Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vân Mộng Trạch

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

10.

"Giỏi đấy, đến kinh thành chưa được mấy ngày, ngược lại đã học được cách yếu thế rồi." Trên xe ngựa hồi phủ, phụ thân ta cười nói.

"Không thể bằng phụ thân được, rõ ràng biết con bơi tốt, lại còn giúp đỡ lấp liếm." Ta phản bác.

Tiếng phụ thân ta cười càng to hơn: "Nữ nhi của ta quả nhiên thông tuệ, chỉ cần dùng chút mưu mẹo đã khiến tên Mạnh Lương Châu đi tới đất phong."

Lòng ta chợt trầm xuống: "Phụ thân, chỉ sợ chúng ta đã trúng kế của gã rồi."

Sau khi hồi phủ, phụ thân ta phái người đi mời Thái tử và Ung vương đến.

"Con thấy Mạnh Lương Châu dường như đang giả điên, chỉ sợ đến đất phong lại khiến gã lại được như ý." Ta nói nghi ngờ của mình ra.

Ung vương tiếp lời: "Trước kia ta cũng rất nghi ngờ, nhưng nề hà không có chứng cứ."

"Hiện tại đi đến đất phong, không người quản thúc, gã ta có cơ hội cực tốt để tăng cường thế lực của mình. Nếu người này không thể trị tận gốc, hậu họa vô cùng." Bây giờ ta vừa nghĩ đến Mạnh Lương Châu, cả người liền thấy không thoải mái.

Mạnh Lương Trạch trầm tư một lát rồi nói: "Nếu muốn ngăn cản, chỉ có thể vạch trần sự thật hắn ta đang giả điên trước mặt phụ hoàng."

"Nếu gã ta đã để ý đến ngôi vị Thái tử như vậy thì biện pháp tốt nhất chính là dùng nhược điểm của gã để kích thích gã." Ta đề nghị.

"Vân Thư nói rất đúng, chúng ta phải dựa vào chỗ hiểm của hắn ta mà mạnh mẽ chọc vào." Mạnh Lương Trạch phụ họa.

Trước khi đi đến đất phong, Mạnh Lương Trạch và Đức tần đều bị cấm túc.

Ta và Lam Hâm tỷ tỷ mang theo điểm tâm do ta tự làm đến cung của Đức tần, sau khi bà ta nhìn thấy ta thì đầu tiên nghi hoặc, sau đó lại đột nhiên cười: "Ngươi chính là Thái tử phi Ôn Vân Thư?"

Ta đặt hộp thức ăn lên trên bàn: "Đúng vậy ạ, đã sớm nên đến bái kiến Đức tần nương nương rồi. Khi còn ở Vân Châu ta từng nghe nói, nương nương nhận hết ân sủng, ăn một đĩa bánh hoa mai đã phải hơn một ngàn lượng. Cũng không biết nương nương có vừa mắt chút điểm tâm do ta làm hay không."

Bà ta cười lạnh rồi nói: "Sau này ngươi nhập chủ trung cung, đương nhiên cái gì cũng có thể ăn được."

Ta giả vờ than thở: "Đáng tiếc thật, nương nương chỉ còn thiếu một bước nữa, liền có thể ngồi vững vị trí người đứng đầu hậu cung này rồi. Chỉ là không biết sau này đến đi đất phong, liệu có còn mai phấn cung đình cho nương nương hưởng thụ hay không."

Đức tần ngẩng đầu giận dữ trừng mắt nhìn ta, mặc dù hai mắt bà ta hãm sâu, nhưng không khó nhìn ra khi còn trẻ từng là một mỹ nhân tuyệt sắc.

"Đương nhiên là không có rồi, lần này đi đến đất phong tuy rộng lớn, nhưng chốn tây bắc hoang vắng, hoang mạc liên miên, nơi nào có thể nuôi sống được hoa mai cung đình kiều quý." Lam Hâm tỷ tỷ tiếp lời.

"Vậy sau khi đến đất phong rồi, chẳng phải nương nương sẽ không còn được gặp Bệ hạ nữa sao?" Ta truy hỏi.

Lam Hâm tỷ tỷ gật gật đầu: "Đâu chỉ có vậy, tỷ nghe Lương Thần nói, Thái tử đang thỉnh chỉ để cho mẫu tử Đức tần sau khi đến đất phong thì vĩnh viễn không được hồi kinh. Cũng có thể hiểu được, dù sao cũng là phế thái tử, vẫn cần phải phòng bị một chút."

