Là giọng của mẫu thân.
Ta quay đầu nhìn.
Phụ thân, mẫu thân, ca ca, tẩu tẩu, Khương A Bà, cùng với cha mẹ và đệ đệ của Tiểu Diệp, đứng ở cửa, trông họ lấm lem bụi trần.
Tiểu Diệp đã hoan hô một tiếng, chạy về phía họ.
Mẫu thân nắm tay ta, mắt ngấn lệ nhưng vẫn cười nói: “Con ta rất tốt, rất tốt.”
Ta biết mẫu thân lo lắng cho cuộc sống của ta, giờ thấy ta sống tốt, bà mới thực sự an tâm.
Ca ca an ủi mẫu thân: “Mẫu thân, người biết tính nết của muội ấy mà, Tống gia không ảnh hưởng được tâm tính của muội ấy đâu.”
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Tẩu tẩu cũng nói: “Đúng vậy đó, người xem điền trang này được dọn dẹp sạch sẽ như vậy, muội ấy và Tiểu Diệp muội muội sống rất tốt mà.”
Phụ thân cười nói, “Thôi đừng khóc nữa, gia đình chúng ta đoàn tụ, lại không bị ảnh hưởng bởi hạn hán ở Phụng huyện, quả là vận may lớn.”
Họ đã vất vả trên đường, ta cắt mấy miếng dưa hấu còn lại hôm trước cho họ giải nhiệt, rồi vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Mẫu thân, mẹ Tiểu Diệp, và tẩu tẩu đều vào giúp.
Nhà bếp rất náo nhiệt, ta thích cái không khí ấm cúng như vậy.
Chẳng mấy chốc, nồi xương hầm thơm lừng, rau xanh hầm xương thấm đẫm nước canh, món rau trộn chua ngọt sảng khoái, và món khoai tây xào đưa cơm đều đã sẵn sàng, cùng với một thau lớn xuy bính mới hấp hôm qua, khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Cha Tiểu Diệp và phụ thân ta không chịu ngồi yên, trong lúc chúng ta nấu ăn, hai người đã ra đồng xem xét tình hình mùa màng. Khi ăn cơm thì bàn bạc xem sang năm nên trồng gì, lại kể những chuyện nhỏ nhặt trên đường đi.
Lão Mạc đi mang theo một ít lương thực và ngân phiếu.
Cha mẹ và cha mẹ Tiểu Diệp đã đem số lương thực dự trữ trong nhà tặng cho hàng xóm, rồi cùng Lão Mạc lên đường. Dù đường đi có chút gập ghềnh, nhưng họ không phải chịu đói.
Lục Chiêu đã giúp đỡ ta rất nhiều.
Ăn cơm xong, mấy nữ tử chúng ta bắt đầu khâu chăn đệm, ta đã sớm mua đủ bông và vải vóc, chỉ là chưa kịp may xong.
Suốt buổi chiều, chúng ta vừa nói cười, vừa bận rộn, mồ hôi ướt đẫm.
Ngày hôm sau, Lục Chiêu đến thăm, được tiếp đón bằng lễ nghi quý khách của Mễ Gia Thôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ve-voi-ruong-vuon/chuong-8.html.]
Lục Chiêu còn chưa tới đôi mươi, nhưng đối nhân xử thế lại rất điềm đạm. Vừa nói mình tuổi còn nhỏ không dám nhận, vừa kể về tình bạn giữa hắn với ta và Tiểu Diệp, lại hỏi thăm chuyện người và việc ở Phụng huyện. Khi nhắc đến một người mà cả hắn và phụ thân ta đều quen biết, cuối cùng cũng mở được lời, xóa đi bầu không khí ngượng nghịu có như không.
--- Chương 8 ---
Nửa năm thời gian thoắt cái trôi qua.
Nghe nói tai họa ở Phụng huyện đã được giải quyết, trong đó có vài lần sóng gió, đều liên quan đến Tống gia.
Lục Chiêu nói với ta, Tống gia đại khái là sắp sụp đổ rồi.
Ta cùng ca ca và tẩu tẩu vào thành mua đồ Tết, từ xa thấy trước cửa Tống gia vây kín một hàng lính, người Tống gia bị đuổi ra một cách thảm hại.
Trong đám đông, Tống Nhàn mặt mày bầm dập, Cao Châu Châu tóc tai bù xù, không còn vẻ xa hoa quý phái như xưa.
Thế gia đại tộc, tuy tấp nập nhộn nhịp, hưởng thụ vinh hoa phú quý tột đỉnh, nhưng một khi gặp chuyện, liền bị nhổ tận gốc.
Ca ca thở dài bên tai ta: “Chưa kể họ đối xử với tiểu muội như thế nào. Phụng huyện hỗn loạn suốt hai tháng, sau đó mới có quan chức mới được phái đến, giờ có kết cục như vậy cũng là tự chuốc lấy. Có thể thấy, làm quan hay làm phu quân, đều phải xứng đáng với lương tâm mới phải.”
Tẩu tẩu lại có một ý kiến khác: “Tống Nhàn dung mạo bình thường, không xứng với tiểu muội, ta thấy Lục Chiêu rất tốt.”
Ta cười nói: “Ta thấy Lục Chiêu cũng không tệ.”
Ca ca liền cốc đầu ta một cái: “Đồ nha đầu không biết xấu hổ!”
Sau khi cha mẹ đến, chúng ta đã mua một chiếc xe bò, ca ca lái xe, chất đầy một xe đồ Tết về nhà. Ta và tẩu tẩu dựa lưng vào đống đồ Tết nhìn bầu trời xanh, xe chầm chậm rung lắc, suýt chút nữa ngủ gật.
Trong lúc mơ màng, nghe tẩu tẩu khẽ thở dài: “Muội đừng lo, tiểu muội vận may tốt, tuy là hòa ly, nhưng rốt cuộc cũng tránh được một tai họa.”
Lại nghe ca ca nói: “Gia đình chúng ta cưng chiều nó nhất, ai ngờ… sao cứu người lại còn gây ra chuyện nữa chứ.”
Đại khái là nhân quả báo ứng vậy, giống như Lục Chiêu, Tống lão gia tử vẫn không đổi họ cho hắn, không cho hắn nhận tổ quy tông, nhưng chính vì thế mà khi Tống gia gặp chuyện, hắn cũng không bị liên lụy.
Ta nghĩ vậy, chìm vào giấc ngủ sâu. Khi mở mắt ra đã ở trong sân nhà mình, phụ thân đang chỉ vào ta cười trêu: “Sao vẫn như hồi bé, cứ ngồi xe là ngủ vậy.”
Cha Tiểu Diệp vừa dỡ hàng vừa nói: “Giống y chang Tiểu Diệp vậy, mau tới đây, năm nay chúng ta có thể ăn một cái Tết sung túc rồi.”
Đây quả thực là một cái Tết sung túc.
--------------------------------------------------