vũ Nam tặng.
Có thể thấy Trương Vũ Nam đã tiêu hết tiền của mình cho Lâm Tiểu Bắc.
Tôi nhớ món quà đắt tiền nhất mà anh ấy tặng tôi là một chiếc vòng có giá 300 tệ.
Kí túc xá nữ đột nhiên xôn xao, cùng với tiếng chân và những tiếng hò hét.
Tôi đang buồn bực thì di động sáng lên.
“Xuống lầu.”