Lam Hâm tỷ tỷ từng nói, Đức tần xem trọng danh lợi yêu thích giàu sang.

Quả nhiên, sau khi nghe thấy những lời này, trong mắt bà ta tràn đầy sợ hãi: "Các ngươi nói đều là sự thật sao?"

Lam Hâm tỷ tỷ cười nói: "Nương nương đổi vị trí mà suy nghĩ xem, nếu như là người, người sẽ để một phế thái tử ở lại bên người để đe dọa đến bản thân sao?"

"Lương Châu đã sớm không có thực quyền, sẽ không uy h.i.ế.p đến ngài. Bệ hạ nói, để nó làm một vương gia nhàn tản hưởng không hết vinh hoa phú quý cũng được." Đức tần vẻ mặt hoảng hốt.

Chúng ta không nói nữa, để lại phần điểm tâm kia: "Mấy ngày nay nương nương vẫn nên chậm rãi nghỉ ngơi dưỡng sức cho tốt đi, trước khi đi có tiệc tiễn hành, còn có thể gặp mặt Bệ hạ một lần. Chi bằng hãy chỉnh trang lại bản thân cho thật đẹp, để lại một ấn tượng tốt cuối cùng cho Bệ hạ."

11.

Từ trong cung Đức tần đi ra, chúng ta trực tiếp đi đến phủ đệ của Mạnh Lương Châu.

Mạnh Lương Châu không muốn gặp chúng ta, nhưng Lam Hâm tỷ tỷ không cho gã cơ hội từ chối, trực tiếp để gia đinh mạnh mẽ lôi gã ra.

Nàng ngồi trên ghế bành giống như chủ nhân: "Chỉ dựa vào ngươi, cũng dám mơ ước muội muội của ta? Ngày đó ngươi không xứng với ta, hôm nay càng không xứng với muội muội ta. Mạnh Lương Châu à, ngươi cho rằng ta sẽ để ngươi an tâm đi đất phong làm thổ đại vương của ngươi sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-mong-trach/chuong-4.html.]

"Bây giờ ngươi đã điên rồi, ta liền cầu xin phụ hoàng cho ngươi ở lại kinh thành chữa bệnh, ngươi cứ yên tâm, Chương gia ta quen biết rất nhiều danh y, ta chắc chắn, sẽ chậm rãi, từng chút một, chữa khỏi bệnh cho ngươi. Chỉ là dù sao bệnh này cũng không có tiền lệ, cần ngươi phải tự mình thử thuốc, đến lúc trúng độc bị thương, cũng coi như cung cấp kinh nghiệm cho Thái y viện của Đại Lương chúng ta."

Đôi mắt của Mạnh Lương Trạch vừa nãy vốn dĩ còn vô thần, giờ phút này đã dần dần trở nên âm lãnh.

Mục đích đã đạt thành, nơi này liền không nên ở lâu.

Khi chúng ta trở lại phủ đệ nhà ta, thì Ung vương và Mạnh Lương Trạch cũng đến rồi.

"Ta và hắn ta nói đến cùng cũng là huynh đệ, lần này từ biệt không biết đến ngày nào mới gặp lại, trước khi đi nên tổ chức một buổi tiệc tiễn biệt cho hắn ta thật tốt." Ung vương cười cực kỳ vui vẻ: "Phụ hoàng đã đồng ý rồi, chỉ là chuyện này còn phải làm phiền phu nhân." Nói xong hắn ta liền xoay người, hai mắt đầy thâm tình nhìn về phía Lam Hâm tỷ tỷ.

Mạnh Lương Trạch thấy vậy, khẽ ho khan hai tiếng: "Nếu các ngươi muốn nói chuyện tình tứ thì xin chờ về nhà rồi muốn nói gì thì nói."

"Vậy chúng ta đây về nhà thôi." Ung vương nắm tay Lam Hâm tỷ tỷ quay người liền rời đi.

Mạnh Lương Trạch bất đắc dĩ nhìn về phía ta, ta đột nhiên phát hiện bên cạnh không còn một bóng người.

Đây là lần đầu tiên ta và hắn đơn độc ở chung, mấy ngày nay vội vàng chuyện của Mạnh Lương Châu, từ lúc gặp mặt cho đến bây giờ cũng không nói được mấy câu.

"Hay là, đến viện của ta ngồi một lát? Ta muốn thay xiêm y." Hôm nay vào cung ta phải mặc lễ phục, thật sự không thoải mái cho lắm.

Mạnh Lương Trạch không từ chối.

