Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vả Mặt Tiêu Nhiễm

Chương 24

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta thấy buồn cười, ra hiệu bằng ánh mắt, bảo ám vệ cất đao.

Theo như ý nguyện của nàng, ta đưa nàng đến ngoài cổng thành. Nàng nhảy xuống xe ngựa, muốn chạy trốn xa hơn về phương Nam.

Cô độc, lẻ loi, một thân một mình, chính là nàng.

Nhưng chim ưng bị gãy cánh, nàng mới chạy được mười bước đã m.á.u chảy như suối. Ta nghe thấy tiếng bước chân phía sau, liền lấy cớ đưa nàng về nhà, đến nơi ở của nàng.

Trong nhà chẳng có gì đáng giá, nghèo rớt mồng tơi. Thế nhưng phía sau nhà lại còn có kẻ muốn lấy mạng nàng. Nàng ấy sống thật chẳng dễ dàng gì.

Lần đầu tiên ta động lòng trắc ẩn với một người xa lạ.

Ta nói đi lấy thuốc cho nàng, nhưng trước hết lại ra tay g.i.ế.c vài kẻ. Ta ném t.h.i t.h.ể chúng lên giường khách điếm Tiêu hầu, rồi mới trở về căn nhà nhỏ của nàng, mang theo một lọ thuốc trị sẹo.

Ta vốn không phải người nhân từ, nhưng ta không đành lòng thấy một người lương thiện có kết cục bi thảm.

Hôm đó trên thuyền, nàng ngơ ngẩn co ro trong một góc. Ta đứng ở mũi thuyền, nghe người ta bàn tán suốt dọc đường.

Họ nói, nhà họ Tiêu sa cơ lỡ vận, ba lò bánh của nàng đã nuôi sống ba đời người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/va-mat-tieu-nhiem/24.html.]

Người đời đồn đại, Tiêu gia đắc sủng, nàng lại vì phận hèn, chẳng thể dung nhập chốn quyền quý, sống trong muôn vàn khó khăn.

Người đời xầm xì, tấm chân tình trao đi, đổi lại là sự phản bội đau đớn.

Người đời lắm lời, rốt cuộc cũng chỉ một câu - thiện lương có thừa, mưu trí lại thiếu.

Nàng quả thật thiện lương, thiện lương đến mức ta chỉ thoáng thấy vết thương trên tay, để tâm vết rạn trên trâm cài, mang thuốc trị sẹo, sửa lại chiếc trâm mộc mạc, nàng đã rơi lệ.

Từ đôi mắt long lanh đen láy, những giọt lệ trong như ngọc cứ thế tuôn rơi, khiến người ta xót xa vô hạn.

Khi ấy ta mới bừng tỉnh ngộ, nào phải ta cho nhiều, mà là nàng nhận chẳng được bao nhiêu.

Cũng từ ngày ấy, lòng ta đau xót cho nàng. Xót xa cho nàng trao đi tất cả, mà chẳng có gì trong tay. Xót xa đến mức cứ tìm đến quán trà gần tiệm bánh của nàng, lặng lẽ nhìn nàng.

Nhìn nàng buôn bán ế ẩm, vẫn đem bánh thịt nóng hổi cho kẻ ăn xin. Nhìn nàng thân thể mảnh mai, vẫn giúp bà lão hàng xóm khiêng chiếc thùng gỗ đựng đầy đậu hũ. Nhìn nàng luôn mỉm cười đối mặt với sự khó khăn, đối mặt với lời chỉ trích, đối mặt với mọi khổ đau của cuộc sống. Nhìn nàng chịu bao nhiêu cay đắng, đi một chặng đường dài, trái tim thiện lương dù bị chà đạp như thế, mà vẫn thiện lương. Nhìn nàng dẫm lên khó khăn và thử thách, nở nụ cười rạng rỡ, kiên cường như hoa.

Ta mới hiểu rõ, bởi vì nàng vốn dĩ là một người tốt. Tốt đến mức thế tục lấy đau thương đối đãi với nàng, nàng đáp lại bằng tiếng hát. Tốt đến mức một kẻ tàn nhẫn như ta, tay vung đao hạ, thấy m.á.u là bịt họng, cũng phải mềm lòng, yêu luôn cả chiếc bánh.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vả Mặt Tiêu Nhiễm
Chương 24

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...