Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vạn Kiếm Quy Tông, Kiếm Lai

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4

Mẫu thân che mặt khóc nức nở.

Lúc này ta mới bàng hoàng hiểu ra câu cảm thán "nhân quả là vậy" của Minh Không đại sư.

Nhân quả là vậy. Nhân quả là vậy!

Ta không nên đến tìm người, ta không nên đến tìm người mới phải...

Hoang đường, thật quá đỗi hoang đường! Ta cố gắng duy trì sự bình lặng của nội tức, không để khí huyết đang cuộn trào đ.á.n.h sập lý trí.

Ở đằng kia, phụ thân lại nghĩa chính ngôn từ mà rằng:

「Mọi người hẳn đều cảm nhận được, linh khí của tu chân giới đang suy giảm, tốc độ tu luyện cũng chậm lại rất nhiều. Phàm là có người phi thăng, trời cao ắt sẽ giáng cam lộ, tưới nhuần nhân gian, làm đầy linh khí. Nhi nhi Quỳnh Ngọc của ta có thể mang lại cam lộ cho tu chân giới, đó chính là phúc phận của con bé.」

Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người nhìn ta càng thêm nóng bỏng. Trong mắt bọn họ, ta không còn là một tông chủ, mà là một chiếc bình chứa đầy linh khí, chỉ chờ được đập vỡ.

「A Di Đà Phật.」

Ta mắt hằn tia m.á.u nhìn Minh Không đại sư bước ra khỏi đám đông. Người vẫn dáng vẻ bi mẫn ấy, bình thản nói:

「Phục Quỳnh Ngọc, động thủ đi.」

Phục Quỳnh Ngọc. Từ nhỏ đến lớn người chỉ gọi ta là Phục Quỳnh Ngọc.

Nhưng lại là người khi ta bị phụ mẫu ghẻ lạnh, đã vẫy tay gọi ta vào chùa trú mưa.

Là người khi ta lâm bệnh nặng, đã phá giới sát sinh, hầm một bát canh thịt cho ta uống để giữ mạng.

Là người khi mọi người vì ta là nữ nhi mà muốn đuổi ta đi, đã gạt đi mọi lời phản đối để giữ ta lại.

「Nếu con bệnh ch.ết trong chùa, đối với ta cũng coi là sát sinh. Phục Quỳnh Ngọc, điều con cần làm chính là hồi đáp lại thế gian này những giá trị vượt xa bát canh thịt ấy.」

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Trong chùa, ta được miễn việc gánh nước chẻ củi. Ta từng nghĩ vì thân phận nữ nhi, cho đến khi hiểu ra chỉ bởi mình còn quá nhỏ.

Thời gian lặng lẽ chảy trong lòng, cổ họng bỗng dâng lên vị tanh ngọt, ta phun ra một ngụm m.á.u đỏ tươi.

Đám đông kinh hãi: 「Phục chưởng môn thổ huyết rồi! Mau nhìn xem, lôi vân trên đỉnh đầu cô ta sắp tan biến rồi!」

Ta nhìn vào khuôn mặt của phụ thân phụ mẫu, trên đó chỉ toàn sự lo lắng, tham lam, duy chỉ không có lấy một chút quan tâm dành cho ta.

Họ đã dùng mấy trăm năm để tạo dựng nên cái giả tượng rằng họ "yêu ta nhưng không thể nói ra". Không hổ là Thiên Sơn Môn, ngàn vạn ảo ảnh giấu trong núi sâu, thực sự đã lừa được ta rồi.

Ta nhắm nghiền mắt không nhìn nữa, phong tỏa ngũ quan, dốc sức bình ổn nội tức. Thế nhưng thế giới bên ngoài mi mắt kia lại trở nên hỗn loạn.

Phục Tu Minh xúi giục đám đông trói Minh Không đại sư đang không hề kháng cự lại, chỉ chờ ta mở mắt ra là sẽ gi.ết người để tại chỗ phi thăng.

Nhóm ba người Đồ Minh đã kịp thời lao đến cứu Minh Không đại sư, đồng thời đuổi sạch những kẻ không liên quan đi.

Phu thê Phục gia không chịu rời đi, cho đến khi bị Tiêu Thước âm thầm đe dọa rằng:Một khi ta mở mắt ra, việc đầu tiên ta làm sẽ không phải là phi thăng, mà là tính sổ với họ. Ngay lập tức, trên đỉnh Vô Bàn chỉ còn lại lèo tèo vài người.

Không ai biết rằng, ta vốn dĩ không định phi thăng.

Từ xưa đến nay, số người phi thăng trong tu chân giới ít đến t.h.ả.m thương, mỗi một người đều có ghi chép lại. Người gần nhất phi thăng trước ta đã cách đây hai vạn năm. Người trước đó nữa là bốn vạn năm. Khoảng cách giữa các lần đều là hai vạn năm, sai số không quá vài năm.

Ta chưa bao giờ tin vào sự trùng hợp. Nếu như hai vạn năm này là thời gian để Thiên đạo sắp xếp một vở kịch vô vị, vậy thì ta muốn xem xem, nếu nhân vật chính tham gia vở kịch này không làm nữa, nó còn có thể làm gì được ta.