Ta vào buồng trong thay y phục, hắn liền ngồi trong viện đợi ta.

Khi ta ra ngoài thì thấy hắn đang cắt tỉa hoa hồng nguyệt quý.

"Thái tử còn biết làm những thứ này sao?" Ta có chút kinh ngạc.

"Thái tử cũng là người, không phải tiên. Huống chi, đây là một loại hoa cực kỳ quan trọng đối với nàng mà." Hắn cười nói: "Ta biết, đây là xe đẩy bán hoành thánh của nàng, nàng cố ý mang đến kinh thành, còn trồng đầy hoa nguyệt quý trên xe, có thể thấy được xe và hoa này đều rất quan trọng đối với nàng, chứa đựng những hồi ức tốt đẹp khi nàng còn ở Vân Châu."

Ta nhìn Mạnh Lương Trạch, hắn đang đứng trước hồng nguyệt quý, ôn nhuận như ngọc.

Một người lớn lên trong gấm vóc lụa là như vậy, lại hiểu tâm tư của ta.

"Hồng nguyệt quý, là loại hoa mẫu thân ta thích nhất. Từ khi còn ở Vân Châu, trong viện đã trồng rất nhiều."

Mạnh Lương Trạch nhìn ta, đột nhiên dịu dàng nói: "Vân Thư, sau này có ta ở đây. Từ lần đầu tiên ta nhìn thấy nàng, đã quyết định sẽ vẫn luôn ở bên nàng."

"Chỉ, chỉ có mấy ngày như vậy thôi?" Ta xấu hổ hỏi.

Hắn lắc đầu: "Thật ra ta đã từng đến Vân Châu, đã gặp nàng. Hai năm trước phụ hoàng dẫn quân chinh chiến, ta đến Nam Quan vận chuyển lương thảo thuốc men, ở cùng với phụ thân nàng, chính là Quốc công gia mấy tháng. Ông ấy nói ta và nàng đã định sẵn hôn ước từ thuở nhỏ, đợi thời cơ chín mùi sẽ dẫn nàng hồi kinh. Sau chiến tranh, phụ hoàng lại phái ta đến Vân Châu đưa mật hàm cho Quốc công gia, ta liền trộm đi gặp nàng một lần."

"Nàng vừa làm hoành thánh vừa ngân nga khúc hát, tự tại sung sướng, vừa nói vừa cười với những người bán hàng rong xung quanh, thật sự hoạt bát sinh động. Ta còn nhớ rõ ngày hôm đó nắng nhạt xuyên qua nhánh cây bên cạnh xe hoành thánh, rơi xuống trên người nàng, nàng giống như một mặt trời nhỏ, ấm áp lại sáng ngời."

Lần đầu tiên ta nghe người khác khen mình như vậy, nghe đến mức bên tai có chút nóng lên.

"Ta đã nhìn nàng thật lâu thật lâu, mãi cho đến khi mặt trời xuống núi, nàng đẩy xe hoành thánh về nhà. Khi đó, có lẽ là ta đã thích nàng rồi."

Hai năm trước phụ thân ta quả thực đã đi ra ngoài một năm, giao ta cho đại nương hàng xóm chăm sóc, chỉ là sau này cho dù ta có hỏi thế nào, ông ấy cũng không chịu nói là đã đi đâu, hoá ra là đến Nam Quan đánh giặc rồi.

"Cho nên, ngươi đã thông đồng với phụ thân cùng nhau gạt ta, lừa ta đến kinh thành." Ta giả bộ tức giận nói.

Hắn lập tức luống cuống: "Không có, nếu như nàng không thích, ta tất nhiên sẽ không ép buộc nàng. Thật ra ta cũng rất lo lắng, nàng và hoàng tẩu rất giống nhau, nàng không muốn bị gò bó, ta cũng rất sợ một người hoạt bát sinh động như vậy sẽ không muốn bị nhốt lại trong thâm cung này, cho nên..."

"Nhưng ta đã vào kinh thành rồi, ta là Thái tử phi. Ngươi cứ yên tâm, ta sẽ không chạy trốn. Bắt đầu từ khoảnh khắc ta giúp ngươi lật đổ Mạnh Lương Châu kia, ta cũng đã quyết định sẽ cùng ngươi đồng cam cộng khổ."

Ta không giỏi nói những lời âu yếm tình cảm gì, ta chỉ biết, ta nên nói rõ từ đầu tới cuối tâm ý của mình với hắn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vân Mộng Trạch
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...