Gả cho Tống Nhàn hai năm, hắn thỉnh một bà đồng về nhà.
Bà đồng nói, kẻ sống ở góc Tây Nam hậu viện khắc cả nhà.
Thế là, ta mang tiếng tai tinh.
Bị Tống gia dùng hai trăm lượng ngân phiếu và một tờ địa khế đuổi đến một điền trang.
Nơi ấy trong mười dặm không một bóng người, mười mẫu đất xung quanh không ai canh tác.
Ta mừng như điên, Tống gia quả là gia đình tốt.
Đây chẳng phải là cuộc sống về với ruộng đồng mà ta hằng mong ước sao.
--- Chương 1 ---
Gả cho Tống Nhàn hai năm.
Hắn thỉnh một bà đồng về nhà, bà đồng chỉ vào hướng góc Tây Nam hậu viện, nói kẻ sống ở đây khắc cả nhà.
Ta liền ở ngay đó.
Vì ông nội ta từng cứu ông nội Tống gia, nên việc cưới ta thành cách để họ báo ân.
Ta cùng một con gà trống bái đường, được an trí trong cái sân nhỏ quạnh quẽ này, ngay cả mặt phu quân cũng chưa từng thấy, chỉ biết hắn tên là Tống Nhàn.
Người bầu bạn với ta là Tiểu Diệp, bằng hữu từ nhỏ ta mang theo từ làng.
Khi vào phủ, Tiểu Diệp bị đổi tên thành Tùng Diệp.
Tiểu Diệp nói nàng không thích cái tên này, nàng vẫn muốn gọi là Tiểu Diệp hơn.
Ta không có tư cách đổi tên cho nàng, nhưng khi không có ai, ta vẫn gọi nàng là Tiểu Diệp.
Tống gia mỗi ngày đều có người đưa cơm cho ta, ăn uống còn ngon hơn khi ta ở nhà, nhưng ta hiểu, đồ ta ăn là đồ của hạ nhân.
Ta rất nhớ món cơm củi ở nhà.
Mẫu thân ta luôn thích hấp một nồi cơm.
Vào mùa thu hoạch, lửa lớn đun sôi, trong nồi là những hạt kê vàng óng, khoai lang và bí đỏ đặt trên chõ hấp, vừa thanh đạm vừa thơm ngọt.
Tống Nhàn sai người đến truyền lời, nói ta khắc cả nhà, muốn đưa ta đến điền trang, còn đưa cho ta hai trăm lượng ngân phiếu và một tờ địa khế.
Ta biết Tống gia muốn cắt đứt quan hệ với ta.
Khi ta không muốn gả, họ lại khăng khăng phải cưới; khi ta tự xin hòa ly, họ lại làm ngơ; khi ta không để ý nữa, họ lại muốn đưa ta đi.
Tâm tư của thế gia đại tộc ta không thể nhìn thấu.
Nha hoàn truyền lời nói nơi đó trong mười dặm không một bóng người, trong điền trang ngay cả một hạ nhân cũng không có, mười mẫu đất xung quanh không ai canh tác, mọi thứ đều phải dựa vào bản thân ta.
Nha hoàn có chút không nỡ, bổ sung thêm một câu: "Nương tử ở đây nhìn thiếu gia cùng Cao Di nương hồng tụ thêm hương, cũng là thống khổ, chi bằng rời đi, có lẽ sẽ tự tại hơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ve-voi-ruong-vuon/chuong-1.html.]
Ta chưa từng gặp Tống Nhàn, cũng chưa từng gặp Cao Di nương, ta chẳng thấy thống khổ gì.
Họ luôn tự nói tự nghe.
Ta vui vẻ nói với Tiểu Diệp: "Tiểu Diệp, sau này ta có thể gọi ngươi là Tiểu Diệp rồi!"
Tiểu Diệp cười híp mắt.
--- Chương 2 ---
Khi ta và Tiểu Diệp rời đi, Tống gia không một ai tiễn, Tiểu Diệp và ta đến Nam thị thuê một cỗ xe ngựa mới tới được điền trang.
Tiểu Diệp nói Tống gia làm việc quá không ra gì.
Ta cũng cho là vậy, nhưng ta vẫn rất vui vì không ai tiễn, như vậy mới có thể mua những thứ chúng ta cần.
Chúng ta mua một ít hạt giống, vài cân vải bông, còn mua một ít đồ dùng hàng ngày.
Đến điền trang nhìn xem, kho chứa rất nhiều gạo cũ, ngoài ra không còn gì cả.
May mà ta cơ trí.
Ta cắt quả bí đỏ mà một lão công đã tặng trên đường, cùng với kê mới mua dùng nồi lớn hấp chín, rồi ăn cùng Tiểu Diệp.
Rất thơm ngọt.
Buổi tối ta nằm mơ một giấc mộng đẹp.
Ta mơ thấy mẫu thân, nàng bảo ta về nhà.
Nhưng nhà ta rất xa, ta đã không tìm thấy nữa rồi.
Mở mắt ra, trời đã sáng rõ, Tiểu Diệp vui mừng nói với ta ở hậu viện có một cây táo tàu, dưới gốc cây có rất nhiều cành khô lá úa.
"Đào Đào, may mà mấy năm trước họ không dọn dẹp, cành khô có thể chất thành củi, lá cây ta sẽ dùng làm phân ủ. Mảnh đất kia trước đây có người trồng rồi, lớn lắm, dọn dẹp xong là có thể dùng được."
Ta vui vẻ vỗ tay, "Đúng thế."
Tiểu Diệp sinh ra vạm vỡ, sức lực còn hơn cả nam nhi, từ nhỏ nàng được dạy khác ta, nàng biết sửa nhà, biết ủ phân, biết đánh nhau.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Là một cô nương cực kỳ lợi hại.
Khi ta làm Hà Lao Lao gọi nàng đến ăn, cành cây đã chất gọn gàng bên ngoài tường bếp, lá cây cũng đã chất thành đống.
Chúng ta ăn xong Hà Lao Lao, thân thể ấm áp, dựa vào cửa ngoài nghỉ ngơi một lát.
Mười mẫu đất đều ở trước điền trang, cách chúng ta chưa đầy một dặm, trông không quá hoang vắng, mấy năm nay nhất định có người trồng trọt.
Dọc theo mép đất có một dòng suối trong vắt chảy qua, không biết ai đã trồng mấy cây dương, đang ra hoa tựa như những con sâu róm.
Xa hơn một chút, có một ngọn núi rất thấp như một gò đất, cũng có một gia đình sinh sống, khói bếp lượn lờ, căn nhà của họ còn lớn hơn điền trang của chúng ta nhiều.
Ta cảm khái: "Tiểu Diệp, ta thật sự rất may mắn."
Tiểu Diệp hưởng ứng nói: "Thật là những ngày tháng tốt đẹp, ta thích quá."
--------------------------------------------------