Ta nhập định trên đỉnh Vô Bàn suốt năm năm trời, đám mây lôi kiếp cũng lượn lờ trên đỉnh đầu ta suốt năm năm ấy. Ta đang đợi. Chỉ cần ta không ch.ết , cũng không phi thăng, Thiên đạo sẽ chẳng thể làm gì được ta.

Năm năm này ta chưa từng rời khỏi đỉnh Vô Bàn, cũng không màng đến những rối ren của thế gian. Thế nên ta cũng không hề hay biết rằng, trên đỉnh núi này đã tụ lại đám mây lôi kiếp phi thăng thứ hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-kiem-quy-tong-kiem-lai/4.html.]

Hai quầng lôi vân trên trời không ngừng tranh đấu, phát ra những tiếng ầm ầm trầm đục, tiếng sau lại nhanh hơn tiếng trước. Xung quanh cuồng phong nổi lên dữ dội, tiếng sấm điện kêu rền vang.

Thế nhưng ngay trong khung cảnh ồn ào ấy, ta lại bắt trọn được một âm thanh sắc lạnh của lưỡi kiếm đ.â.m vào da thịt.

Ta đột ngột mở mắt, cảnh tượng trước mặt khiến ta gần như nghẹt thở.

Thanh Trảm Tiên đã đ.â.m xuyên qua đan điền của Đồ Minh.

Năm năm qua dường như đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Điều rõ ràng nhất chính là trên mặt Đồ Minh đã có thêm một vết sẹo dài đáng sợ.

Còn trên đỉnh đầu của Liễu Thính Thính – người đang ôm lấy hắn – hiên ngang tụ lại quầng lôi vân phi thăng thứ hai.

「Sư huynh——」

Con bé khóc lóc cầu xin ta: 「Sư tôn, người cứu huynh ấy đi, mau cứu huynh ấy với!」

Toàn thân ta như đông cứng, ngay cả việc lắc đầu đơn giản cũng phải dùng hết sức bình sinh.

Lôi vân tụ đỉnh sẽ hút cạn linh khí trong cơ thể tu sĩ, huống chi ta đã ngồi chôn chân ở đây suốt năm năm, sớm đã bên ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong mục rỗng, một đầu ngón tay cũng không động đậy nổi.

Ta không cứu được hắn.

Bàn tay Đồ Minh vấy đầy m.á.u tươi, chỉ khẽ nắm lấy góc áo của Liễu Thính Thính, giật nhẹ.

「Đừng làm khó Sư tôn nữa...」

「Muội nhìn huynh này, huynh còn phải tính sổ với muội đây.」

Giọng Đồ Minh yếu ớt:

「Huynh nghe nói, muội định tìm một kẻ đại gian đại ác dưới nhân gian để thành thân, còn sai Tiêu Thước đi bắt người về rồi đúng không?」

「Liễu Thính Thính, con bé ngốc này, muội tưởng Thiên đạo là kẻ ngu sao? Một cuộc hôn nhân trò đùa như thế làm sao có thể coi là kiếp số của muội được chứ?」

Hắn nắm lấy tay Liễu Thính Thính, đặt lên mặt mình:

「Phong thái của sư huynh muội, há lại là hạng phàm phu tục t.ử kia có thể so bì? Chuyện ứng kiếp này, vẫn phải là huynh mới được...」

Nói đoạn, Đồ Minh lại nôn ra một ngụm m.á.u. Bộ y phục nhạt màu vốn có nay đã bị m.á.u nhuộm đến mức chẳng còn nhìn ra màu gốc.

「Sư huynh, sư huynh! Huynh đừng nói nữa, muội sai rồi, đều tại muội, tất cả là lỗi của muội...」

Đồ Minh lắc đầu:

「Là huynh vô dụng, tiến giai không nhanh bằng muội, để muội phải chịu khổ thế này huynh thực lòng không nỡ. Nhưng nếu cứ kéo dài thêm nữa thì chẳng ích gì cho thiên hạ thương sinh, cũng chẳng tốt gì cho Sư tôn.」

「Muội hãy nhẫn nhịn một chút, kiếp sau huynh trả lại cho muội, có được không?」

Hắn vừa nói vừa định dùng tay áo lau đi vệt m.á.u nơi khóe môi, nhưng càng lau m.á.u lại càng ra nhiều.

「Sao mà... lau mãi không sạch thế này. Trông huynh lúc này chắc là xấu xí lắm phải không?」

「Ngày nhỏ muội từng nói, vì Sư tôn xinh đẹp nên muội mới chịu bái người làm thầy. Nhưng giờ huynh không còn đẹp nữa rồi...」

Liễu Thính Thính nước mắt đầm đìa:

「Đẹp mà, đẹp lắm... Trong mắt muội sư huynh mãi mãi là người đẹp nhất...」

Đồ Minh mỉm cười, dường như đã bình tĩnh lại. Hắn cố chống mắt nhìn về phía ta, m.á.u nơi khóe miệng đã không còn cầm được nữa, cứ thế tuôn ra xối xả.

「Sư tôn, chuyện trước kia... không phải ý nguyện của con. Con... con vẫn là đồ nhi ngoan của người chứ?」

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vạn Kiếm Quy Tông, Kiếm Lai
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...